Sau khi hoàng đế Thiên Khải bệnh nặng, Ngụy Trung Hiền mỗi ngày hầu hạ bên cạnh người, lúc tới phòng Ty Lễ Giám đã không nhiều lắm, hiện giờ đều là Thái giám Chưởng ấn Ty Lễ Giám Vương Thể Càn chiếu cố.
Ty Lễ Giám bên này là tâm chính vụ của thiên hạ, phân chia tổng hợp chính lệnh tình báo đều là do ở đây, nắm được nơi này, mới khống chế được triều chính, tiến tới nắm giữ thiên hạ trong tay, Ngụy Trung Hiền biết rõ lợi hại nặng nhẹ, mỗi ngày ít nhiều phải rút ra chút ít thì giờ để ở nơi này, thứ khẩn yếu đều phải đợi ông ta gật đầu mới thi hành được.
Tin tức can hệ tới Từ Châu đều là khẩn yếu bậc nhất, rất nhiều tin tức chỉ có đích thân Ngụy Trung Hiền khơi mào, nhất là đi hướng Đăng Châu vượt biển đổ bộ bậc này.
Ngụy Trung Hiền rất rõ ràng ảnh hưởng Triệu Gia Quân vượt biển đổ bộ tạo thành, chớ nói là bá tánh thân sĩ khắp chốn, mà bá quan triều đình, kẻ sĩ quyền quý kinh sư đều đã có ứng đối rất nhiệt liệt. Dù sao những năm gần đây, từng trận đại bại, không hề có hy vọng lật ngược tình thế, mỗi người đều uất nghẹn một bụng tức khí, trong lòng mỗi người đều có tuyệt vọng loáng thoáng.
Nến hơ còn tốt, ám ký còn tốt, Ngụy Trung Hiền nhướn mắt quét nhìn phòng trực chốc lát, bọn Thái giám sắc mặt nghiêm trọng, khí độ nghiêm trang, bọn Thái giám làm việc mũi miệng hướng tâm, bước chân vội vàng, nhưng trong lòng Ngụy Trung Hiền cũng biết, bọn họ rất nhiều người đối với cách làm của Triệu Gia Quân vượt biển bắc tiến có chút tán dương.
Điều này khiến cho Ngụy Trung Hiền bình thường trong lòng mắng thầm, đây đều là kẻ đọc sách đầu óc hỏng rồi, luôn nghĩ phân biệt Hoa Hạ, Di Địch gì đó, nghĩ đại nghĩa gốc rễ gì đó. Chúng ta là nội quan thân thể phế mất, là người hầu cận bên cạnh vạn tuế gia, sống chết giàu sang đều theo cùng hơi thở của vạn tuế gia, làm sao có khả năng nghĩ sự tình cùng một lộ với quan văn bên ngoài. Mắng mấy câu thì chỉ là mắng mấy câu, Ngụy Trung Hiền cũng biết đây không có khả năng, từ sau khi từ nội thư phòng thỉnh Hàn Lâm dậy dỗ, ý nghĩ của hoạn quan và quan văn liền càng lúc càng gần nhau.
Mở ra kiện mật thư này, thật ra lời lẽ trên kiện mật thư này rất nhiều người đều biết rõ, như nay Bắc Trực Lệ chỉ sợ không có người nào không biết, nhưng sự tình trọng đại, nhất định phải được xác nhận.
Ngay khi nhìn thấy xác nhận không có sai lầm, sắc mặt Ngụy Trung Hiền bắt đầu trở nên xám xịu, trố mắt như vậy nửa ngày, sau đó thở dài ra một hơi.
Thái giám trong phòng trực và bọn hoạn quan nhìn như đang bận rộn thật sự ra đều đang theo dõi nhất cử nhất động của Ngụy Trung Hiền, mật thư có gắn xi hỏa tốc đưa tới trong tay Ngụy Trung Hiền nhất định là chuyện lớn tựa trời, dĩ nhiên phải mật thiết bận tâm.
Đợi nhìn thấy Ngụy Trung Hiền làm ra điệu bộ như vậy, mặc dù là ngay ở chính giữa, bọn đại Thái giám dưỡng thành khí độ Tể tướng cũng lộ ra thần sắc kinh hoảng, trời sập xuống rồi sao?
Thái giám Chưởng ấn Vương Thể Càn thân phận so với những người khác cao hơn một chút, vội vàng nhích lại gần thấp giọng hỏi.- Đốc công, xảy ra chuyện gì sao?
Ty Lễ Giám tự có một bộ tôn ti thể thống, tuy rằng trước giờ Thái giám Chưởng ấn cao nhất, nhưng lúc Ngụy Trung Hiền có mặt lại bất đồng, cho nên Chưởng ấn tôn xưng Thái giám Đề đốc xếp hàng thứ hai làm Đốc công, cũng là từ khi có nhà Minh tới nay ít thấy.
Ngụy Trung Hiền run rẩy tờ giấy trong tay, vốn muốn nói chuyện, tới cuối cùng cũng là vô lực đưa giấy viết thư cho Vương Thể Càn, Vương Thể Càn nhận lấy vừa đọc, sắc mặt cũng là biến đổi, nhưng lập tức nghiêm khắc nhìn quét qua trong phòng trực, khiến mọi người thu lại ánh mắt, lúc này mới vội vàng hạ giọng nói.- Đốc công, chuyện này không nên nói cho vạn tuế gia. Vạn tuế gia đã có chút bất kham, phải đọc tới tin tức này, chỉ sợ… chỉ sợ…
Gã bên này vô cùng khẩn thiết, còn Ngụy Trung Hiền thần sắc đờ đẫn, ở nơi đó chua chát nói.- Chúng ta không nói người khác sẽ không nói sao?
- Đốc công, tổ tông, vạn tuế gia nếu như có gì chẳng may. Tín vương bên kia cũng không thích chúng ta, bên ngoài còn có một số kẻ hận không nuốt được Đốc công. Tin tức này vừa sang đấy, vạn tuế gia nếu như không đảm đương nổi, chúng ta liền hoàn toàn xong rồi!
Vương Thể Càn đã nóng nảy, sống chết vinh nhục của hoạn quan đều liên can tới trên mình hoàng đế bản thân mình hầu hạ, một đời này còn vinh hoa giàu sang không lo, một đời này mất, nhẹ thì cắt chức nhàn cư, nặng thì trách tội giết chết, kết cục thê thảm. Mà lúc Thiên Khải tại vị, hoạn đảng của Ngụy Trung Hiền và đối thủ càng đấu đá không ngừng, ngoài cung trong cung không biết bao nhiêu người bị rơi đài khổ ải, sống không bằng chết. Nếu như hiện giờ bị lật ngược cả bàn, thật nghĩ cũng biết sẽ gặp phải thanh toán cái dạng gì.
Ngụy Trung Hiền lắc đầu, chỉ có điều nhìn Vương Thể Càn liếc mắt một cái, cổ họng căm bặt nói.- Vậy ngươi có cách nào sao?
Vương Thể Càn ngạc nhiên, tin tức này vốn dĩ không có cách nào phong tỏa, hiện giờ Tín vương Chu Do Kiểm đã là thái tử lập nên, tự do ra vào gặp mặt hoàng đế Thiên Khải, thậm chí ngay cả Vương Thừa Ân và Tào Hóa Thuần cũng đã có chức quan ở trong cung, đây làm sao phong tỏa tin tức, càng chớ nói tới những người trong ngoài cung cấm vây ở bên cạnh Chu Do Kiểm, bọn quan văn đang mong ngóng theo rồng, bên trong đó không biết bao nhiêu người sẽ truyền đi tin tức này.
Chẳng lẽ cứ như vậy xong rồi, nghĩ tới điều này Vương Thể Càn cảm thấy tay chân lạnh lẽo, nhìn trước mặt Ngụy Trung Hiền đã tuyệt vọng sụp đổ, đã vô cùng già nua, nghĩ thầm lúc này có nên phản hay không. Tuy nhiên ý nghĩ này rất nhanh đã bị ông ta phủ bỏ, rắc rối khó gỡ, liên lụy quá sâu, muốn dứt ra đã không còn cách nào.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng trực của Ty Lễ Giám đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp, trong Tử Cấm Thành yên tĩnh có lề lối bắt đầu trở nên huyên náo ồn ào. Mỗi một gã hoạn quan Thái giám trong phòng trực đều ngẩng đầu, trên mặt đều có hờ hững và bi thương trộn lẫn, nhưng cẩn thận quan sát, lại thấy có người tuyệt vọng, có người chấn động khiếp hãi, có người thì lại là hưng phấn vui sướng.
Còn thân thể Vương Thể Càn thì là cứng đờ ở nơi đó, biểu hiện trên mặt so với khóc cũng khó nhìn hơn, hé miệng muốn nói chuyện lại như thế nào cũng nói không nên lời, cuối cùng mới run rẩy mở miệng nói.- Ngụy công công, đến đây thì xong rồi.
Chính ông ta cũng không để ý tới giọng nói trong lúc đột nhiên trở nên vô cùng khàn đặc, Ngụy Trung Hiền chống ghế vịn tay muốn đứng dậy, cử động cánh tay mấy lần cũng không có cách nào, nhưng cũng không có người sang dìu đỡ. Chờ sau khi ông ta đứng dậy, vẻ mặt và trong giọng nói đã không còn một tia sinh khí, ở nơi đó khòm lưng nói.- Đi Càn Thanh Cung thôi!
Đến ngay lúc này, hoạn quan truyền tin rốt cuộc chạy vào phòng trực, cả mặt thần sắc đau buồn không biết thật giả, rướn cổ họng khóc ròng nói.- Vạn tuế gia, vạn tuế gia, băng hà rồi.
Tháng bảy năm thứ tư Thiên khải, có nội quan báo tin tấu trình tới trước mặt hoàng đế Thiên Khải, lời lẽ trong tấu sơ chính là Triệu Gia Quân tụ tập binh mã sửa soạn vượt biển bắc chinh, hoàng đế Thiên Khải Chu Do Kiểm sau khi biết được tin tức này, lập tức máu tươi phun điên cuồng, lập tức bức tỉnh nhân sự, đợi lúc thái y đuổi tới đã tuyệt khí rồi.