Nhưng sức mạnh trấn Đông Giang có gần nghìn người, đao thép trường mâu còn có cung tiễn trong tay không hề thua kém trang bị của Nữ Chân, hơn nữa nghìn người này đều là tinh binh trên sa trường đã lâu, chỗ nào không chống đỡ được thì nghìn người này sẽ xông tới chỗ đó, thế công của Nữ Chân Kiến Châu lập tức bị ngăn chặn, mà nghìn người này có hai mươi người mặc giáp trùm toàn thân, lại là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, đao chém thương đâm tên bắn của Nữ Chân Kiến Châu, chỉ cần tập trung ở trên khôi giáp thì không có cách nào đả thương người.
Dựa vào đột tiến của hai mươi người này, một Ngưu Lục vừa tập hợp lại đều bị đánh tan, đang lúc này, trên biển có tiếng kèn nổi lên, âm thanh cũng không phải là quá rõ ràng, bởi vì ở bên phía đất liền nổi lên, lúc này chiến đấu trên biển đã có kết quả, bè gỗ của Nữ Chân Kiến Châu cuối cùng vẫn là không giỏi hải chiến, đội thuyền của trấn Đông Giang bắt đầu tung hoành mặt biển, bè gỗ từ trên đất liền cũng không theo kịp nữa.
Mà nghìn cốt cán trấn Đông Giang đã tiếp chiến với Nữ Chân Kiến Châu trên bờ rồi, quân Nữ Chân hung hãn không sợ chết trong mắt quân Minh cũng sợ chết, bị chặn trên bờ biển, lại bị ép từng chút từng chút, mà đường lui trên biển sắp bị phong chết rồi, đánh như này nữa sẽ là kết cục phải chết, liều mạng mọi người không sợ, nhưng ai muốn chết không không, bắt đầu có người quay đầu chạy vào trong biển trèo lên bè gỗ.
Một người làm thế, hai người làm vậy, càng ngày càng nhiều binh lính Nữ Chân Kiến Châu quay đầu bỏ chạy, thế công của trấn Đông Giang cũng càng ngày càng hiệu quả. Không có tiếp tục bao lâu, binh mã Nữ Chân Kiến Châu cuối cùng không chống đỡ nổi, trận tuyến sụp đổ, lúc này trên mặt biển đã có bè gỗ chèo đi xa rồi, người còn lại chỉ đành bơi thôi.
- Tha mạng a! Tiểu nhân làm vậy cũng là bị giặc Thát uy bức, tôi cũng là người Hán, tôi là người Thiết Lĩnh vệ!
Nhìn thấy không trốn được, có binh lính Nữ Chân Kiến Châu gào khóc quỳ dưới đất xin tha, lại là toàn giọng quân Liêu Đông, đây là tiếng quan thoại thông dụng của Liêu Trấn.
Cầu xin tha thứ này không tạo nên được bất ngờ nào, nhưng cũng không có ai hạ thủ lưu tình, đối với loại Hán dân thế này, lại đầu hàng đi làm phản đồ Hán gian, mọi người càng hận nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ không cho bọn họ cơ hội nói chuyện, loạn đao chém thành đống thịt nát, mọi người kêu khóc, mà giết trên biển lại càng sảng khoái, bè gỗ bị đâm lật, trường mâu trên thuyền đâm tới, vốn dĩ không có khả năng bơi trở về.
Trên chiến trường rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, doanh trại Nữ Chân ở bờ đối diện không có đội ngũ bè gỗ mới xông ra, trên mặt biển chỉ còn lại những xác chết và hài cốt bị thiêu đốt. Trận chiến này là trấn Đông Giang thắng, sau khi nhận ra được điều này, trên bờ bắc Bì Đảo nổ ra trận cuồng hô, mọi người cười to khóc lớn, còn có người xông đến bờ đối diện mắng, cho dù biết đối phương nghe không vào, lại có người đã bình tĩnh lại, bắt đầu vớt xác chết trên biển.
Bên dưới cuồng hô loạn hét, một mảng chúc mừng điên cuồng, nhưng chỗ Mao Văn Long lại không có chút hưng phấn nào, trên mặt võ quan trẻ tuổi bên ngoài đều có thần sắc cao hứng, nhưng nhìn thấy vẻ thâm trầm của đầu lĩnh đều là tự giác trở nên nghiêm túc. Đến lúc này, Mao Văn Long, Lý Cửu Thành đều đã mặc giáp, binh khí đặt trong tay, Trần Kế Thịnh lại đến giữa đảo sửa soạn. Chiến đấu với Nữ Chân Kiến Châu, không được có một chút mập mờ, từ Liêu Trấn bắt đầu tan tác đến hơi tàn còn sót ở Bì Đảo, bọn chúng đã gặp nhiều lần quân Nữ Chân Kiến Châu dũng mãnh đáng sợ rồi.
Triều đình phát binh khí đều là hàng nát, còn không bằng chúng ta mua bên phía người Cao Ly kia.
- Thời điểm Tát Nhĩ Hử, tên Đỗ gan lớn chính là bị cung tên bắn xuyên qua, võ khí triều đình làm gì có hữu dụng gì, chúng ta bên này thợ rèn quá ít, cho dù tự chế tạo cũng tốt hơn triều đình.
Nghe những lời nghị luận bên cạnh, Mao Văn Long mặt trầm như nước, buồn bực nói.- Binh khí Từ châu bán và cho chúng ta mượn đều là hàng tốt, khi dùng lợi hại, hai mươi bộ khôi giáp đó cũng không kém. Nếu không phải những thứ này, hôm nay trên bờ sẽ rắc rối to rồi, Lý Cửu, ngươi cầm bạc đến Vân Sơn Hành. Cầm bạc mua, không cho binh khí thì mua đao thương của bọn họ, lúc này không để ý được nhiều như thế nữa!
Vốn tưởng dựa vào ưu thế thủy quân, binh mã Nữ Chân Kiến Châu sẽ chịu tổn thương nặng nề trên biển, ai ngờ vẫn là bị xông đến bờ, nếu không phải là cốt cán trấn Đông Giang có binh khí chất lượng quá tốt, trận chiến này sẽ bị phiền phức lớn rồi. Lúc này mới quá trưa, khoảng cách giữa bờ biển và đất liền quả thưc không phải là trở ngại gì, trấn Đông Giang hiện tại bắt buộc phải vô cùng cẩn thận, không được có bất cứ sơ suất nào.
Lý Cửu Thành bên kia cũng biết nặng nhẹ, sau khi nghe dặn dò vội vàng vâng dạ, dẫn người bước nhanh ra, bên dưới đã có quân tướng đến bẩm báo, sắc mặt Mao Văn Long càng thêm thâm trầm, không nhịn được lửa giận mắng.- Bọn tạp chủng này, lúc quan quân sao không thấy bọn chúng dũng mãnh như thế, bán mạng cho giặc Thát thì lại liều mạng!
Đại quân Nữ chân Kiến châu nhanh chóng thổi quét Liêu Trấn, có người dấy lên đấu tranh bạo động, sau khi thất bại hoặc chết hoặc trốn, tàn dư đến Liêu Tây hoặc đến Bì Đảo, cũng có người âm thầm chịu đựng, chết hay không bằng sống dở, vì mình và người nhà mà suy tính, còn có người đầu hàng luôn Nữ Chân Kiến Châu, bày mưu tính kế cho Nữ Chân Kiến Châu, đấu tranh anh dũng, có tú tài thi đỗ khoa cử, có quân tướng ăn lương bổng Đại Minh.
Những quan binh Liêu Trấn đầu hàng Nữ Chân Kiến Châu đó lúc ở Liêu Trấn, lâm trận lui bước, kẻ trốn được thì trốn, nhưng sau khi đầu hàng yếu nhược lại trở thành hư không, xung phong hãm trận, lâm trận chém giết, đâu có vẻ nhát gan như trước. Tình hình thế này quân dân trấn Đông Giang gặp đã nhiều lần, lúc bắt đầu còn tưởng là những người này vô sỉ vô lương, đợi về sau trải qua nhiều mới phát hiện không phải như vậy, điều này khiến người ta suy xét không thấu.
Khác với lúc Lưu Hưng Trị đi diễn trò lần trước, sau khi Lý Cửu Thành dẫn thân binh đến bảo trại Vân Sơn Hành, trước tiên là dỡ đao bên hông xuống, sau đó dẫn thân binh hộ vệ lui ra, tự mình giơ cao hai tay bước lớn về phía trước. Đợi lúc khoảng cách còn hơn mười bước, quỳ hẳn xuống, cao giọng nói.- Triệu doanh trưởng, trấn Đông Giang nguy cấp, xin nể tình qua lại trước nay và giao tình môi hở răng lạnh, khai ân chi viện!
Điệu bộ này khiến binh lính trấn Đông Giang đi theo ai cũng tức giận, Lý Cửu Thành từ Khai Nguyên tới, thân bằng cố hữu dẫn đến Bì Đảo rất đông, bởi vì tuổi tác khá lớn, làm người trượng nghĩa, rất nhiều người có ấn tượng rất tốt với y. Người thế này cũng quỳ trước Từ Châu, bên phía Từ Châu ỷ thế ức hiếp người khác đến mức này. Mọi người chỉ nhìn thấy ủy khuất của mình mà không nhớ đến mấy lần muốn thò tay ra muốn nuốt đối phương.