- Các huynh đệ, nếu chúng ta có chết ở chỗ này, trong nhà hai đời cũng không cần phải buồn rồi, dù thế nào đi nữa cũng làm được người giàu có rồi. Triệu Tùng đi thẳng vào vấn đề luôn, lời này là một điềm xấu, nên sắc mặt của mọi người có chút thay đổi, tuy nhiên lập tức bình tĩnh lại, trong hoàn cảnh như thế, nói thẳng ra hoặc không nói gì cũng chẳng khác bao nhiêu rồi.
Trợ cấp của Triệu Gia Quân rất hậu hĩnh, những người đi tới Bì Đảo này đều là lão binh ở nhà chẳng còn lo âu gì rồi, đối với chuyện này trong lòng đã định sẵn, suy nghĩ thông suốt rồi nên tâm trạng cũng khá thoải mái chút, Triệu Tùng không thèm để ý tới ánh mắt ra hiệu của La Thần, lại ở bên đó nói tiếp.- Còn có một việc muốn cho các huynh đệ biết, chúng ta nếu chết ở chỗ này, Tiến gia nhất định sẽ báo thù cho chúng ta đấy!
Lời này vừa nói xong, tất cả mọi người đều cười vang, không ai nghi ngờ về điều này, tình cảnh lập tức trở nên thoải mái hơn, tiếng cười kia khiến cho các tráng niên Bì Đảo ghé mắt đi nhìn, nghĩ thầm rằng người bên Từ Châu đều là quái nhân, đã đến lúc này rồi, còn có tâm trạng đi vui cười nữa.
- Điều xấu nhất ta cũng nói ra luôn rồi, vậy thì nói điều tốt đây, bảo trại này và địa hình bến thuyền eo hẹp trên Bì Đảo này cũng là cao thấp không bằng phẳng, Thát tử lại không có sở trường về hải chiến, địa hình nơi này không thích hợp đại đội triển khai, bọn họ lại không có cách nào từ trên biển đến đây. Cái cục diện này chính là dễ thủ khó công, chỉ cần chúng ta thủ vững được hơn mười ngày, viện quân bên Sơn Đông đến được nơi đây. Đến lúc đó chúng ta chính là lập công lớn rồi. Các huynh đệ, chúng ta là người đầu tiên trong Triệu Gia Quân tiếp chiến với bọn Thát tử, lại là trong một nơi gian khổ hung hiểm như vậy, Tiến gia chắc chắn sẽ không bạc đãi chúng ta.
Triệu Tùng nói ra lời này cũng không phải là cổ vũ, nhưng những câu này rất chân thật, đám thân binh ở phía dưới khi nghe xong, sắc mặt cũng trở nên phấn khởi, Triệu Tùng vỗ mạnh bàn tay một cái, vẫy tay nói.- Tất cả mọi người hãy liều mạng, Thát tử tới thì giết Thát tử, dân chúng chiêu mộ tới nếu muốn gây rối cũng đừng nên nương tay, giữ vững là được rồi, cái khác thì không cần nói, ta sẽ cầm lấy binh khí xông ở phía trước các ngươi, chúng ta hãy cùng sống cùng chết!
Tâm trạng của các binh lính liên đội hoàn toàn bị Triệu Tùng khích lệ, mỗi người đều giơ lên binh khí hò hét, thật sự khiến cho binh mã đóng giữ Nữ Chân nơm nớp lo sợ, còn tưởng bên này đã xảy ra chuyện gì, trong thế cục lúc này, cảm thấy giờ này làm sao đi nữa cũng không nên hoan hô nhảy nhót.
Triệu Tùng bắt đầu dặn dò.- Vòng ngoài của chúng ta nhìn thì khá lớn đấy, nhưng chỗ xông vào được không nhiều lắm, hỏa khí của chúng ta tích trữ được cũng đủ, chỉ cần chúng ta đủ cảnh giác, chỉ cần những thanh niên khỏe mạnh chiêu mộ tới đừng có cản trở bước chân của chúng ta, chỉ cần chúng ta không sợ chết, như vậy liền đứng vững được. Về phần dự bị và nhồi súng đạn, phải nhanh chóng gọi bọn thanh niên quen thuộc làm lấy, dặn dò thêm vài người qua đó, đi nhanh đánh nhanh.
Điều muốn nói đã nói hết, trên mặt của mọi người đều có vài phần thản nhiên, chiếu theo dặn dò của Triệu Tùng đi lên trên chiến trường. Triệu Tùng cũng không có trở lại trong bảo trại, gọi người tới xiết chặt dây da áo giáp, cầm lấy trường kích bắt đầu tuần tra ở ngoài tường. La Thần luôn luôn ở bên cạnh quan sát, đợi cho bên cạnh Triệu Tùng không còn người nữa mới đi đến bên cạnh nói.- Doanh trưởng, viện quân thật sự tới được sao?
- Tới được, Triệu Gia Quân chúng ta sẽ không vứt bỏ bất kỳ một huynh đệ nhà mình đâu. Triệu Tùng giọng buồn bực nói, tuy nhiên lập tức bổ sung thêm một câu.- Cũng không biết khi nào thì đến, chỉ sợ lúc viện quân đến đây, chúng ta đã thủ không được rồi!
Nghe xong câu này, sắc mặt La Thần trở nên trắng bệch, Triệu Tùng thì không hề có tuyệt vọng gì cả, cười cười vỗ vỗ bả vai La Thần xong, lại hét lớn đi xuống bố trí phòng ngự rồi.
Hôm nay thời tiết sáng sủa, khi mặt trời lặn xuống, nơi tiếp giáp giữa biển và trời được chiếu rọi vô cùng rạng rỡ, khiến cho người ta nhìn tới lóa mắt luôn, nhưng pháo đài Bì Đảo bên Từ Châu này lại khá yên tĩnh, Triệu Gia Quân vơ vét hết những thứ ăn được trong kho hàng và chỗ chứa hàng, còn ở trong kho chứa của bảo trại lấy ra một phần, miễn cưỡng làm một bữa cơm chiều no bụng cho dân chúng chiêu mộ tới. Đồ vật kiên trì được hai tháng là cho binh lính trong trại và thương hành, bây giờ số người nhiều gấp mười lần, vậy chỉ đành vừa ăn vừa nhắm chừng thôi.
Ở chỗ ven biển bến thuyền, Triệu Gia Quân còn bố trí người đi tới đó câu cá đào ốc vớt rong biển, tiết kiệm được thì nên tiết kiệm thôi, nhưng thật ra Triệu Gia Quân vẫn còn một thủ đoạn thật tốt, hai chiếc thuyền biển đã giương buồm đi xa, hai chiếc thuyền này đi tới gần vùng duyên hải bên Triều Tiên mua lương thực, Nữ Chân Kiến Châu tuy rằng phong tỏa bờ biển, nhưng phong tỏa dù sao cũng có hạn, lấy bản lĩnh lái thuyền của Nữ Chân Kiến Châu, chiến lực uy hiếp ở trên biển cũng không lớn.
Khi màn đêm buông xuống, lại có tiếng gầm thật lớn từ phía bắc truyền đến, mọi người trong pháo đài sau khi giật mình thì đều ý thức được tiếng gầm này không phải tiếng kêu thảm thiết và hò hét, mà là hoan hô, là mười mấy ngàn người đang hoan hô. Đây là Nữ Chân Kiến Châu đang vì chiến thắng của mình hoan hô, sau khi giật mình, trong ngoài pháo đài đều im lặng chốc lát, mọi người đều đang tăng nhanh tiến độ làm việc.
Binh mã Kiến Châu đóng giữ ở bên đây cũng đang hoan hô, kiểu hoan hô chiến thắng này như là đang ra oai với bên bảo trại vậy, nhưng tiếng reo hò này cũng không dám hét lên quá lớn, sợ chọc giận bên này lại đi ra đánh tiếp một trận, binh mã đóng giữ này thậm chí rời khỏi xa hơn, dù sao những người này của ngươi đã là cá trong chậu, chạy cũng chạy không được rồi.
- Bầu trời tối đen là bọn chúng không dám đánh đâu, nếu bọn họ muốn đánh, chúng ta sẽ đánh tới cùng! Triệu Tùng lạnh lùng nói, mấy tên liên trưởng bên dưới và đầu mục lưu dân được chọn ra đều yên tâm không ít.
Xấp xỉ gần tới giờ cơm chiều, nhìn thấy được một loạt cây đuốc từ trên núi đi xuống, ngay tại chỗ cách xa pháo đài mấy trăm bước thì dừng lại, liền nhìn thấy được bọn chúng đốn lấy rừng cây đốt lên lửa trại, dùng quân tư thu được dựng lên lều trại, sau đó chia nhau đi đóng giữ bên bãi biển.
- Một đám ở chỗ cao phía bắc, một đám nằm ở bãi biển phía đông, đội ngũ xấp xỉ hơn ba ngàn người, xiết chặt hết con đường đi đến Bì đảo của chúng ta rồi. Triệu Tùng đứng ở trên vọng đài công sự được xây dựng tạm thời đi quan sát, màn đêm tối thui che khuất đi rất nhiều tiểu tiết, nhưng cái nên thấy cũng nhìn thấy được.
Triệu Tùng khi nhìn ra phía ngoài sắc mặt hơi nặng nề, nhưng khi xoay người lại thì vẻ mặt trở nên nhẹ nhàng, lớn tiếng thét to nói.- Đêm nay thêm một bữa cơm, mọi người hãy cố gắng sửa cho thật rắn chắc, để ngày mai khiến cho bọn Thát tử đầu rơi chảy máu, chớ nhìn bọn chúng điên cuồng ngang ngược, bọn chúng sống vui sướng không được bao lâu nữa, sớm muộn gì cũng bị chúng ta tiêu diệt thôi!