Mỗi tiếng pháo nổ đều là thúc giục, mỗi quả pháo đều khiến cho tốc độ cả đội ngũ tăng nhanh, trong đội hình Nữ Chân Kiến Châu thậm chí có người chạy qua cả cung thủ ở phía trên cùng, đám Tham lĩnh Tá lĩnh đã trói buộc không nổi đội ngũ của mình, tự mình và đám người khác đã hỗn loạn với nhau.
- Tiến lên trước! Giết sạch bọn chó Minh không có gan đó đi! Nhìn thấy xu thế không khống chế nổi này, vậy đơn giản là thuận theo xu thế này, thế thì bây giờ liền cho bọn binh đinh Bát Kỳ đều xông lên, hoàn toàn xông vỡ luôn cả trận hình mỏng manh đơn độc trên bãi bùn.
Những viện quân từ trên thuyền xuống quá cổ quái rồi, không sợ thuyền mắc cạn, cứ căng buồm xông thẳng lên, sau đó còn có hỏa khí lợi hại mạnh mẽ như vậy, nhưng ngoài những thế này, chiến đấu lại đánh khô khan, rõ ràng đã đổ bộ nửa ngày, không biết đột tiến lên trước, ngược lại ở đó không động đậy gì.
Hơn nữa số người lên bờ này không khỏi hơi ít một chút, hỏa khí có lợi hại thế nào, lúc quyết thắng cũng phải dựa vào đao thương, vậy để cho dũng sĩ Bát Kỳ đẩy các ngươi xuống biển đi.
Tiếng pháo nổ vang, đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu lúc trước còn có lớp lang càng ngày càng loạn, các Ngưu lục Tá lĩnh, các đại đội của Tham lĩnh, khí chất hỗn loạn với nhau, binh tốt hỗn loạn với nhau, thậm chí đến quân tướng đều hỗn độn với nhau, hoàn toàn là trạng thái một nồi cháo, nhưng mọi người vẫn là không ngừng xông lên trước.
Đã có người thở hồng hộc, thậm chí có người bởi vì hết hơi mà quỳ trên đất, nhưng vẫn là bước chân không ngừng.
- Rốt cuộc là giặc Thát, nếu là binh mã nhà khác, sớm đã quay đầu bỏ chạy rồi, bọn chúng rõ ràng vẫn tiếp tục tiến lên trước. Trang Lưu thuận miệng bình luận một câu.
Có lẽ là bởi vì vững vàng của Trang Lưu và các liên Triệu Gia Quân, mấy người dẫn đường cũng không hoảng loạn lắm nữa, lại là người đến từ phủ Đăng Châu vẫn là co núp ở phía sau mọi người, thậm chí mọi người đều nhìn ra được bọn họ đang nhìn chằm chằm thuyền tam bản trên bờ, rất có lòng dạ không ổn sẽ bỏ chạy, nhưng đã dám tiếp lời rồi.
- Giặc Thát lúc nào trốn qua, trước giờ đều là bọn chúng đánh, người khác chạy. Nghe người ta từng nói, Tham tướng nào đó dẫn ba trăm gia đinh đánh với ba Ngưu lục, đó là ép giặc Thát đánh. Nhưng giặc Thát vẫn ở đó chống đỡ, cuối cùng đợi viện quân đến. Người bên dưới Tham tướng đó không chống đỡ được nữa liền chạy trước, kết quả giặc Thát lại là chuyển bại thành thắng. Đây lại là lúc là nhân số chênh lệch không nhiều, nếu giặc Thát đông, thì khí thế vô cùng, chỉ biết xông lên, nhưng nói đi nói lại cũng không có lúc thua.
Lúc nói đến cuối cùng đã bắt đầu run rẩy, bởi vì đại đội Nữ Chân Kiến Châu càn ngày càng ép gần rồi, thậm chí còn nghe được tiếng rống rít của tiên phong đối phương.
- Đừng có chống đỡ ở đây, chạy đi! Trang Lưu vô tư nói một câu, nghe được câu này đám dẫn đường như gặp đại xá, quay đầu liền chạy, nơi chạy được cũng không nhiều, chẳng qua là lẻn đến thuyền tam bản trên bãi bùn, bất cứ lúc nào chuẩn bị rời bến.
Mà trên bãi biển lúc này, thuyền lớn và tam bản không ngừng tiến hành dỡ hàng thay phiên, người và đồ vật không ngừng đưa đến, chỉnh đốn tốt thế này khiến đám dẫn đường không hiểu, lẽ nào bọn họ không nhìn thấy trên bờ sắp lập tức đánh lớn rồi sao?
Lúc khoảng cách còn khoảng trăm bước, mấy khẩu pháo đều đã trở thành bắn ngang, đạn pháo bắn ngang ra bay thẳng vào đám người, đánh cho máu thịt bắn tung tóe, nhưng sát thương thế này đã không có cách nào ngăn cản thế xông lên.
Đám pháo binh cũng rất thong dong, bắn xong một phát pháo này, mọi người chất chổi pháo côn pháo gì đó lên xe đẩy nhỏ, có người đẩy, có người đỡ, chạy thẳng đến bên bờ biển, ba chân bốn cẳng chất đồ lên thuyền, sau đó đẩy ra biển.
Đến lúc này rồi, quân tướng Nữ Chân Kiến Châu thét lên ra lệnh, cũng coi như để cung thủ đột tiến đến trước mặt, cung thủ biết giương cung bắn tên ước chừng trên dưới tám trăm, con số cung thủ này chỉ là giương cung bắn tên liền giết chết quân địch gấp mấy lần bên ta.
Nếu muốn cung tên bắn trúng, nếu muốn cung tên có sát thương, bắt buộc phải lại gần trong bảy mươi bước, mà mũi tên của cung tiễn Kiến Châu nặng nề, muốn có sát thương thì là trên dưới sáu mươi bước.
Đám Tham lĩnh Tá lĩnh gầm lên ra lệnh, thậm chí không hề lưu tình mà dùng đao đánh chém, không chỉ là để cung thủ tiến lên mà còn muốn mượn điều này để chỉnh đốn đội ngũ, loạn xông thế này nguy hiểm quá lớn, chỉ có cả đội khai chiến mới có phần thắng.
Súng hỏa mai nổ vang rồi, kỵ binh Kiến Châu trở về đội mình nhiều lần nhắc nhở phải cẩn thận súng hỏa mai bên này, nhưng cũng không có ai xem nói là chuyện gì đáng bận tâm, hỏa pháo lợi hại không cần phải nói, mặc dù là hỏa pháo quân Minh cũng là lợi khí quân quốc, súng hỏa mai kia đáng giá cái gì, các ngươi đây là dọa vỡ mật rồi, đến ngay cả súng hỏa mai cũng sợ.
Chỉ có lúc chân chính đối mặt mới biết uy lực của súng hỏa mai này, đám người đông đúc thế này, súng hỏa mai của Triệu Gia Quân chỉ cần ngăn cản phương hướng sơ sài, đạn chì bay ra với tốc độ cao thì không lẽ nào đánh không trúng quân địch, nhất là bọn cung thủ đứng ở hàng phía trên cùng.
Nhìn không thấy mưa tên như châu chấu, chỉ nghe thấy từng tiếng nổ vang, khói thuốc súng cũng không có lưu lại quá lâu, nhanh chóng bị gió biển thổi tan, không có thanh thế gì, so với ánh lửa khói bụi phụt ra từng thấy trước đây còn kém xa, hẳn là không có uy lực gì, nhưng từng người một đột nhiên ngã xuống, có người ôm ngực, nhất thời không chết nhưng thấy được vết máu đáng sợ rỉ ra, có người thân thể dường như bị thiết chùy nặng nề đập trúng, chỗ vết thương có dấu vết lõm xuống.
Súnghỏa mai đối phương từng hàng từng hàng nổ vang, không ngừng có người ngã xuống, cung thủ Nữ Chân Kiến Châu phí công bắn cung tên ra, cho dù đường bay rất cao nhưng vốn dĩ không có cách nào bắn trúng đối phương.
Thế xông lên quả thực là dừng lại, mặt chính diện của hàng ngang súng hỏa mai, trận hình đại đội Nữ Chân Kiến Châu bị đánh lõm hẳn vào, hoặc chết hoặc bị thương hoặc lui, vốn dĩ không tiến lên được, ngược lại là hai cánh bắt đầu tiến lên trước, dường như bọc sườn đánh đối phương.
Mấy trăm cây súng hỏa mai của Triệu Gia Quân không có luân phiên bắn, dùng mật độ hỏa lực của súng ngòi lửa ngăn chặn không nổi đại đội xung phong tầm vóc thế này. Sau khi bắn xong, binh lính súng hỏa mai từ khe hẹp giữa các liên đội trường mâu rút lui rời khỏi.
Bây giờ Nữ Chân Kiến Châu đối mặt với liên đội trường mâu, bọn họ rốt cuộc đợi đến lúc chém giết đối mặt rồi, không có súng hỏa mai ngăn ở trước mặt, xem các ngươi còn có thủ đoạn gì, trong chém giết mặt đối mặt, ai là đối thủ của chúng ta?
Cung thủ Nữ Chân Kiến Châu cũng bắt đầu giương cung lắp tên, sau khi đến khoảng cách này, bọn họ mới nhìn rõ trang bị của viện quân đối diện, dưới ánh nắng mặt trời có chút chói mắt, trên người mặc đó là thiết giáp sao? Kia lẽ nào là áo giáp? Sao lại nhìn giống như là thiết bản vậy? Áo giáp thế này cái gì đánh xuyên qua được chứ.
Tiếng còi bén nhọn đột nhiên vang lên, tiếng trống dồn dập gõ vang, đột nhiên âm thanh bạo phát khiến quân trận Nữ Chân Kiến Châu đang xông lên trước đều dừng lại, trên đường tiến lên này, nghe thấy tiếng liền bị sát thương, mọi người quả thực là ăn đủ rồi, đợi nghe thấy tiếng trống còi mới yên tâm không ít.
Nhưng tiếng còi tiếng trống đơn điệu này khiến người ta kinh hãi trong lòng, khiến người nghe rất không thoải mái, quân đội Nữ Chân Kiến Châu trên dưới đều không nhịn được mà tăng nhanh bước chân, muốn xông đến trước mặt.
Trường mâu trong tay Trang Lưu chỉ phía trước, rống lớn.- Triệu Gia Quân, tiến lên!
Liên trưởng bên cạnh cũng hét theo.- Triệu Gia Quân, tiến lên!
Mỗi một binh sĩ trong liên đó đều hô to.- Triệu Gia Quân, tiến lên!
Mỗi một liên đội đã xếp thành hàng trên bãi bùn, mỗi một người đều lớn tiếng hô theo.- Triệu Gia Quân, tiến lên!
Âm thanh này ép tất cả những thứ khác, chỉ nghe thấy mỗi người đang hô.- Triệu Gia Quân, tiến lên!