Người trên bè gỗ phía trước bị huyết tẩy sạch sẽ, bè gỗ phía sau theo sát đến, nhưng trừ khi bè gỗ bị lửa thiêu cháy, những thứ khác mặc dù là lật nhưng vẫn nổi trên mặt nước như cũ, cách đánh của Nữ Chân Kiến Châu lại có thay đổi, dùng đinh sắt đóng cây gỗ của bè gỗ liên kết lại, thậm chí có người quên mình dùng móc sắt xích sắt liên kết với thuyền, bởi vậy bè gỗ hai bên liên kết, diện tích liền rộng ra rất nhiều, binh lính Nữ Chân dẫm đạp bên trên cũng không phải là gò bó, trở nên gần giống với trên đất liền.
Lúc này hai bên cho dù ở trên biển nhưng gần như giao chiến trên đất liền, thuyền của trấn Đông Giang chẳng qua chính là công sự dùng gỗ làm ra, ngay cả thành trì gạch đá Nữ Chân Kiến Châu đều đánh hạ được, huống hồ là “bức tường gỗ” thấp bé này, nhưng đây dù sao cũng ở trên biển, binh lính trên thuyền trên cao nhìn xuống vẫn thong dong tiến thoái, binh lính trấn Đông Giang dũng mãnh không bằng nhưng quên cả sống chết cũng muốn thắng, hai bên cứ thế giằng co nhau.
Bởi vì đại đội bè gỗ Nữ Chân Kiến Châu khó chơi, đội thuyền trấn Đông Giang bắt đầu tập trung lại, lại có hai chiếc thuyền bị Nữ Chân Kiến Châu khống chế, còn có mấy boong thuyền đang chém giết kịch liệt, nhưng vào lúc đang giằng co này, bè gỗ còn lại bỏ qua giằng co chiến đấu, xông về phía bờ bắc, thủy triều vẫn đang tiếp tục, chỉ cần qua khoảng cách mấy trăm bước là đến được bờ biển bên này.
- Tất cả các con thuyền đều đi nghênh chiến, người của lão Doanh dàn trận, lão Trần, lão Lý, lấy hết vốn liếng nhà chúng ta ra, nếu không cái gì cũng không có nữa! Sự việc đột xuất, Mao Văn Long lại không bồn chồn gì, bên phía Bì Đảo này cho dù có bao nhiêu tâm tư, mọi người đối với sống chết đều rất thoải mái, nhất là việc liều mạng với giặc Thát này.
Mười chiếc thuyền làm dự bị bắt đầu xuất động, bởi vì gấp gáp rối ren, đang lúc thủy triều rút, lại còn có ba chiếc thuyền mắc cạn, đám bè gỗ càng ngày càng gần rồi, chiến thuyền hậu bị trấn Đông Giang nghênh đón, trong đội ngũ bè gỗ một đám người ngã ngựa đổ, nhưng số ít bè gỗ giằng co được với thuyền, còn lại vẫn xông về phía bờ, còn chưa đợi hoàn toàn đến bãi biển, binh lính Nữ Chân Kiến Châu trên bè gỗ liền nhảy vào trong nước, chống đỡ nước biển không cao quá ngực mà xông lên bờ.
Trên bờ đã có từng đội binh lính trấn Đông Giang chờ đợi, bọn họ bình thường rời đảo đi quấy nhiễu Nữ Chân Kiến Châu, nhưng bị Nữ Chân Kiến Châu đánh đến trên đảo lại là lần đầu tiên.
Rất nhiều binh lính vừa bị điều động vào đội ngũ đều có chút bồn chồn, những lão binh khác cũng không mạnh mẽ hơn bao nhiêu, tuy có quyết tâm chết cũng phải báo thù, nhưng dù sao là tướng bại quân, ngày đó bị đánh bại tan nát, dọc đường chạy trốn sang bên này, nhìn thấy giặc Thát hung thần ác sát, liền nhớ lại khủng bố ngày đó.
Súng kíp, súng tam nhãn, khoái thương ùn ùn khai hỏa, thậm chí còn có từng khẩu Hổ Tồn Pháo, nhưng khai hỏa quá sớm, trên mặt biển đánh thành từng mảng bọt nước, binh lính Nữ Chân xông lên ở phía trên cùng giơ tấm khiên lên che chắn, không có khiên thì dùng luôn tay che trước mặt. Bọn chúng từng nếm trải không ít hỏa khí quân Minh, ngoài hỏa pháo đánh ra giết người, những uy lực khác cũng rất có hạn, hơn nữa những quan quân binh lính quân Minh này thích khai hỏa trước, trấn Đông Giang này cũng không ngoại lệ.
Sau khi nổ súng một lượt, rất nhiều người cầm khoái thương súng tam nhãn dứt khoát vứt bỏ hỏa khí, lấy đao thương của mình ra, so với hỏa khí trong tay, bọn họ vẫn là tin tưởng đánh giáp lá cà hơn, thực sự tạo nên sát thương đối với Nữ chân chính là cung tên. Trấn Đông Giang vốn dĩ không nhiều cung tên tồn trữ, nhưng sau khi có mậu dịch Từ châu, đã mua từ bên phía Cao Ly sang không ít, chất lượng của cung tên Cao Ly được coi là tốt, nhưng nhược điểm của trấn Đông Giang là cung thủ không đủ, người luyện võ biết bắn cung tên luôn luôn đều là thân binh gia đinh của võ tướng, kém nhất cũng là cốt cán trong quân. Bọn họ hoặc là chạy nhanh, hoặc là có người thu dụng, thậm chí sau khi đầu hàng đều có đãi ngộ tốt hơn, tất nhiên sẽ không đến Bì Đảo nguy hiểm nghèo nàn.
Nếu cung thủ cũng nhiều như hỏa khí, binh lính Nữ chân đang xông lên bờ sẽ bị bắn chết toàn bộ, nhưng hiện tại, phần lớn người vẫn là xông lên, có chưa đến một phần tư hỏa khí khai hỏa, ở khoảng cách hai mươi mấy bước này, quả thực là có một vài thương vong, bây giờ đã là lục chiến, binh mã Nữ chân Kiến châu ở trên đất liền chưa bao giờ sợ quan quân Đại Minh.
Binh lính Nữ chân Kiến châu rống giận đi lên, binh lính Trấn Đông Giang canh giữ trên bờ cũng hò hét nghênh đón, binh lính Nữ Chân Kiến châu bất luận huấn luyện hay là thực chiến đều mạnh hơn đám người trấn Đông Giang này, bọn họ sau khi lên bờ liền túm lại thành nhóm nhỏ mấy người, sau đó nhóm nhỏ lại tụ lại, do tướng lĩnh có địa vị cao nhất hô to phát lệnh, cũng có người vác cung tiễn khai cung bắn tên, ngâm nước biển trong khoảng ngắn sẽ không ảnh hưởng tính năng cung tiễn.
Đại cung trọng tiễn Nữ Chân, bị tên bắn trúng, mặc dù là nơi không yếu hại cũng sẽ gây ra mất máu lượng lớn, binh đinh Bì Đảo xông lên ở phía trước có người trúng tên chết, có người sau khi bị bắn không đi được mấy bước liền ngã ra đất, đồng bọn không có né tránh, vẫn hô giết xông lên, trong trận huyết chiến sa trường này, đôi bên chỉ có một mục đích, đó chính là giết càng nhiều quân địch.
Nhưng cho dù binh lính Đông Giang trúng tên ngã xuống, nhất thời không chết cũng phải bò lên trước, mặc dù bản thân không ngừng bị đồng bọn giẫm đạp nhưng trước khi chết cũng nhất định phải kéo theo một tên giặc Thát chết cùng, cho dù là cắn một phát.
Bị đao của binh lính Nữ Chân Kiến Châu chém lên người, không ngờ bắt được thân đao, để đồng bọn xông đến, binh khí của mình bị đối phương chém gãy, thì lấy thân vồ tới, để đồng bộn giết chết mình và giặc Thát bị ôm chặt, cho dù thuật chiến đấu không bằng đối phương, sức mạnh không bằng đối phương, trang bị cũng thua xa đối phương nhưng dựa vào niềm tin phải chết này, hai bên tử chiến huyết chiến trên bờ biển, bờ biển và nước biển đều bị nhuộm đỏ.
Chiến đấu tàn khốc, tiếng giết rung trời, bè gỗ ập tới, binh lính Nữ Chân bên trên không ngừng nhảy xuống, cũng có bè gỗ cố hết sức chèo lên trước, mà binh lính Nữ Chân trên bè gỗ giương cung lắp tên, bắn tên vào đám người trên bờ, bọn chúng chưa chắc là thần tiễn, nhưng đại khái là bắn cũng chuẩn xác, quân Minh trấn Đông Giang sát thương càng ngày càng nhiều.
Sau khi cứng chọi cứng lúc đầu tiên, Nữ Chân Kiến Châu vẫn là đứng vững chân trên bờ biển, tụ tập ba gã Ngưu Lục, hơn nữa binh đinh Bát Kỳ rơi rụng vẫn không ngừng sáp lại. Quân đội Nữ Chân một khi thành hình, thì sẽ không phải là quan quân trấn Đông Giang áp chế được, binh khí cũng kém xa, đao lớn va chạm với đao lớn, đao lớn của trấn Đông Giang sẽ bị chặt gãy cong, có trường mâu đâm tới đột nhiên rơi xuống, có dây cung đứt đoạn.
Hủy hoại này không phải là ngẫn nhiên, mà binh khí của binh lính Nữ Chân Kiến Châu không có tình huống thế này. Trên chiến trường, binh khí tốt xấu là sống còn, chỉ một việc này cũng bắt đầu kéo dài khoảng cách chênh lệch rồi, nếu không phải là y phục trên người Nữ Chân Kiến Châu bị nước biển làm ẩm ướt, tay chân bị trở ngại, ưu thế này sẽ còn kéo giãn ra.