Tiền triều tân triều thay đổi, Sơn Đông họ Chu hay là họ Triệu, lão bá tánh ở thành Tế nam cũng không bận tâm, mở mắt ra chỉ lo kế sinh nhai, lo chuyện ấm no, ai mà nghĩ nhiều như vậy.
Cho nên không ai cảm thấy Mạc gia suy tàn, đại viện Mạc gia vẫn không ai dám đến gần. Thậm chí còn có người nói, Mạc gia nịnh bợ Từ Châu, có công phò trợ, sẽ lập tức thăng chức rất nhanh.
Tuy nhiên đã nịnh bợ tân triều, đương nhiên trở nên xa lánh với quan phủ Đại Minh. Vốn dĩ là người một nhà như Mạc Bồi Sinh Mạc sư gia cũng đã sớm cắt đứt giao tình. Ngược lại quan lại sai dịch ở dưới, đều là người bản địa, còn muốn ở đây kiếm cơm, nên đều đến cửa qua lại nịnh bợ, khiến Mạc gia lại một lần nữa trở nên náo nhiệt.
Nhưng rốt cuộc phải có thay đổi, chẳng hạn như đội ngũ đón dâu dám đi qua cửa lớn của đại viện Mạc gia. Trước đây ai mà dám, vạn nhất bị mấy người trẻ tuổi của Mạc gia nhìn thấy, cướp tân nương đi mấy ngày, thế thì sẽ là thảm kịch tan cửa nát nhà, hơn nữa còn thân bại danh liệt.
Mặc dù như vậy, mọi người vẫn lo lắng đề phòng quan sát xung quanh. Đội ngũ này có trên dưới trăm người, kiệu hoa và chiêng trống cũng không tồi, trông có vẻ là người đón dâu của nhà giàu có. Đội ngũ như vậy đi ngang qua cửa lớn đại viện Mạc gia, không phải là miếng thịt đi ngang mõm chó, thu hút nó lại cắn một cái hay sao?
Trái với lo lắng đề phòng của những người đứng xem, người gác cổng trước cửa Mạc gia đều vui mừng phấn chấn. Khó có ai đến cửa, mọi người vừa may tìm được thú vui, phải nói mọi người không sợ sinh sự. Đi ngang trước cửa Mạc gia, nhất định không phải là quan lại thân sĩ gì, nếu người như vậy, nhất định có quen biết mấy người có vai vế, hoặc là vốn dĩ sẽ không đi đến đây.
Điều khiến mọi người thấy ngứa ngáy trong lòng. Đi theo chiếc kiệu kia là một ả nữ nhân, tầm ba mươi tuổi, lẳng lơ vô cùng, lại còn liếc mắt đưa tình xung quanh. Mọi người lập tức cười vang, có mấy người còn nhịn được, chỉ tiến lên hét to, chỉ nói rằng đối phương quấy nhiễu thanh tĩnh của Mạc gia.
Gã vừa mới bước lên phía trước hai bước, trong lòng cảm thấy không đúng, nhưng lập tức trở nên thoải mái. Gã thầm nghĩ bốn phía đại viện Mạc gia đều có trạm gác ngầm, có gì không đúng đã sớm cảnh báo, hiện tại chuyện thế này nhất định an toàn không phải lo lắng. Nghĩ đến đây, bước chân không khỏi nhanh hơn một chút.
Cứ như vậy mà tùy tiện bước về phía trước. Trong đội ngũ đưa dâu trai tráng không ít, nên gã không dám cản trợ, chỉ cười cười né tránh. Lúc đến trước mặt, nhìn thấy vẻ mặt cô gái đi theo kiệu hoa tỏ ra sợ hãi, điều này khiến cho gã hộ vệ gác cổng cảm thấy không đúng. Đúng lúc đó, những trai tráng sau lưng kia đã động thủ.
Những trai tráng lúc nãy trông yếu đuối chỉ cười xòa giờ hạ thủ không chút nương tay. Ai nấy đều rút đoản côn sắt trong tay ra, đánh luôn vào đầu, đánh đến ngã lăn ra đất. Kiệu phu đã hạ kiệu xuống, gỡ trường kích ngụy trang thành cán kiệu. Những người còn lại thì tay cầm binh khí ngắn khống chế cửa trước. Mọi người trong kiểu hoa và đoàn đưa dâu đều lấy binh khí ra, hét to xông về phía đại viện Mạc gia.
Bên này vừa động, bên kia có người thổi còi hiệu. Trong đại viện Mạc gia có mấy tiếng còi vang lên, những chỗ đó đều có nhân mã đồng thời phát động. Có người từ cửa trước cửa sau xông vào, có người thì trèo tường, còn có người đứng hẳn trên đầu tường hoặc nóc nhà, sau khi đứng vững thì cầm cung tiễn cảnh giới, tất cả xông vào từ bốn phương tám hướng.
So với tư binh của cường hào trong thành mà nói, những hộ vệ này của Mạc gia được xem là nhất đẳng rồi, nhưng trước mặt đám người đột nhiên cử động này, lại không có sức chống cự. Chỉ có điều Mạc Ứng Long dùng bạc nuôi đám thủ hạ, lúc này có người lấy binh khi liều mạng ngăn cản. Nhưng nhạn linh đao, phác đao của bọn họ vốn dĩ không có ý nghĩa gì trước trường kích và cung tiễn. Càng về sau, thậm chí có binh sỹ mặc giáp xông vào, làm sao còn ngăn cản được!
Chống cự của hộ vệ Mạc gia nhanh chóng sụp đổ, nhưng nội viện ngoại trạch quả thất có chút khó nhằn. Có người đao pháp thành thạo, còn có người biết liên thủ kết trận, thậm chí còn có hai người tiễn thuật xuất chúng, chỉ bắn ra cửa, đã bắn ngã hai người xông vào, kết quả toàn bộ binh sỹ mặc giáp xông vào đều bị đẩy lùi.
Những hạng người khó nhằn này cũng không chống cự được lâu. Ưu thế của đám người xông vào thật sự quá lớn, hơn nữa vốn dĩ không nói khuôn phép đánh nhau trong giang hồ. Trường mâu trường kích cung tiễn hỏa khí, thẳng thừng chào hỏi, lại người đông thế mạnh, vốn dĩ không ngăn cản nổi, có người bị giết chết, có người bị bắt, trói gô mang ra ngoài cửa.
Trong lòng những người Mạc gia bị bắt còn đang phẫn nộ, thầm nghĩ những trạm gác ngầm bên ngoài rốt cuộc đang làm gì. Sau khi đi ra, nhìn thấy vô số thi thể, và đám lính gác ngầm bộ dạng cũng chật vật không kém. Lúc này mới hiểu được đối phương làm sạch sẽ trơn tru, không có bất kỳ sơ hở nào, Mạc gia quả thật xong rồi.
- Đông Xưởng bảy người, Cẩm Y Vệ mười hai người, đều ở đây sao?
Có người lạnh lùng hỏi, hỏi một người mặc y phục bá tánh thường dân, dáng vẻ cao gầy, gương mặt có chút hàn ý lạnh lẽo, bên hông có quấn một dây phi đao.
Đứng bên cạnh y là một văn sỹ hơn năm mươi tuổi, lúc này vẻ mặt sợ hãi, nịnh nọt.
- Cho phép khuyển tử đi nhận người, những người này tiểu nhân từng gặp qua.
Đã có người nhìn sang bên này, đám tù binh trong đại viện Mạc gia không kìm nổi mắng chửi.
- Mạc Bồi Sinh, lão gia nhà chúng ta có lỗi gì với ngươi, không ngờ ngươi
Vừa mới nói nửa lời, chỉ thấy người cao gầy vung tay lên, phi đao bay vào cổ họng gã nọ. Chuyện này khiến cả trường diện kinh sợ, không ai dám lên tiếng. Văn sỹ ngoài năm mươi kia cũng chính là Mạc Bồi Sinh trên mặt không chút thương hại, toàn là vẻ mặt chán ghét, nói rằng.
- Các ngươi không biết đại nghĩa, cấu kết với gian tế Chu Minh, đáng bị báo ứng như vậy. Mạc mỗ đại nghĩa bất vị thân, đây mới là đại nghĩa!
Mặc dù miệng mồm gã như vậy, lúc này cũng nói không xuôi tai cho lắm. Không lâu sau, liền có sáu người và mười ba xác chết được xếp ra. Ba đứa con trai của Mạc Bồi Sinh mặt mày trắng bệch đến bên kia nhận biết xác chết và người sống. Sáu người vừa chạy thoát bị bắt sống trở lại đều mặt xám như tro tàn, nhưng đều không nói một lời.
Đúng vào lúc này, từ trong đại viện có người vội vàng chạy ra, trên mặt có chút thất vọng, đi đến trước mặt người cao gầy, nói.
- Nhiếp đội, Mạc Ứng Long dẫn theo con trai lớn và hai gã thân tín chạy rồi, đi theo mật đạo.
Hai đứa con trai của Mạc Ứng Long, con cả võ nghệ xuất chúng, cùng Mạc Ứng Long lo liệu chuyện nhà, con trai nhỏ thì đọc sách khoa cử, bình thường đều phân rõ khoảng cách với người trong nhà, thường xuyên ở ngoài. Điều này có nghĩa là thỏ khôn có ba hang. Người nọ bẩm báo hạ giọng, nhưng tù binh Mạc gia quỳ gối binh cạnh lại nghe được, có mấy người kiên cường lớn tiếng hét to.
- Đừng tưởng các ngươi bây giờ càn rỡ, Mạc đại gia sẽ báo thù cho chúng ta.
Lúc nói ra những lời này, vốn dĩ đã cầu chết rồi, nhưng hán tử cao gầy được gọi là "Nhiếp đội" kia liếc mắt nhìn bọn họ một cái, cười lạnh, vô cùng khinh thường.
Năm xưa lúc chạy trốn từ Phủ Thuận Liêu Trấn đến Tế Nam Sơn Đông, Mạc Ứng Long đã từng nghĩ sẽ có ngày này, cũng luôn sẵn sàng trước. Chẳng hạn như hai mật đạo thông ra ngoài, chẳng hạn như trạch viện của cửa ra mật đạo là dùng danh nghĩa của người chết để mua, vốn dĩ không ai ngờ là sản nghiệp của y. Trong thành ngoài thành Tế Nam đều có bố trí, cất giấu tiền bạc và binh khí để y tái khởi, bỏ chạy cũng làm được phú ông.
Hơn nữa mấy năm nay Mạc Ứng Long hưởng thụ thì hưởng thụ, võ nghệ thì lại không thụt lùi. Chém giết với đám giặc cướp, y dựa vào phác đao trong tay chém chết mấy hạng người võ nghệ xuất chúng. Cũng chính vì điều này, y trấn phục được mấy trăm tên dưới trướng. Hai gã thân tín của y cũng đều có thân thủ nhất đẳng, một người am hiểu cung tiễn, một người am hiểu trường mâu, mà công phu dùng phác đao của con trai lớn của y cũng rất giỏi.
So với điềm tĩnh của Mạc Ứng Long cũng thân tín, con trai lớn của Mạc Ứng Long thì vẻ mặt thê lương. Y đã quen với giàu sang ở thành Tế Nam, đã có vợ con, còn nuôi vợ bé, thật sự không nỡ rời khỏi. Y biết không đi không được, nhưng biết chuyến đi này, e rằng những ngày tháng tốt đẹp đã chấm dứt.
Nhìn thấy vẻ mặt của con trai lớn, Mạc Ứng Long không tức giận, chỉ hạ giọng lạnh lùng nói.
- Còn mang cái vẻ mặt đưa tang đó làm gì, mau thay y phục, phải nhanh chóng ra khỏi thành. Bằng không Triệu Gia Quân sẽ đóng cổng thành lại!
Bọn họ cũng đã ra khỏi mật đạo, đang ở trong trạch viện nọ thay y phục bình thường, cách ăn mặc không khác gì thường dân bá tánh, thậm chí binh khí ngân lượng cũng đã sẵn sàng xong. Giống như đại hào giang hồ ở Nam Bắc Trực Lệ cùng Sơn Đông, trên người y cũng có ngân phiếu của tiền trang Vân Sơn, hiện tại đã dùng trong bảy tỉnh, mang theo rất tiện.
Sau khi Mạc Ứng Long giáo huấn thì thở dài một hơi, buồn bực nói.
- Ta cũng có chỗ sai. Biết rõ người Từ Châu đã tiến vào, còn luyến tiếc cơ nghiệp này, biết rõ phải thu tay hưởng thụ, lại còn muốn giàu có hơn, thông đồng với Xưởng Vệ của Chu Minh, rước lấy đại họa. Nếu đã đến bước này, chúng ta cũng không cần nghĩ quá nhiều. Triệu Gia Quân hung tàn, nhưng sẽ không làm hại nữ nhân và trẻ con. Chúng ta có không ít bạc trong tay, đi nơi khác yên ổn sống vài năm nữa đi!
Mọi người đều vô cùng bi thương, nhưng cũng chỉ có thể buồn bực trong lòng, nhanh chóng thay xong y phục, mang theo đồ đạc ra khỏi cửa. Mật đạo này đủ dài, ngoài mấy mật đạo này, có bố trí thế nào cũng không bố trí hết. Nhưng mọi người vẫn cẩn thận, không đeo hẳn tay nải ra cửa, mà là cầm lấy binh khí đưa ra trước.
Bọn họ cũng không phải sợ bị người ta phát hiện. Lúc trước chọn nơi này làm cửa ra cho mật đạo, chính là vì con đường này người qua lại thưa thớt. Sau khi phát hiện mọi thứ an toàn thì thu binh khí về cũng không muộn. Người cầm trường mâu đi trước, cung thủ bên trái trường mâu, Mạc Ứng Long ở giữa, con trai lớn của y thì đi sau cùng. Đi thêm được mấy bước, nếu như vô sự thì cất vũ khí vào.
Đường phố vẫn vắng vẻ như ngày thường. Mạc Ứng Long thường hay cải trang đến đây xem thử, xem ra Triệu Gia Quân trong thành cũng chưa phát hiện ra nơi này.
Trong lúc đó, ở đầu đường xuất hiện bóng dáng một người. Cung thủ thân tín của Mạc Ứng Long lập tức giương cung bắn tên. Đến lúc này, mới nhìn thấy đối phương cũng cầm một cây trường cung, giương cung lắp tên bắn sang. Thân tín của Mạc Ứng Long năm xưa ở Liêu Trấn là tinh nhuệ được hưởng gấp đôi quân lương, được gọi là bách bộ xuyên dương, nhưng trong khoảng khắc này, gã đã cử động chậm nửa nhịp. Mũi tên của gã vừa rời dây cung, mũi tên từ đầu đường đã đến trước mặt, xuyên thẳng qua ngực.
Đồng thời, phía sau bọn họ có tiếng bước chân rầm rập. Mạc Ứng Long hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy một hán tử mặc giáp tay cầm trường đao xông đến, đi mấy bước đến trước mặt, vung đao chém xuống!