- Chúng ta và Thát tử liều mạng, ít nhiều chặn bọn họ một trận. Đợi tới đại soái phái người sang, chúng ta khẳng định sống không được. Nhưng chúng ta chết rồi, mấy vạn người trên đảo sống được, chúng ta còn kéo được mấy tên Thát tử cùng chết, đây cũng coi như đủ vốn rồi. Kẻ bằng lòng đi liều chết, đứng sang đây. Trên thân người trẻ tuổi kia mặc một thân chiến bào rách bươm toàn mụn vá, đó chính là chế phục, trong ngoài trên dưới không có một miếng sắt. Thế nhưng lúc này, người trẻ tuổi này lại giống như một vị đại tướng uy phong lẫm liệt.
Trịnh Tiểu Nhị có chút do dự, nhìn đội thuyền càng ngày càng gần, trên bàn tay nắm mộc côn vót nhọc toàn là mồ hôi, liều mạng với Thát tử đây là con đường chết, mặc dù vẫn luôn muốn giết Thát tử báo thù, chỉ khi nào đối mặt, lại là chần chừ.
- Liều mạng! Có người không bận tâm hô to nói, đi tới sau lưng người trẻ tuổi kia, cũng có người lặng lẽ đi sang, trên mặt có thần sắc cứng cỏi. Trịnh Tiểu Nhị chỉ cảm thấy hai chân của mình không chịu khống chế, từng bước đi sang, cũng đứng ở sau lưng quân binh trẻ tuổi trấn Đông Giang kia. Ngay lúc đứng ở sau lưng đó, Trịnh Tiểu Nhị đột nhiên cảm thấy không sợ nữa, đột nhiên nghĩ tới người cả nhà mình, nghĩ tới thảm cảnh nhìn thấy ngày đó. Con mẹ nó liều mạng, giết chết một tên Thát tử cũng tốt.
Cái tên Ngô Tiểu Hổ luôn đang khoác lác bản thân xuất thân nhà tướng, hiểu được võ nghệ lại không có đi sang, lúc Trịnh Tiểu Nhị sải bước tiến lên, gã còn giơ tay kéo lại. Ngay sau khi Trịnh Tiểu Nhị đứng sang đây, Ngô Tiểu Hổ lại xoay người chạy về hướng trên núi, không có người nào khinh bỉ hoặc là mắng chửi, tất cả đều là kẻ từ Liêu Trấn trốn sang, biết khủng khiếp của Thát tử, trốn cũng tốt, chiến cũng tốt, kết cuộc không sai khác quá nhiều, đều là con đường chết.
Ngô Tiểu Hổ chạy đi mấy chục bước dừng lại, nhìn đội ngũ đã tụ lại hơn hai trăm người, chần chừ chốc lát, lại chậm rãi đi xuống, cả mặt mang thần sắc uể oải, nắm cán gỗ vót nhọn tới bên cạnh Trịnh Tiểu Nhị, miệng lầm bầm nói.
- Ta vẫn muốn đi Ngô gia làm thiếu gia a!
- Đợi kiếp sau đi nha! Nghe được lời của Trịnh Tiểu Nhị, Ngô Tiểu Hổ sửng sốt, ngay lúc này thế nào cũng không nên nói như thế. Chẳng lẽ là nhìn mình không thuận mắt, Ngô Tiểu Hổ vừa mới muốn nổi sùng, lại nhìn thấy trên mặt Trịnh Tiểu Nhị gầy ốm bẩn thỉu đều là trịnh trọng ở nơi đó nói.- Mẹ ta bái Phật, luôn nói đời này chịu khổ chịu nạn, kiếp sau trải qua được cuộc sống tốt đẹp, chúng ta đời này đủ khổ rồi.
Lời này không chỉ một mình Ngô Tiểu Hổ nghe thấy, nghe thấy cái này, có kẻ lau đi nước mắt, có kẻ thì là càng thêm thản nhiên, quân binh trẻ tuổi kia lại đang hò hét nói.- Cán gôz trong tay mọi người đều là từng hơ qua lửa, ngâm qua trong nước ỉa đái hay không. Không có thì tìm chút đồ vật bẩn thỉu xung quanh quét vào đầu nhọn. Đến lúc chúng ta chỉ cần phá chút da thịt của Thát tử, liền lấy được mạng của chúng.
Cán gỗ không phải vót nhọn thì làm được vũ khí, muốn dùng lửa hơ trở nên cứng chắc sau đó dính bùn bẩn thỉu, sau khi đâm bị thương như vậy sau đó sẽ có khả năng rất lớn khiến đối phương chảy máu cảm mạo, bí quyết bậc này, người khắp nơi trong thiên hạ hiểu được rất nhiều, trong quân trấn càng là không ít.
- Những tên mọi rợ Từ Châu bạc bẽo đó, thấy chết mà không cứu, sống hẳn nên bị trời giáng ngũ lôi đánh chết! Có người không nhịn nổi nhằm hướng bảo trại Vân Sơn Hành mắng to. Trấn Đông Giang mấy lần khẩn cầu bọn họ cũng đều nhìn vào trong mắt, biết chắc chắn đối phương sẽ không xuất chiến, kính sợ từ trước đều trở thành trống rỗng, không màn tới thẳng thừng ngoác miệng chửi ầm.
Lúc này đã tụ lại hơn ba trăm người, những người khác không phải phân tán ở các nơi chần chừ chính là chạy về chỗ các nơi giấu được người. Bảo trại Vân Sơn Hành vẫn an tĩnh như trước, tiếng động bờ bắc bên kia đã trở nên huyên náo, mọi người đều nghe thấy trống trận, tù và cùng với tiếng người ồn ào, thoạt nhìn bên đó cũng phải đánh nhau to rồi. Đây khiến cho lòng dạ của mọi người càng thêm quyết tuyệt xem ra không có viện binh gì, chỉ còn liều mạng.
Quân binh trẻ tuổi làm việc cũng có chút lề lối, vung đao nói.- Các vị huynh đệ, nơi này không có cách nào đậu thuyền lên bờ, Thát tử chỉ có ở chỗ nước cạn bỏ xuống thuyền nhỏ, hoặc là quăng thang nước lên bờ. Bọn chúng đi lại bất tiện, chính là lúc chúng ta hạ thủ, muốn đủ vốn, sẽ phải vào lúc đó giết địch rồi.
Mọi người cười vang, đồng bọn của quân binh trẻ tuổi kia đều đã chạy đi rồi, chỉ lưu lại một mình gã. Trịnh Tiểu Nhị nhìn quân binh trẻ tuổi này, nhận ra tuổi tác đối phương không lớn nhiều hơn mình bao nhiêu. Theo ánh nắng sớm chiếu rọi, quân binh trẻ tuổi này trên mặt đồng dạng có vẻ mặt bồn chồn, trên trán cũng có mồ hôi, quân binh trẻ tuổi không ngừng nói, an bài mọi người đi theo, khích lệ sĩ khí cho mọi người.
Trong quá trình đi về hướng bãi biển, vẫn có người quay đầu chạy trốn, một đường chạy trốn tới Bì Đảo, nhiều lần trải qua trăm cay nghìn đắng, không phải là vì muốn chịu chết. Thật vất vả đi tới nơi này, tại làm sao phải đi chịu chết, Trịnh Tiểu Nhị ngược lại rất cứng rắn đi tới trước. Gã đột nhiên cảm thấy còn sống cũng không còn lạc thú gì, ăn tham mấy hột cơm no, ngủ ngon thêm mấy ngày thoải mái, không bằng liều mạng báo thù, lúc nghĩ tới nơi này, Triệu Tiểu Nhị quay đầu nhìn bảo trại Vân Sơn Hành chốc lát, hy vọng kiếp sau được hưởng phúc ở nơi đó!
Đội thuyền còn đang không ngừng tới gần, người ở trên bờ đã nhìn thấy rõ binh địch đứng vững nơi đầu thuyền, đích xác là Thát tử Nữ Chân Kiến Châu, người đằng trước nhất đã mở nửa cung tiễn rồi. Quân dân Bì Đảo nhìn thấy một màn này sắc mặt trắng bệch, còn có người thân thể không ngừng run lẩy bẩy, nhìn thấy binh lính Nữ Chân Kiến Châu, ai nấy đều nhớ lại thê thảm đau đớn đó. Không phải những Thát tử trước mắt này, ai cũng sẽ không tới được ngoài biển khổ ải nghèo nàn này.
- Các huynh đệ, đợi bọn chúng xuống nước, chúng ta giết một tên tính đổi một mạng! Sĩ tốt Đông Giang trẻ tuổi đó lớn tiếng rống to, nếu như có người tinh nhạy ở đây, liền nghe thấy được run rẩy trong giọng nói của y, nhưng vào lúc này, ai còn màn tới được những thứ này, chỉ là nơm nớp lo sợ đi tới trước. Mỗi một bước chân đều có người lắc lư chạy trốn, nhưng người lưu lại ai nấy cắn chặt hàm răng, sẵn sàng liều mạng.
Đội thuyền càng ngày càng gần, mặc dù là con thuyền căng buồm cũng có mái chèo buông xuống, liều mạng chèo động. Binh lính Nữ Chân đều tựa vào nơi mép thuyền, nhìn như tùy thời sẵn sàng lội nước tiến lên. Nhưng con thuyền không có ngừng, cứ như vậy một mạch tiến lên, cứ như vậy xông thẳng tới bãi biển cũng không hợp đậu thuyền. Có con thuyền thẳng thừng bị đá tảng trên bờ biển phá vỡ boong thuyền, quân tốt Nữ Chân Kiến Châu trên thuyền không ngừng nhảy xuống, vung múa binh khí giết tới, bọn họ không có lội nước, lên thẳng trên bờ.
Người đang trong biển cử động không biến đổi, bản thân dùng được cán gỗ dài chiếm lợi thế, nhưng đối phương đã lên bờ, đây làm sao bây giờ. Một tia hy vọng sau cùng của tráng niên Bì Đảo dựa vào trong lòng cũng bị đánh nát, lập tức có hai mươi mấy người quay đầu bỏ chạy, đảo loạn đội ngũ vừa mới gom ra được. Gã quân binh dẫn đầu trấn Đông Giang đi ở trước nhất kia lúc này lại giơ đao trong tay lên, lớn tiếng nói.- Mọi người xông theo ta!