Triệu Tùng vừa muốn dặn dò người ra ngoài trấn thủ và quan chiến, lại nhìn thấy La Thần ngồi ở một bên trầm mặc suy tư. Bên này ngừng kinh động hắn, nhìn thấy Triệu Tùng và bọn liên tưởng vẻ mặt thoải mái, chần chừ chốc lát nói.- Việc trên binh pháp ta biết ít, nhưng Thát tử đánh trận lâu rồi, hải chiến hôm nay khó tránh khỏi đánh quá ngu ngốc rồi.
Y bên này nói xong, tình cảnh trong phòng tức thì vắng lặng. Triệu Tùng đầu tiên là sửng sốt, lập tức hai tay vỗ thật mạnh, cất giọng nói.- Là quá ngu ngốc rồi. Ghép bè gỗ qua biển như vậy không chỉ là đấu pháp tìm chết, đấu pháp như vậy còn chỉ hơn năm ngàn người, tiêu hao cũng tiêu hao không tới đâu. Cũng may lão La ngươi cảnh tỉnh, những người này chúng ta vẫn là trẻ tuổi, nghĩ không đủ sâu xa!
Trong yếu trại Vân Sơn Hành mọi người nghiêm nghị, còn không có quyết định đi cảnh tỉnh chư tướng trấn Đông Giang hay không, từ bờ bắc bên kia lại có tin tức tới. Đợt tấn công thứ ba của Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu rồi. Lần này còn là rất ngu ngốc khởi xướng từ bờ bắc đối diện. Chính lúc này, người lên đỉnh núi trông xa khẩn cấp phát ra tín hiệu, chiếu theo tín hiệu ước định, ở phía đông bắc của Bì Đảo cũng có kẻ địch khởi phát tấn công, chỗ đó nhắm vào đất liền, cách Bì Đảo cũng không xa.
Sự tình bên này nghĩ tới, đám người Mao Văn Long trấn Đông Giang cũng là nghĩ tới, cũng không phải nói bọn họ thông minh cỡ nào, thao lược mưu tính xuất sắc cỡ nào. Bọn họ và Nữ Chân Kiến Châu đánh trận đã lâu, biết rõ hung hiểm trong đó, đi nhầm một bước khả năng chính là vạn kiếp bất phục, cho nên nghĩ được rất nhiều khả năng. Phương hướng đất liền hợp khởi phát tấn công có mấy cái, trừ chỗ đối diện bờ bắc, đối diện đông bắc bên đó cũng có bãi bùn hợp đổ bộ.
Tạo bè gỗ nhưng so với tạo thuyền phải dễ dàng hơn nhiều, Nữ Chân Kiến Châu cướp đoạt thôn trại Cao Ly gần kề, nói không chừng ngay cả thành trì cũng đánh vỡ mấy cái, dĩ nhiên không thiếu sức người, hai ngày làm việc tích lũy con số đủ nhiều, hai lần tấn công tổn thất nhiều bè gỗ như vậy, hiện giờ lại xông giết trùng trùng điệp điệp.
Đội thuyền trấn Đông Giang đã có kinh nghiệm tuyệt sẽ không tới gần giằng co với bè gỗ của đối phương, không phạm sai lầm hai cuộc chiến mới vừa rồi, hơn nữa trên mép thuyền đều đặt lấy tường gổ tạm thời đóng lên, chắn được cung tiễn của đối phương, cũng không leo lên gây bất lợi với đối phương, các thuyền xếp thành hàng đội, chiếu cố lẫn nhau, tuyệt không tham công liều lĩnh, một khi tiếp chiến với đối phương liền tốc chiến tốc thắng.
Theo tình hình như thế, Nữ Chân Kiến Châu đã không giở ra được mưu kế nào hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, từng chiếc từng chiếc bè gỗ bị đốt cháy vứt đi, chỉ có trên bè gỗ đằng trước không hề có kẻ địch tồn tại, tường che đỡ mới vừa dỡ xuống, bọn binh lính cầm trường mâu giết chết kẻ địch bơi trong nước biển, không cho bọn chúng bất kỳ cơ hội cầu sống nào, kẻ xông tới trước lần này đồng dạng có người Hán và người Cao Ly, trong biển khóc la đồng dạng như vậy.
Tuy nhiên binh lính trấn Đông Giang cũng không có một tia thương hại, chỉ cần là kẻ từ trên đất liền tới, hết thảy bắn chết không cần hỏi, ai biết những Hán dân Liên Trấn khóc hô này đã đầu hàng giặc Thát hay chưa, nhất thời mềm lòng liền sẽ khiến cho phe mình bỏ mạng, cái khoản này tất cả mọi người đều tính rõ ràng.
Ngay lúc một đại đội bè gỗ khác của đất liền rời khỏi bờ, trấn Đông Giang từ Mao Văn Long tới quân tướng hơi có lòng dạ đều nhẹ nhàng thở ra, giặt Thát cuối cùng dùng ra thủ đoạn ẩn núp, bọn họ biết rằng đối phương sẽ không khăng khăng nhằm một chỗ cứng rắn tấn công, có thủ đoạn dùng tới thì tốt rồi, chỉ cần ở trên biển, chiến lực của trấn Đông Giang liền không sợ.
Đã có đội thuyền Đông Giang có lề lối rất nhanh tiêu diệt một lộ xông tới bờ bắc, bắt đầu ngăn cách bờ tây bên này. Lần này Nữ Chân Kiến Châu lại có cách mới, trên bè gỗ chất đống củi cỏ dễ cháy, do một số ít mấy tên tử sĩ khống chế, chèo chạm tới con thuyền của trấn Đông Giang, muốn đồng quy vu tận cùng đối phương. Thế nhưng cách này dễ dàng ứng phó, con thuyền rất dễ dàng né tránh, thậm chí dùng cán dài cột đầu sắt đẩy bè gỗ về hướng đội thuyền của chính Nữ Chân. Thuyền phóng hỏa đích xác hữu dụng, nhưng đây thật không phải thuyền.
Nữ Chân Kiến Châu cũng biết thủy quân trấn Đông Giang lợi hại, lần này không có dũng mãnh tiến lên, sau khi nhận ra thế công một lộ này không có hiệu quả, tức thì chính là lui về, không dám tiến lên đi giằng co.
Tiếng hoan hô trên bờ Bì Đảo lại là vang lên, ngay tiếp theo bọn đầu lĩnh trấn Đông Giang đều rất nhẹ nhàng thở ra. Chiến đấu hôm nay hẳn là kết thúc, trên đất bằng Nữ Chân Kiến Châu khẳng định có dư sức tái chiến, nhưng trời sắp tối rồi, đánh đêm trên biển đối với bất kỳ bên nào cũng đều có hung hiểm cực lớn, Nữ Chân Kiến Châu không am hiểu điều này hiển nhiên sẽ không phạm sai lầm như vậy.
Đây chỉ là chiến đấu trong một ngày, còn đã từng xông lên bờ của Bì Đảo, ưu thế hải chiến này không có bảo hiểm như mọi người nghĩ tới như vậy, cũng không biết kẻ địch giết chết trong hôm nay có bao nhiêu Thát tử thật, ai còn dám thả lỏng, hoan hô ở trên bờ Bì Đảo không có tiếp tục được bao lâu đã bị gọi dừng lại. Lương thực nước uống ở phía sau sớm đã sẵn sàng đưa tới, phòng tuyến bờ biển không rút lui, còn phải sửa soạn ác chiến ngày mai. Đồng thời, Mao Văn Long phái ra sức mạnh tinh nhuệ tuần tra toàn đảo, ban đêm còn phải phòng bị bơi qua biển lẻn vào.
Trời dần dần tối đen, có mười mấy chiếc thuyền tam bản về tới trấn Đông Giang, bọn họ là thám tử phái ra trước tiên, tin tức mang về rất khiến cho người ta lạnh lẽo. Kỵ binh giặc Thát đã phong tỏa toàn bộ dãy bờ biển gần kề, nghĩ tới liền biết thám tử trên biển không phải bị chặn giết chính là mất tích, những người trở về đó thường thường chưa tới gần bờ đã nhìn ra không đúng, hoặc là trơ mắt nhìn đồng bọn chết đi, bản thân vội vàng trở về, tuy nói thuyền tam bản này cũng đi không được quá xa, nhưng đây đã nói rất rõ mọi chuyện rồi.
Mặc dù không có xâm nhập đất liền, nhưng dọc theo bờ biển cũng nhìn thấy được rất nhiều tình báo, Nữ Chân Kiến Châu còn đang vơ vét người, còn đang không ngừng tạo bè gỗ, xem ra thắng bại trong cuộc chiến hôm nay không tính là gì cả, đại chiến còn đang ở đằng sau. Nhìn thấy đèn đuốc sáng trưng trên đất liền, tiếng người huyên náo, có lẽ trận đại quyết chiến này chính vào ngày mai, có lẽ Thát tử muốn bất chấp được ăn cả ngã về không.
Trời mới biết hôm nay chết bao nhiêu Thát tử thật, nếu ngày mai đối phương dốc toàn bộ sức mạnh, e rằng vẫn là từ đằng trước cứng rắn công tới, đội thuyền trấn Đông Giang chưa chắc ứng phó được. Không cần nói bị giằng co, nói không chừng đội thuyền cũng bị đánh hạ, tới lúc đó, đã không còn người nào để ý những sức mạnh Vân Sơn Hành kia nữa rồi, vào lúc đại chiến quan đầu như vậy, chẳng màn tới được nhiều như thế.
Bì Đảo mùa đông lạnh khủng khiếp, mặt biển đều bị đóng băng rồi, vì qua mùa đông, trên đảo trù sẵn không ít dầu mỡ, những thứ đó đều bị lấy ra, có cái bỏ ở trong hũ trong thùng vơ vét ra được, có cái thì là trộn lẫn với củi cỏ khô, ở trên biển tiếp chiến, hỏa công này vô cùng uy lực.