Đoàn thứ hai của Trang Lưu đã đóng khung xong trận địa trước thành kim châu, bọn họ không mở công sự mới, chỉ là chiếm hạ được doanh trại của Nữ Chân Kiến Châu, hơn nữa giữ được mấy điểm trọng yếu của cổng bắc và cổng tây thành Kim Châu.
Hiện giờ hỏa pháo đưa đến đã vượt qua mười khẩu, thủ quân Kim Châu nhìn thấy rõ ràng, quả thực là có hỏa pháo nhắm thẳng phía bắc, nhưng phần lớn nòng pháo đều là nhằm thành Kim Châu, đến phương vị các đội Triệu Gia Quân cũng đều là vì thành Kim Châu.
Hưng phấn quân cứu viện đến đã dần dần biến mất, thủ quân Kim Châu bắt đầu trở nên căng thẳng, một số nhạy cảm còn nhìn đông ngó tây, hy vọng từ trên mặt đồng bọn nhìn thấy gì đó.
Tuy nhiên căng thằng thì cũng chỉ là đến thế mà thôi, đến giờ thậm chí không có người nào từ đầu thành đi xuống, mọi người đều muốn nhìn thêm một chút, dù sao bên dưới là người Hán, dù sao đây là viện quân đánh đuổi giặc Thát.
Đám binh sĩ đổ bộ của Triệu Gia Quân bắt đầu mặc áo giáp, lính súng hỏa mai bắt đầu trang bị cho mình một số lượng đạn dược, trâu ngựa bắt đầu kéo đại pháo hướng về phía thành Kim Châu, tất cả những điều này làm không nhanh không chậm, đâu vào đấy.
Khi trâu ngựa kéo hỏa pháo đến dưới thành Kim châu, cuối cũng có người không dám dừng lưu lại trên đầu thành nữa, bọn họ dĩ nhiên nhìn không ra đây là pháo mười hai cân tây và pháo mười sáu cân tây, với trình độ rèn đúc xuất sắc của Triệu Gia Quân, những hỏa pháo đường kính lớn này cũng tương tự với tướng quân pháo của quân Minh.
Nhưng cho dù là tướng quân pháo, được trâu ngựa kéo lên trước thế này, người từng đánh trận đều biết nghĩa là gì, nghĩ thêm chút nữa buổi sớm đạn pháo từ trên mặt biển đánh lại, uy lực như thế khiến cho mỗi người kính nể hẳn lên.
Từng chiếc xe ngựa lớn vào trong doanh trại Nữ Chân đối diện với thành Kim Châu, từng khẩu đại pháo vào chỗ, sau đó từng liên đội, từng đoàn cũng bắt đầu đứng lại.
Địa hình ngoài thành Kim Châu không bằng phẳng như vậy, nhưng loại đội ngũ nghiêm chỉnh chặt chẽ này của Triệu Gia Quân thật ra là thích hợp, bốn đoàn của Lữ thứ nhất thêm với liên đội đặc thù và đội pháo đều đã sắp hàng xong, đội ngũ đồ quân nhu cũng đều vào chỗ, trước mắt chỉ có liên đội kỵ binh vẫn đang bên phía phủ Đăng Châu còn chưa lên thuyền.
Quân kỳ của lữ thứ nhất, đòan kỳ của bốn đoàn đều được gió biển thổi bay phần phật, hàng ngũ các đoàn của Triệu Gia Quân giống như đao chém rìu đục, vô cùng chỉnh tề, đứng trên đầu thành nhìn xuống, chính là một hình lập phương ở trước mặt.
- Cầm bước thế này, binh giáp thế này, trong thiên hạ rõ ràng còn có thế này. Trần Kế Thịnh thì thầm nói, giọng thấp đến không nghe thấy được.
Trên mặt tổng binh Kim Châu Trương Bàn lại có thần sắc phẫn nộ, nhưng giọng cũng không quá cao, chỉ là lẩm bẩm ở đó nói.- Sức mạnh lớn thế này, tại sao không đến sớm, để mặc cho bọn giặc Thát.
Hai người bọn họ đều có cảm thán của mình, những người khác lại không giống thế, hoặc là hoa mắt thần mê, hoặc là bộ dáng kinh sợ, mà đám người trẻ tuổi Khổng Hữu Đức đó, phải nói là mặt mày hớn hở rồi. Dù sao ấn tượng Triệu Gia Quân để lại cho bọn họ không xấu, mắt thấy có quân bạn lớn mạnh như này để dựa dẫm, thời điểm khó khăn nhất đã vượt qua rồi, đương nhiên có phải là bạn bè hay không trước mắt còn chưa xác định được.
Nhìn thấy được Triệu Gia Quân ngay trước đại quân bày trận đáp lên mộc đài, mấy chiếc xe lớn dỡ hạ trâu nựa rất dễ dàng hợp lại, một vị đại hán thân mang trọng giáp cất bước đi tới.
Đại hán này quay lưng về phía thành Kim Châu, khoảng cách nằm ngoài tầm bắn của các loại vũ khí, nhìn thấy được trên mộc đài các đoàn phương trận bên đó, đều có binh lính lần lượt đứng thẳng, bộ số này mọi người đều hiểu, chẳng quac chỉ là muốn đem lời nói của người trên mộc đài đó truyền xuống.
- Các anh em, dưới chân chúng ta chính là Liêu Đông rồi! Đại hán đó tràn đầy khí lực nói, lời nói truyền ra.
Đầu thành loáng thoáng nghe thấy, sau khi câu nói đơn giản này nói xong, độo hình chỉnh tề đó bộc phát ra tiếng hoan hô, tiếng hoan hô này không phải là điên cuồng gào thét loạn bậy, mà là tiếng hô chỉnh tề nhất loạt, giống như đội hình kia.
- Triệu Gia Quân, vạn thắng, vạn thắng!
- Vạn thắng.- Tất thắng! Khẩu hiệu thế này, quan quân Đại Minh cũng thường hét, nhưng hét thì hét, nên đánh bại trận vẫn là bại trận, nhưng khẩu hiệu mà đội hình đối diện đó hô lên, lại khiến người ta cảm thấy tự tin và khí thế, bọn họ hét ra được, hơn nữa làm được.
Đối với tự tin và khí thế như này, thủ quân Kim Châu ai cũng lộ mặt, đám lão thành Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đều không nói gì.
- Lão Trần, dặn dò huynh đệ sẵn sàng, nhìn tư thế của quân Từ Châu, nói không chừng… Trương Bàn hơi khẩn trương nói mấy câu, đợi sau khi phát hiện vẻ cười khổ trên mặt Trần Kế Thịnh, ông ta cũng tự mình cười khổ dừng lại.
Trương Bàn chà xát mặt, cười khổ tự giễu.- Ta đến cả người Hán đầu hàng giặc Thát cũng đáng thương, bây giờ binh mã người Hán đến rồi, ta còn nói gì, tiếp tục xem vậy!
Trần Thăng đứng trên đài cao nhìn về phía bắc xa xa, tầm mắt bị dãy núi và đồi núi che đậy, nhưng Trần Thăng biết, vượt qua ngọn núi và đồi bên ngoài mấy chục dặm, liền nhìn thấy binh nguyên Liêu Đông rộng lớn. Ở đây có đất đai phì nhiêu, có mấy trăm vạn Hán dân bị Đại Minh bỏ rơi, còn có rất nhiều dòng sông không xếp sau Vận Hà, cũng có thuyền biển lương cảng thích hợp với đội thuyền Từ châu.
Nghĩ đến đây, Trần Thăng bất ngờ nhớ tới Vương Hữu Sơn và Vương Triệu Tĩnh từng nói, Từ Châu là xung yếu đường bộ của thông suốt tám phương, không chỗ hiểm yếu, không lương điền, không có điểm tựa, không có lòng dân. Mà Triệu Tiến ở nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, hai bàn tay trắng đưa nơi nghèo khổ này thành vùng quê giàu có và đông đúc, tập hợp lòng dân chia lìa thành hùng tâm tráng chí, đưa một châu nho nhỏ nắm trong tay hai tỉnh, đây thật sự là công lao không đời nào có, là sự nghiệp từ xưa đến nay đều hiếm thấy.
Ngẫm lại Thái Tổ Đại Minh Chu Nguyên Chương, lại nhớ đến các triều đại đổi thay, muốn khởi gia đều phải có một vùng đất căn cơ, Chu Nguyên Chương có Giang Nam và Lưỡng Hoài, Mông Nguyên lại có thảo nguyên rộng lớn, Bắc Tống Triệu Khuông Dẫn lại dựa vào gầy dựng cấm quân, thời Ngũ đại hoặc chiếm cứ Hà đông, hoặc chiếm cứ Trung nguyên, mà Hán Đường lúc đó lại là nơi Hà Lạc Quan Trung.
Những nơi này đều có tụ tề sức người và tài nguyên lớn, cung cấp không ngừng, càng có thuận lợi tự thành nhất thể, nhưng bọn họ có, Từ Châu đều không có, lúc bắt đầu, Triệu Tiến Từ Châu thậm chí không có lòng dân, cứ từng bước từng bước mà đi đến bây giờ.
Nếu như nói nơi nằm ở quan ngoại này nắm trong tay, ngàn vạn khoảng ruộng tốt này, hơn trăm vạn dân này, sông ngòi và hải cảng này, thế thì Từ Châu cũng có căn cơ đế nghiệp của chính mình.
Nghĩ đến đây, mặc dù thâm trầm điềm tĩnh như Trần Thăng cũng không kiềm nén được nỗi kích động trong lòng, hít một hơi thật sâu quát.- Bây giờ chúng ta đến rồi, bây giờ ở nơi quan ngoại này là của Tiến gia, là của Tiến gia!