Con trai lớn của Mạc Ứng Long cũng may ở đằng sau, gã tập luyện võ nghệ nhiều năm, hơn nữa tuổi trẻ khỏe mạnh tráng kiện, tay chân dĩ nhiên không chậm, phác đao trong tay vung lên, cũng là nhằm trường đao của đối phương chém tới.
Đường phố không rộng, đối phương mặc trọng giáp, phác đao cán dài, đứa con cả của Mạc Ứng Long nếu công địch cứu người chiêu thức chậm tới cực hạn, gã tìm tới lựa chọn tốt nhất chính là dùng đao chạm vào trường đao của đối phương, trước ngừng lại một đao kia, sau đó lại đi ác đấu.
Hai đao đụng nhau, nhưng đứa con cả của Mạc gia lại không nghĩ rằng sức lực của đối phương quá lớn, chấn văng luôn cả phác đao của gã, lưỡi đao đã tới trước mặt, lẽ ra sau khi va chạm bất luận thế nào đạo kình lực này đều đã lệch rồi. Nhưng đại hán mặc giáp lại không chỉ là liều lĩnh sức lớn, trường đao trong tay vừa đưa về phía trước, một đâm một gạt, trước ngực đứa con cả Mạc gia bị mở ra một cái lỗ, máu tươi điên cuồng phun xối xả, cả người chính là ngã sóng xoài trên đất.
Mạc Ứng Long nhìn xem khóe mắt co giật, lại bị cách một bước không nhích gần tới trước được, đại hán mặc giáp kia sau khi xuất đao cũng không lui lại, cứ như vậy nâng ngang đao tiến lên làm như dánh vẻ cái mâu, rống giận xông thẳng tới, dường như ngựa điên, trâu giận!
Theo loại khí thế này, theo khoảng cách hạn hẹp này, điều Mạc Ứng Long làm được chính là trước tránh mũi nhọn, nâng đao ngăn ở bên hông, nhằm hướng bên tường thối lui một bước.
Cung thủ đột nhiên xuất hiện đầu phố bên kia sau khi phát ra một tiễn ngược lại bất động, thân tín Mạc Ứng Long tay cầm trường mâu lúc này cũng nhất định phải xoay người cự địch.
Trường mâu quá dài, phải dựng thẳng mới xoay chuyển được trong đường phố, cử động này không tránh khỏi chậm nửa nhịp, vừa mới xoay người, đại hán mặc giáp kia đã tới trước mặt, trường đao xuyên thẳng vào bộ ngực của y, đâm xuyên thấu. Nhưng đại hán mặc giáp này không có rút đao, cứ cắm phập vào như vậy xông về phía trước mấy bước, sau đó rút đao, thi thể ngã ra đất. Mạc Ứng Long sau lưng vừa mới nâng đao đuổi theo, muốn thừa cơ hội này đánh lén sau lưng đại hán kia.
Đại hán này toàn thân là máu xoay mình, trường đao trong tay bày sẵn tư thế, mặt không chút thay đổi, ánh mắt lạnh lẽo, cứ như vậy nhìn Mạc Ứng Long, Mạc Ứng Long theo đó cảm thấy hơi thở cứng ngắt, lui về đằng sau hai bước, trong lúc loáng thoáng lại là nghĩ tới lúc ấu thơ theo bậc trưởng bối lên núi đi săn, đột nhiên tình cờ gặp phải mãnh hổ.
Đến lúc này, Mạc Ứng Long nhận ra được bản thân mình già rồi, năm đó gặp phải con mãnh thú kia, mình và phụ thân, anh cả đều là xông tới, mà bây giờ chỉ có sợ hãi và khiếp nhược.
- Tôi… tiểu nhân… tiểu nhân… Mạc Ứng Long giơ đao nói lắp mấy câu cũng không nói hết hoàn chỉnh, thân mình đều chậm rãi run lên, đến cuối cùng cũng là bỏ luôn thanh đao lại, quỳ hẳn trên mặt đất.
Đại hán mặc giáp kia nheo mắt lại nhìn sang, trong ánh mắt tràn đầy khinh miệt và khinh thường, đến cuối cùng chỉ là nói một câu.- Bọn chuột nhắt.
Tuy rằng khinh miệt, nhưng đại hán này không chút nào buông lỏng, trường đao trong tay vẫn giữ vững như trước bất cứ lúc nào bổ chém, đâm giết, chỉ là cất giọng nói.- Gã đầu hàng rồi, dẫn người đi!
Vừa dứt lời, hai đầu đường phố trống trải vang lên tiếng bước chân, mấy chục người xông tới, dài ngắn xa gần đều có, Mạc Ứng Long thậm chí còn nhìn thấy được hai cây súng hỏa mai, đến lúc này, gã mới hoàn toàn mất hết hy vọng.
Có một gã trung niên mặc bào phục thương nhân bước nhanh tới gần, trên mặt cũng là nét cười khổ bất đắc dĩ, tới trước mặt đại hán mặc giáp kia nói.
- Nhị gia, ngài thân phận như nay quý trọng, nếu chẳng may có sơ sót gì, mọi người thật sự là đảm đương không nổi. Đây tại sao phải khổ cực!
Đại hán bị gọi là “nhị gia” kia run trường đao trên tay lên, tự mình rút ra mảnh vải nhung để lau chùi vết máu, thản nhiên mở miệng nói.- Giúp các ngươi còn nhiều lời như vậy, đoán chừng còn phải thái bình một đoạn nữa, không cử động thân thể đều phải gỉ sét rồi.
Người trung niên cũng là bất đắc dĩ, chỉ là liên tục gật đầu, nghe thấy lời đối đáp này, Mạc Ứng Long rốt cuộc biết đại hán này là ai, đến lúc này, gã chẳng những không có phẫn nộ, ngược lại hoảng sợ càng sâu hơn. Trần Thăng, Trần nhị gia được xưng dũng mãnh nhất Triệu Gia Quân tự mình ra tay, bản thân đây đúng thật là ngu ngốc a!
Tuy rằng trên mình Từ Châu chịu thiệt hại nặng, nhưng gia nghiệp còn đấy, không nên cảm thấy đối phương cũng là cường hào giang hồ, không nên trong lòng khó chịu, không nên dễ tin Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đưa doanh lợi mua chuộc lòng người. Kết quả vì bản thân đưa tới họa diệt môn. Càng không nên dễ tin Mạc Bồi Sinh kia, mọi người tuy rằng đồng tông, đồng tộc thậm chí còn có huyết thống, nhưng vốn dĩ bởi vì lợi ích mới cấu kết cùng nhau, bí mật này tất nhiên là gã bán đứng rồi.
Hiện giờ chỗ tốt duy nhất chính là Triệu Gia Quân sẽ không quá liên lụy với người xung quanh, đứa con nhỏ của mình tuy rằng biết việc này, nhưng vẫn luôn bị mình vứt ở bên ngoài.
Nghĩ tới đây, Mạc Ứng Long lại đột nhiên rống to, kinh hãi binh sĩ Triệu Gia Quân sang thu dọn vội vàng vây lại, độ nhìn thấy Mạc Ứng Long này lấy đầu dập đất, không ngừng cào xé đầu tóc của mình, mới biết được không can hệ với bên này.
Mạc Ứng Long nghĩ tới một việc, mật đạo này chỉ có mấy người vừa mới ra đây còn có đứa con nhỏ của mình biết, thậm chí ngay cả nữ quyến trong nhà cũng không có dặn dò qua, Mạc Bồi Sinh càng không có cách nào hiểu biết. Năm đó người đào đường mật đạo này đều bị diệt khẩu ở ngoài thành, Triệu Gia Quân Từ Châu sao biết chút gì. Đúng không nên để nó đọc sách, bản tính cứng cỏi gì cũng không có, ngay cả người nhà cũng bán đứng được.
- Nhị gia, hôm nay các nơi bên trong thành đồng thời phát động, thám tử Xưởng Vệ không có kẻ nào lọt lưới. Kế tiếp làm như thế nào, xin nhị gia bảo cho biết?
Trần Thăng mở miệng nói.- Ta là tới giúp, các ngươi làm như thế nào các ngươi có thể thống của mình, không cần hỏi ta!
Đối với lữ đoàn doanh Triệu Gia Quân chiếu theo khuôn phép làm việc, Nội Vệ nơi này thu gom nhiều người ngoài, bọn họ đối với những lễ nghĩa tôn ti này rất coi trọng, đương nhiên đại đa số thời điểm chỉ là đôi câu lễ độ.
Người trung niên kia cười gật đầu, sau khi cáo từ tự đi dặn dò, Trần Thăng mang theo đao đi sang đám người bận rộn, cũng là vào một căn trạch viện trong ngõ hẻm, bên đó có mấy gã thân vệ chờ đợi, giúp đỡ y tháo bỏ áo giáp xuống, sau đó chỉnh trang và dọn dẹp trang phục. Lữ thứ nhất Triệu Gia Quân đóng quân ở trong thành một đoàn, nhưng lữ bộ và các đoàn khác đều ở ngoài thành, đợi cho đoàn tuần đinh bên này tổ chức hoàn tất, Triệu Gia Quân cũng phải rút ra khỏi thành.
Thành Tế Nam ngày hôm đó khắp chốn xôn xao, quan viên nghỉ hưu ở nhà, thân hào đức cao vọng trọng, thương hào giàu có một phương, còn có người cùng khổ cư trú nơi túp lều, thanh lâu khách điếm, tửu phường, ổ chứa đám người giang hồ trà trộn vào, đều đột nhiên bị người vây chạy xông vào. Có kẻ tiến hành ác đấu, có kẻ thì bó tay chịu trói, cũng có bên đường máu nhuộm trong vòng năm bước, khiến trong thành Tế Nam lòng người bàng hoàng, còn cho rằng phải có loạn lạc gì.