Càng làm cho người ngưỡng mộ là quân tướng tự mình ủy nhiệm, dân tráng đi theo không hạn chế, điều này chẳng khác nào nói, liên trưởng và đại trưởng của đoàn này đều là đề bạt từ trong bộ hạ cũ, sau đó còn có khả năng tăng cường quân bị mở rộng binh lính. Nguồn mộ lính của Triệu Gia Quân đều chọn lựa trong dân tráng đi theo, bọn người vừa đến này thứ nhất là quen thuộc sách yếu lĩnh khuôn phép của Triệu Gia Quân, thứ hai cũng là khiến bọn dân tráng cảm thấy có tiền đồ. Có hai điểm này, đoàn độc lập mai sau rất có khả năng là biên chế của một lữ. Dựa vào tin đồn loáng thoáng trong Triệu Gia Quân, nói không chừng còn càng tiến thêm một bước nữa.
Tên và ngay tại chỗ mộ binh của đoàn độc lập này cũng làm cho người ta mơ màng nghĩ mãi, ngoại trừ hành lang Liêu Tây chật hẹp, Liêu Đông lớn như vậy đều là địch cảnh, trong cuộc sống của trăm vạn dân Hán Liêu Trấn, còn có Mông Cổ và các bộ lạc Nữ Chân đối địch cùng Nữ Chân Kiến Châu, những thứ này đều là nguồn mộ lính, cũng có khả năng ngay tại chỗ mở rộng. Từng trận đánh tiếp, khẳng định sẽ chậm rãi khuếch trương, nguồn mộ lính sung túc, chiến công hiển hách, mai sau đạt tới mức độ nào, thật sự làm cho người ta không kìm nổi hâm mộ.
Phải biết rằng trong đội lữ đoàn ở các nơi Từ Châu, liên trưởng cùng với chức cấp bổ nhiệm tương đồng đều phải qua xác nhận của Triệu Tiến, lương bổng và biên chế cũng khống chế vô cùng nghiêm khắc, nơi nơi đều có khuôn phép, mọi người tuy nhiên đang hưởng thụ tiện lợi của khuôn phép, nhưng tình cờ cũng cảm thấy bó buộc tay chân. Với thế mạnh bậc này của Triệu Gia Quân, mọi người trong đáy lòng đều muốn buông tay làm việc, người được như nguyện lại không nhiều.
Dựa theo cách nói trong Triệu Gia Quân làm được đoàn trưởng đoàn tăng cường mới có khả năng vui sướng chút, làm được lữ trưởng mới được tự chuyên quyền. Tuy nhiên lữ trưởng với đoàn trưởng tăng cường chưa hẳn sẽ nghĩ như vậy, đó chính là một chuyện khác rồi, mà Triệu Tùng bên này và Từ Châu cách Sơn Đông và biển lón, quyền tự chủ này đã bị buông lỏng rất lớn. Tề Nhị Khuê bên này suy bụng ta ra bụng người, dĩ nhiên vô cùng hâm mộ.
- Cẩn tuân quân lệnh! Triệu Tùng nghiêm nghị lĩnh mệnh, gã không hề hưng phấn giống như tất cả những gì Tề Nhị Khuê nghĩ. Sau khi Triệu Tùng đứng lên lại là nhìn về hướng đám trai tráng truy kích quân tốt Nữ Chân đầy khắp núi, hơn hai mươi ngày huyết chiến, bản thân doan của mình còn lại một nửa.
Nghe quân dân trấn Đông Giang Bì đảo thu thập được kể lể, đánh tới thảm liệt như vậy chỉ còn một nửa đã là rất may mắn rồi, đội quân Liêu Trấn nhiều ít thừa hưởng trăm năm mấy chục niên đã sớm toàn quân bị diệt, lưu lại một nửa, kẻ sát thương binh mã Nữ Chân không nhiều. Đây không phải may mắn, đây không phải đủ vốn, vậy là cái gì? Thật có những gương mặt quen thuộc vĩnh viễn cũng không thấy được. Triệu Tùng biết rằng trên chiến trường sinh tử vô thường, nhưng Triệu Gia Quân đánh lâu như vậy, luôn đều là đại thắng thương vong số ít, chưa bao giờ nghĩ qua nhiều sinh ly tử biệt.
Lại nhìn thấy một số kẻ vốn dĩ là đám trai tráng bách tính nao núng, Triệu Tùng lại cảm thấy bọn họ may mắn, đi theo mình liều mạng chiến đấu lâu như vậy, cuối cùng cho bọn hắn một công đạo, cũng mang theo bọn hắn thu phục Liêu Đông.
Nghĩ tới nghĩ lui, muôn vàn cảm khái, Triệu Tùng đột nhiên nghĩ đến, nếu là mình không còn, Bì Đảo không còn Tiến gia xử trí vậy là cái gì, tuy nhiên ý nghĩ này chỉ là một cái thoáng mà qua, kết cục là như vậy, vậy thì không cần nghĩ đến khả năng nào khác nữa.
- Chúng ta chỉ đến mười liên đội này sao? Triệu Tùng mở miệng hỏi, đến lúc này, rời thuyền dỡ hàng chỉ có thủy thủ, ngay cả trấn thủ cảng biển đều là thủy thủ võ trang, lại không thấy binh lính Triệu Gia Quân, đây mới hiểu được chỉ đến mười liên đội.
Tề Nhị Khuê cười ha hả rồi, mở miệng nói.- Mười liên đội như vậy đủ rồi, chúng ta trên ba mươi chiếc thuyền lớn, nhưng chừng mấy chục khẩu pháo, mặc kệ trên đảo có ngưu quỷ xà thần gì, thẳng thừng dùng pháo oanh con mẹ nó là được.
Ưu thế của hỏa pháo ở trước mặt Triệu Gia Quân, cho dù binh mã của Nữ Chân Kiến Châu dũng mãnh cũng không đáng giá nhắc tới, nói xong điều này, Tề Nhị Khuê lại là nói.- Triệu đoàn trưởng, trên những thuyền này phần lớn chứa binh khí và lương thảo. Đến lúc đó là bổ sung được đoàn Liêu Trấn của các ngươi. Đây mới là chuyện trọng yếu đến lần này, chỉ là hỏa pháo phải đưa cho nơi khác vận chuyển, chỉ lưu lại cho các ngươi sáu khẩu.- Một tổ ong có cho được nhiều không? Đến lúc này, Triệu Tùng dĩ nhiên là tính toán chi li
- Cái kia chiếm chỗ uy lực lại tầm thường, sẽ ở đợt tiếp theo đưa đến.
Triệu Tùng gật gật đầu, cúi đầu trầm tư một lát, khi lại ngẩng đầu, hai mắt hình như có ngọn lửa thiêu đốt, nhìn chằm chằm Tề Nhị Khuê nói.- khi nào thì lên được thuyền, dùng đội thuyền đưa chúng ta đi bên sông Áp Lục, đến bên kia đánh Thát tử đi!
Tề Nhị Khuê cười liên tục xua tay nói.- Không vội! Tiến gia dặn quá, bảo doanh trưởng các ngươi ở Bì đảo bên này nghỉ ngơi và chỉnh đốn thật tốt, biên chế bổ sung xong lại đi đất Liêu.
Nghe đến đó, Triệu Tùng có chút minh bạch, bất quá vẫn là hỏi.- Gần đây ba nghìn người đang trên đảo, đồ dùng, ăn uống đều là số lượng lớn, phải cần nhờ đội thuyền trung chuyển vận chuyển. Đó cũng không phải là việc nhỏ.- Không cần phiền toái như vậy, hướng Cao Ly bên đó trưng mộ là tốt rồi. Bọn chúng chẳng lẽ dám không cho sao? Tề Nhị Khuê nói được hào khí, Triệu Tùng đầu tiên là ngẩn người, lập tức chậm rãi gật đầu, với cường mạnh của Triệu Gia Quân, một khi kiềm chế khiêm tốn vẫn tốt một khi mạnh mẽ, cứng rắn bá đạo, những người khác chỉ có hai con đường chọn lựa đi theo và diệt vong.
Con thuyền thứ tự cập bờ, trai tráng tên lính và bọn thủy thủ trên bờ ra sức làm việc, vận chuyển dời xuống đồ vật trên thuyền, rất nhanh ngay tại bến thuyền xếp đống. Nữ nhân và bọn con nhỏ trong bảo trại đều đi ra giúp đỡ, đứa trẻ tuổi nhỏ giúp không được gì, cười ha hả đi đi lại lại giữa lương thực trang bị, tuy rằng làm cho người ta thêm phiền toái, nhưng tất cả mọi người đều là cười đáp lại.
Trong quá trình tháo dỡ này, đối với quét sạch bại binh Nữ Chân Kiến Châu gần đến thời khắc cuối rồi. Liên đội Triệu Gia Quân mới đến phối hợp với đội ngũ Bì Đảo hận ý khắp trời, hiệu suất chém giết cực kỳ cao, tàn sát chân chính luôn là phát sinh trong truy sát tháo chạy, bây giờ chính là như vậy.
Bại binh Nữ Chân chỉ có một bộ phận nhỏ trốn vào nơi sâu Bì Đảo, những người khác ngay cả cơ hội đầu hàng cũng không có được, bị giết sạch sẽ, đây cũng là báo ứng trước mắt, mấy ngày trước còn ở trước trận địa bảo trại tàn sát tù binh trấn Đông Giang, đến hiện tại ai còn sẽ bỏ qua bọn chúng. Nước mắt giao nhau, quỳ xuống đất xin tha, suy sụp khống chế không được đều có, đều là trốn không thoát một đao một thương.
Trên núi máu chảy đầy đất, tiếng giết rung trời, dưới chân núi nơi cảng biển bận rộn chỉnh đốn đâu vào đấy, người ở trên boong thuyền thuyền biển vẫn nhìn thấy được toàn cảnh, chỉ cảm thấy vi diệu quái dị.
Thi thể và rác rưởi ở khu vực cảng biển bị dọn sạch một lần rồi, bị thu gom chất đống thiêu hủy, còn có mấy nồi lớn được dựng lên, thức ăn trên thuyền chuyển được xuống đã bắt đầu đun nhừ, vốn trên thuyền còn có chút thịt muối vân vân, nhưng binh sĩ cùng trai tráng bên phía Bì Đảo ngửi được hương vị đều cảm thấy ghê tởm không hiểu ra sao, cho nên chỉ có làm một ít lương thực, trước hết để cho mọi người ăn nhiều cháo dưa muối linh tinh.
Ở nơi này một bên căng thẳng một bên thả lỏng, Tề Nhị Khuê và Thái Hành kể lại gốc rễ ngọn nguồn cho Triệu Tùng, đội thuyền cứu viện đi đến Bì Đảo không phải từ quân cảng Đăng Châu Sơn Đông xuất phát, cho dù bến cảng bên đó làm ăn khoảng cách gần nhất, mà là thẳng từ cảng Hải Châu bên kia xuất phát tiến đến, cho nên mới phải lúc này mới đến.
Tề Nhị Khuê cảm khái nói.- Không sợ ngươi chê cười, đây vẫn là lão Tề ta lần đầu tiên đi đường biển. Vốn dĩ cho rằng sóng to gió lớn hung hiểm, lại không nghĩ tới nhanh như vậy. Từ Hải Châu đến bên này mới đi hơn mười ngày, bằng không liền hỏng việc rồi.
Thái Hành kia càng hiểu được thêm một chút.- Kỳ thật còn có chút hướng gió không tốt, nếu chạy đi lúc gió tốt, còn nhanh hơn một chút!
Tuy nói đến bên này cứu viện, tuy nhiên Tề Nhị Khuê vốn không có nắm chắc quá nhiều tình tiết kỹ càng, gã là ở bến cảng Hải Châu nhận được lệnh gấp của phủ tướng quân, thẳng thừng ở cảng bên kia gom góp đồ vật ngay tại chỗ cùng triệu tập chiếc thuyền làm thuê, sau đó khởi hành Bắc thượng, trong bến thuyền con thuyền đầy đủ, đồ vật đồng dạng không thiếu, viện quân động dụng hẳn luôn doanh độc lập liên đội phòng giữ và phụ cận cảng Hải Châu.
- Kỳ thật Đăng Châu bên đó còn nhanh hơn được một chút, nghe người Lý gia và Dư gia kể, bên đó có không ít thuyền lớn. Nói được một đoạn, lại bị Tề Nhị Khuê nhéo một cái, lập tức không ra tiếng nữa.
Màn này dĩ nhiên nằm ở trong mắt của Triệu Tùng, gã cười cười không có lên tiếng, vừa rồi tháo xuống hơn mười khẩu hỏa pháo chỉ để lại sáu khẩu, thứ khác chỉ là một lần nữa bị chuyển lên thuyền, có mười chiếc thuyền thậm chí không hề cập bờ, đợi sau khi hỏa pháo bị vận chuyển lên thuyền, giương thẳng buồm mà rời đi.
Xây dựng mới và thành lập đoàn độc lập định Liêu còn muốn trên Bì Đảo nghỉ ngơi sắp xếp lại, huống chi thuyền biển vận chuyển số lượng đều rất lớn, còn lại đồ vật của hơn mười chiếc thuyền lớn cũng đủ cho đoàn mới biên dùng rồi, nhìn ra xa những con thuyền khác, Triệu Tùng trong lòng cũng có tính toán với chính mình.
Đội thuyền đến bên này chỉ sợ không trông cậy vào doanh Bì Đảo còn tồn tại được, dựa vào những hỏa pháo này cùng sức mạnh một đoàn Triệu Gia Quân, tiêu diệt binh mã Nữ Chân Kiến Châu của Bì Đảo cũng đủ, đồ vật của đội thuyền hẳn nên là có phương hướng khác phải đi, bên kia mới là trọng điểm của lần này, tuy nhiên có một số việc nghĩ thông suốt là tốt rồi, không cần phải đi miệt mài tra cứu..
La Thần cứ mãi bận rộn an bài ổn thỏa đã được nhận chức đại đội trưởng đại đội đồ quân nhu, vốn dĩ có chức vụ bảo lưu, thực sự ra chính là ý nhân vật thứ hai của đoàn độc lập định Liêu, đoàn độc lập định Liêu từ phương hướng phía tây Bì Đảo xuất kích. Khi ven bờ biển tiến lên vẫn tốt, một khi vượt qua sông Áp Lục, bộ phận tự trù hậu cần tiếp tế sắp tăng nhiều rồi, nói không chừng còn muốn tự thiết điền trang, gầy dựng thương vụ các loại, xem như trọng trách, coi như là trọng trách tiền đồ sáng soi.
Triệu Tùng nghĩ được đến đấy, La Thần dĩ nhiên nghĩ đến được, nhưng mà gã vốn dĩ cũng không suy nghĩ, chỉ là trong âm thầm nói một câu với Triệu Tùng.- Vốn cho rằng Từ Châu chúng ta được nghỉ ngơi lấy lại sức hai năm, không nghĩ tới lúc này sẽ làm đại sự rồi.
- Rất tốt, đại sự này chúng ta tham dự trong đó, người khác chỉ được trông mong nhìn, đây là phúc khí của chúng ta.
Triệu Tùng nói được rất thẳng thừng, hai người đối diện, đều là nhịn không được cười lên.