Nhìn thấy những binh sĩ mang súng hỏa mai đi xuống, mặc kệ chư tướng trấn Đông Giang cảm thấy uy lực súng hỏa mai này như thế nào, cũng không có nắm chặt đuổi được đối phương xuống biển, hai bên đều có binh khí từ xa, đây đánh nhau thương vong cũng liền lớn lên rồi, nếu như bất cứ giá nào liều mạng chưa chắc không được, nhưng kẻ địch của trấn Đông Giang là Thát tử, mà không phải là đám binh sĩ Từ Châu không rõ lai lịch này.
Khi thấy mọi người gắng sức kéo đẩy, sau khi dỡ từ trên thuyền xuống hai khẩu hỏa pháo, Mao Văn Long không còn cách nào giữ được bình tĩnh nữa, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, y trừng mắt nhìn La Thần bên cạnh mà nói.- Thế này là như thế nào? Từ Châu muốn nắm lấy Bì Đảo sao? Nghe nói các ngươi ngay cả Kinh Thành cũng dám đánh, thiết nghĩ Bì Đảo này cũng không để trong mắt rồi hả?
Mao Văn Long tức giận thì cứ tức giận, lời nói cũng rất có chừng mực, y thân là võ tướng Đại Minh, biết rõ đối phương đã vạch mặt với triều đình, cũng không nói đại nghĩa gì, chỉ là có việc luận việc. Mấy người bên cạnh ông ta thần sắc cũng phức tạp, nghe tin Từ Châu tấn công kinh sư, bọn họ âm thầm nhắc tới, cho rằng là đối phương sẽ đích thân muốn chiêu dụ cánh quân cô độc ngoài biển này.
Mọi người ngoài miệng đều đang nói, thời điểm gian khổ nhất cũng chịu được, hiện tại sao làm được phản đồ của Đại Minh, nhưng trong lòng ít nhiều có tính toán, đi theo Đại Minh hớp gió ăn tuyết, nếu đi theo Từ Châu này, vậy là được ăn ngon uống ngon rồi, nhưng Từ Châu vẫn chưa có ý chiêu dụ, mọi người cũng không lẽ đích thân đi nương nhờ. Dù sao mấy vạn quân dân trên Bì Đảo, phần lớn đều không biết Từ Châu và Đai Minh đã trở mặt, ở trong lòng bọn họ, quan nội Đại Minh vẫn là chỗ thái bình yên vui, nếu bản thân tùy tiện hành động, chỉ sợ sẽ bị phía dưới sống mái một phen rồi.
Cục diện trước mắt này, mấy trăm tinh nhuệ của đối phương bên kia cùng hai khẩu hỏa pháo, có trời mới biết trên thuyền lớn còn tiếp tục dỡ xuống hay không, nếu như vẫn còn, thật đúng là muốn động thủ với Bì Đảo trấn Đông Giang, mọi người làm thế nào lựa chọn, là chiến hay là hàng? Chỉ sợ Mao Văn Long kia chính mình cũng đã có tính toán, cho nên đến bây giờ cũng chỉ là nói ngoài miệng.
La Thần liền vội cười đáp.- Chỉ những người này, chỉ những người này, tiểu nhân đã sớm nói qua với đại soái? Những người này chính là thủ hạ bảo vệ thương hành.
Với lời giải thích này, Mao Văn Long chỉ hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục nói gì, bọn chư tướng vây quanh hướng về phía nơi Triệu Gia Quân đang xếp hàng đi tới.
Sau khi tất cả liên đội yên vị, nhìn thấy một gã hán tử trẻ tuổi hét một tiếng, bốn tiểu đoàn hướng về phía Vân Sơn Hành đi tới, những binh lính cầm súng hỏa mai trong tay thì chia thành hai đội che chở trái phải, đội hình năm trăm người chỉnh tề nghiêm túc, tiếng nhấc chân sải bước gần như là đồng nhất, nhìn thấy nhịp bước như thế, quân dân Bì Đảo đang vây xem đều giật mí mắt, đây chính là biểu hiện chỉ tinh nhuệ mới có được.
- Các ngươi tính kế thật giỏi! Mao Văn Long nhìn thương hành xây dựng kiến trúc như thành lũy, không nhịn được cất giọng lạnh lùng nói, La Thần cũng chỉ mỉm cười đáp lại, bản thân xem mọi thứ đều không nghe thấy.
Sau khi Triệu Gia Quân đi vào trạch viện Vân Sơn Hành, mấy chiếc thuyền lớn dùng hỏa pháo nhằm vào bến thuyền kia cũng bắt đầu nhổ neo chuyển hướng khác, quản sự trên thuyền can thiệp trên bờ, tăng tốc độ chất dỡ hàng lên xuống.
Nhìn đến đây, Mao Văn Long đã không muốn xem rồi, lúc muốn rời đi, chỗ dỡ hàng truyền đến một tiếng kêu đầy sợ hãi, còn có tiếng vật nặng rơi xuống, hôm nay trên biển sóng gió hơi lớn hơn, tấm ván giậm chênh vênh, bị ngã đổ cũng không có gì là lạ, Mao Văn Long chỉ tùy ý liếc nhìn, cũng là xoay người lại, bao túi cỏ kia lại là một khẩu súng hỏa mai.
Quân chế Triệu gia trên Bì Đảo không có súng hỏa mai, nhưng lúc thuyền biển tới đây, có binh sĩTriệu Gia Quân hộ thuyền cầm lấy, hỏa khí này được quan binh Bì Đảo nhìn thấy, nửa là xem thường, nửa là tò mò, cảm thấy đồ vật thô kệch như vậy sẽ bắn không xa, không hề có uy lực gì. Binh sĩ Triệu Gia Quân được liên trưởng dẫn đội cho phép, thử bắn trên bờ, Bì Đảo bên này cũng có súng kíp, khoái thương và súng tam nhãn đều tương đương hỏa khí, sau khi thử bắn, trên dưới Bì Đảo đều biết súng hỏa mai Từ Châu là vũ khí lợi hại.
Khi đó Mao Văn Long liền đề xuất mua sắm, hơn nữa lại không nói giá tiền, cái Bì Đảo cung cấp được mời Từ Châu mặc sức chọn, với kinh nghiệm chiến trận bọn họ hiển nhiên hiểu rõ ý nghĩa của súng hỏa mai này. Chỉ có điều, Từ Châu không bán, nói đây là cơ mật đệ nhất của Từ Châu, không bán được, chưa từng nghĩ hôm nay khi dỡ hàng lại nhìn thấy, nhìn hình dáng dài mảnh của túi cỏ, số lượng không ít hơn một trăm.
- Đây là muốn bán cho trấn Đông Giang sao? Giọng điệu của Mao Văn Long mang theo vài phần hưng phấn, nếu như cung cấp được cho trấn Đông Giang, thì chỗ đóng quân kia cũng có rồi.
Nghe câu hỏi này, La Thần ho khan hai tiếng, cười nói.- Đây là cung cấp cho hộ vệ thương hành dự phòng hộ thân. Thân cô độc ở ngoài, cuối cùng cũng nên nhiều thêm chút tính toán.
Lý Cửu Thành ở bên cạnh Mao Văn Long buồn bực nói.- Quý xứ đóng quân ở Bì Đảo, chẳng lẽ trấn Đông Giang vẫn không bảo vệ được quý xứ an toàn, đây chính là hơn ba trăm súng hỏa mai, còn có hai khẩu hỏa pháo, rốt cục là đang phòng bị ai, hay là còn có lòng dạ riêng gì khác?
- Sao sẽ có lòng dạ khác, chính là phòng bị giặc Thát cùng người Cao Ly, Từ Châu chúng tôi quen mình làm mình hưởng, quý trấn xưa nay cũng khó khăn, tốt như thế nào cũng làm phiền các ngươi. Quản sự thương hành La Thần chỉ xem như nghe không hiểu, nhưng cũng thản nhiên giải thích.
Điệu bộ chắc nịch này của y khiến cho chư tướng trấn Đông Giang đành chịu không làm gì khác, có ý muốn phác tác, nhưng tưởng tượng nghĩ rằng bản thân dựa vào buôn bán cung ứng của đối phương, lửa giận này liền giảm sút vài phần, còn nghĩ tới năm trăm tinh nhuệ tiến vào “pháo đài” kia, nộ khí còn dư lại đã không còn nhiều lắm.
- Áo giáp này chẳng lẽ cũng là đồ dự phòng? Mao Văn Long lại hỏi, y bây giờ đã không nhìn vào binh lính Triệu Gia Quân đi vào thương hành, chỉ là nhìn chằm chằm những con thuyền đang dỡ hàng, những túi cỏ bao súng hỏa mai kia sau khi chất lên xe ngựa được vận chuyển về hướng thương hành, bây giờ lại có những hòm gỗ cao cỡ nửa người được dỡ xuống, thời điểm lên xe rời đi phát ra tiếng kêu leng keng.
Gói hàng như thế chư tướng Bì Đảo trấn Đông Giang cũng là quen thuộc, thuyền Triệu Gia quân mấy lần trước cập bến, đã từng đưa cho chư tướng Bì Đảo mười bộ khôi giáp, lúc ấy đã làm cho cả Bì Đảo chấn động. Đám người Mao Văn Long, Trần Kế Thịnh nhìn thấy áo giáp quân chế Triệu Gia Quân, gần như là che được chỗ hiểm toàn thân, áo giáp ngăn đao chém thương đâm, đều cảm thấy đây là báu vật gia truyền, mười bộ khôi giáp thậm chí dẫn phát không phải là hiệu quả tốt nhất, Mao Văn Long và bộ hạ đều cảm thấy mười bộ giáp này quá mức quý giá, cảm thấy Từ Châu có dã tâm gì, mới đưa ra trọng khí quân quốc bậc này.