Chạy lên phía trước? Binh lính cầm hỏa khí như vậy lại còn dám chạy lên phía trước? Cử động này khiến cho kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu nghẹn họng nhìn trân trối, ngay khi những viện quân cầm súng hỏa mai đứng dậy chạy về phía trước, cùng nhau xếp thành trận hình chỉnh tề, lại tiếp tục nổ súng, hiện tại tất cả đang nằm trong tầm bắn.
Nếu là cung tên, nếu ở ngoài tầm bắn thậm chí còn dùng tay bắt được tên, nhưng đây lại là súng hỏa mai. Nằm trong tầm bắn của nó đều thương vong vô cùng nghiêm trọng, còn ở ngoài tầm bắn, đạn của súng hỏa mai không phải là không có sát thương, chẳng qua phương hướng sẽ lệch khỏi quỹ đạo, nhưng vẫn giết được người.
Tiếng trống nhịp nhàng vang lên, nhìn thấy bốn đội ngũ trường mâu hình vuông không lớn lắm di chuyển lên phía trước, bộ binh đối mặt với kỵ binh lại còn dám tiến bước về phía trước?
Có rất nhiều người không hiểu, chẳng qua không có ai nghĩ, cũng không có ai dám ở chỗ này tiếp tục suy nghĩ, lui, trốn, không muốn chết thì phải nhanh chóng rời khỏi.
Tiếng súng hỏa mai đã dừng lại, chỉ còn lại đại bác dùng tiết tấu khai hỏa lại nhanh hơn của Nữ Chân Kiến Châu vang lên, trên chiến trường ngoại trừ những người bị bắn trúng trầm đục kêu la thảm thiết, ngoài ra mọi thứ đều rất yên bình.
Đại đội của Nữ Chân Kiến Châu vẫn còn tiếp tục cản ở phía trước, nếu không phải kỵ binh đã lui ra đến đây, bọn họ cũng muốn đi lui theo, cục diện trước mắt này, nhất định phải ngăn cản chúng lên đất liền.
Một chiếc thuyền tam bản đã sắp lên đến bờ biển rồi, bọn họ đã không cần phải đi lên bãi nữa, cứ như vậy nhảy thẳng từ trên thuyền tam bản xuống, binh sĩ trường mâu dùng trường mâu đang chèo chống thân thể trong nước biển ngập tới ngực, mọi người dìu đở nhau hướng về phía bờ biển mà đi.
Mà súng hỏa mai và thuốc súng không được dính nước, đám binh lính mặc quần áo mỏng manh vào nước, dùng dây thừng kéo thuyền tam bản kéo vào phía trong bờ. Trên thuyền có súng hỏa mai và thuốc súng, còn có vải khô để lau người, đó chính là thứ khiến cho bọn họ lập tức tiến vào cuộc chiến.
Ba chiếc chiến thuyền lớn mắc cạn trên bãi bùn cũng không được nhàn rỗi, từ phía trên mang chậu than xuống, đây là binh lính dùng súng hỏa mai sẵn sàng thi bắn, còn có những người cầm rìu đục nhảy xuống thuyền, đã ở phía trước thuyền động thủ, bọn họ muốn cưa đi bộ phận phía trước của thân tàu, chỉ có như vậy mới vận chuyển được đại pháo từ bên trong ra.
Đoàn đội mà Trang Lưu dẫn dắt đã xông mạnh về phía trước được một trăm bước, bọn họ đã phất đại kỳ của Triệu Gia Quân lên, tiếp sau đó binh lính trên bờ liền nhằm về phía đại kỳ bên này mà tập hợp lại, xếp thành phương đội bên dưới đại kì, binh tối Nữ Chân Kiến Châu phía trước càng ngày càng gần.
Không phải tất cả kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu đều chạy trốn trối chết, so với đủ loại kẻ địch mà Triệu Gia Quân đã đối mặt mà nói, đại đa số bọn họ đều trở về trận địa của mình, đại đội bộ tốt của Nữ Chân Kiến Châu không có tạm dừng bất cứ chút nào, các Ngưu lục tựu tán phân hợp, đã sắp tiến vào trận hình chiến đấu, bọn cung thủ nhanh chóng chạy lên phía trước, còn kỵ binh lại chuyển tới bên cánh của đại quân, tiếp tục tiến về phía trước mà hành động.
- Rốt cuộc là Thát tử, bọn đây so với quân Minh và lưu tặc thì mạnh hơn rất nhiều.
Trang Lưu tán thưởng một câu, gã quay đầu lại nhìn thử, trước mắt liên đội trường mâu ở phía sau đã nhiều thêm mười mấy cái, nhưng liên đôi súng hỏa mai chỉ nhiều thêm một đội, so với vừa rồi đại bác đem tới nhiều thêm hai khẩu khinh pháo một cân tây, hỏa lực so với vừa rồi không được mạnh hơn bao nhiêu.
Nếu Nữ Chân Kiến Châu dũng mãnh giống như lời đồn, sáu khẩu khinh pháo và mấy trăm súng hỏa mai không ngăn cản được mấy ngàn người cùng xung phong, mặc kệ hỏa lực của Triệu Gia Quân mạnh đến cỡ nào, đối phương vẫn xông tới được trước mặt.
Vừa rồi kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu dù sao cũng mới có mấy trăm, sau khi chặn đầu ra sức đánh ý thức được tổn thất rõ ràng, mà đại đội mấy nghìn người, trước mắt số lượng đại bác và súng hỏa mai cùng lắm chỉ khiến cho bọn chúng hỗn loạn, nhưng không có cách nào đả thương.
Trang Lưu nhìn bên cạnh một chút, một người thân vệ lưng đeo một cái cung, tài bắn cung của Trang Lưu khá nổi tiếng, trên chiến trường gã luôn mang theo cung tiễn của chính mình, so với việc dùng trường mâu đánh nhau chém giết quyết liệt, Trang Lưu càng thích kéo cung bắn tên, ở cự ly xa một chút giết từng tên địch. Hiện tại súng hỏa mai của Triệu Gia Quân gã dùng cũng không tồi, so với đám quân sĩ Triệu Gia Quân bắt đầu đụng chạm tới hỏa khí, Trang Lưu rất hứng thú với súng hỏa mai, hơn nữa còn tham gia lập ra sách yếu lĩnh quy định xạ kích.
Nhưng cục diện trước mắt này cũng không phải thời điểm thích hợp để dùng cung dùng súng hỏa mai, Trang Lưu cười cười, vung trường kích trong tay, cao giọng quát to.
- Các huynh đệ, giết Thát tử đi!
Rất nhiều binh sĩ đã lên bờ trên người còn chưa ráo nước vừa nghe nói như thế, đều thét to đánh trống reo hò đứng dậy, thậm chí tay trống và người thổi tù và đều đã đi theo tấu khúc, nhất thời tình cảnh đại náo.
Tình cảnh náo nhiệt thì náo nhiệt, đại đội vẫn tự tạo thành trận hình ngay ngắn gọn gàng. Sau khi đã trải qua nhiều lần chiến đấu như vậy, khi quan quân sĩ quan đến trước mặt binh lính bên dưới, hoặc đã trải qua trong thực chiến, hoặc là được chia sẻ và truyền thụ, chiến lực của Triệu Gia Quân đều đến từ chính đội hình, nếu không có đội hình như vậy nhất định sẽ gặp nguy hiểm!
Lúc Triệu Gia Quân xuất phát từ Đăng Châu, cũng đã chiêu mộ không ít binh tối từ Liêu trấn, không phải dùng bọn họ để tác chiến, mà là dùng bọn họ đến làm người dẫn đường, mặc dù từ miệng bọn họ có rất nhiều kể lể có chút khoa trương, nhưng đối Triệu Gia Quân lần đầu tiên đặt chân lên Liêu Đông mà nói, lần đầu tiên đối mặt với Nữ Chân Kiến Châu, vẫn rất là hữu dụng.
Ban nãy có vài tên dẫn đường đi theo đặt chân lên bờ, trong số người dẫn đường có người là trang đinh trong điền trang nông khẩn, cũng có người là đào binh và dân chạy nạn bên phủ Đăng Châu. Vừa rồi lúc Nữ Chân Kiến Châu xông tới, người dẫn đường xuất thân trang đinh sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy, còn người có tố chất mạnh mẽ vẫn trấn định đứng đó, mà người được chiêu mộ bên phủ Đăng Châu, có người lại quay đầu bỏ chạy, nhưng lên bờ ngay tại bãi bùn, bọn họ có muốn chạy cũng chỉ có nước chạy xuống biển. Mới chạy vào trong nước biển bỗng nhiên nghe thấy tiếng hỏa khí nổ vang phía sau, bọn họ quay đầu lại xem xét, lại phát hiện binh lính của Nữ Chân Kiến Châu mình vốn sợ hãi như hổ lại bị đánh tới nỗi hoa rơi nước chảy, chỉ thấy khói thuốc súng tràn ngập, chỉ nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết, sau đó kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu ném thi thể đất đầy lại mà chật vật tháo chạy.
Kết cuộc như thế khiến cho dân chạy nạn phủ Đăng Châu Liêu Đông trợn mắt há hốc mồm, cho dù là như thế, bọn họ cũng không dám tiếp tục lên bờ, bọn họ đã nhìn thấy đại đội của Nữ Chân Kiến Châu áp lên, chỉ một chút người trên bờ như vậy, đối mặt với khí thế lớn nhường ấy, đó vốn dĩ là không có cách nào đi đánh, nên không ai tình nguyện đi lên chịu chết.