Nhưng bọn thanh tráng không thấy mâu thuẫn gì với điều này, ngược lại tranh lên trước sợ rơi lại đằng sau, lúc bắt đầu sẽ sợ hãi, nhưng hơn mười ngày hăng hái chiến đấu, ai cũng không muốn sống sót, giết nhiều hơn một Thát tử luôn tốt. Triệu Tùng đứng ở ngoài bảo trại quát lớn.- Các huynh đệ, đánh đến lúc này, Triệu Tùng ta cũng không có gì nói được nữa rồi. Thái tử lên, chúng ta liền cùng với bọn chúng liều mạng. Ta vẫn là câu nói cũ, chúng ta chết rồi, có người báo thù cho chúng ta, có người giết sạch bọn chúng.
Phía dưới lặng lẽ chống đỡ, trên mặt mỗi người đều là vẻ mặt kiên nghị tàn nhẫn, đến hiện tại, lời nói nào cũng không còn ý nghĩa nữa, chỉ có con đường liều mạng để đi, giọng quát thét của Triệu Tùng đều là trung khí không đủ, áo giáp trên người bẩn đục bị hủy hoại, nhìn rất gồ ghề, thậm trí mũ giáp còn có một lỗ hổng, trên mặt râu ria xồm xàm, hai mắt tràn đầy tia máu.- Đội lúc khai chiến, cho dù địa hình như thế nào, vẫn là phải kết trận đối kháng. Không cần nghĩ đến việc lui về trong trại, chúng ta nhiều người như vậy đi vào chết đi càng nhanh hơn, các ngươi nghĩ Thát tử không biết dùng lửa sao?
Những thi thể cháy đen trên chiến trường này chính là do Nữ Chân Kiến Châu phóng hỏa đốt cháy, thời tiết lại lạnh, nhưng vẫn không coi là lạnh cóng, thi thể hư thối đối với hai bên đều là đại hại, Nữ Chân Kiến Châu phóng hỏa đốt cháy, bên này bảo trại thì là đem thi thể ném xuống biển.
Sau khi Triệu Tùng hô hai câu, thì bắt đầu ra lệnh, các cánh đội ngũ mỗi người thuần thục lặng lẽ đều có chỗ và cương vị riêng, liên đội Triệu Gia quân ban đầu còn thừa lại không đủ ba liên, tuy nhiên thanh tráng thu nhận đã bị đổi thành hai mươi liên đội, do đám binh sĩ Triệu Gia Quân thông lĩnh, không nói không được, huấn luyện cầm bước của Triệu Gia Quân rất cấp tốc.
La thần luôn mặc áo dài hiện nay cũng mặc giáp trên người, tay cầm trường đao, trên mặt cũng là bộ dạng bẩn thỉu đen ngòm, tần sắc của gã so với lúc mới bị vây công còn bình thản hơn rất nhiều.
Đợi các lộ vào vị trí, gã tiến đến trước mặt Triệu Tùng nói.- Hai ngàn người này của chúng ta còn chống đỡ được mười ngày sao?
Nghe thấy thế, Triệu Tùng lắc đầu buồn bực nói.- Đừng đem sổ sách vài ngày trước tính đến hiện tại, ngươi cho rằng vài ngày trước mỗi ngày chết mất một vài trăm người, sau đó cũng chết như vậy sao? Hiện nay đã đánh đến chỗ này, Thát tử đã phá kén khai chiến, nói không chừng một ngày thì phải tổn hại hơn nữa, sau đó mắc kẹt ở trong trại này hủy diệt hoàn toàn.
- Tiến gia sẽ không quản chúng ta? La thần hạ thấp giọng hỏi.
- Huynh ấy sẽ không bỏ mặc chúng ta, bây giờ vẫn chưa đến cứu, một là thuyền còn chưa đến, hai là thật sự lo không được, hai điều này chúng ta đều không có cách nào cả. Triệu Tùng thẳng thừng nói đơn giản.
La thần thở dài, giơ tay lên mặt lau lung tung, mở miệng nói.- Vốn tưởng rằng là một trường đại phú quý, không ngờ cũng là đưa mạng mình vào đó, giàu sang này chỉ đành để cho con cháu đi hưởng thụ.
Triệu Tùng nhìn chằm chằm quan trận Kiến Châu cờ xí lay động, giọng bức bối nói.- Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới giàu có gì, cầm lên cán trường mâu này, liền biết rất khó chết ở trong nhà rồi!
Nghe thấy được tiếng trống và tiếng thét to trong trận của Triệu Gia Quân, quân trận bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía trước, tình cảnh trận địa bảo trại càng yên tĩnh hơn, nhưng thật ra ở bên trong bảo trại truyền đến tiếng khóc của trẻ con, nhưng rất nhanh đã bị bịt lại.
La thần ở phía sau của Triệu Tùng lại thở dài, hạ giọng nói.- Đã đem đao cho người ở trong rồi, thật nếu đến lúc bất đắc dĩ, bọn nữ nhân trước tiên giết đứa nhỏ, rồi kết liễu mình, sẽ không đến bên chỗ Thát tử chịu khổ.
- Trò cười như vậy… Triệu Tùng nói giọng khàn khàn.
Đúng lúc này lại nghe thấy trên cao vọng lại có người hô lớn.- Có thuyên tới, có thuyền hướng tới bên này chúng ta.
Cho dù Nữ Chân Kiến Châu hải chiến cực yếu, nhưng Triệu Gia Quân bố trí sức mạnh ở trên biển cũng không nhiều, chỉ đành chăm chú theo dõi ứng đối, nghe được có thuyền đến, tất cả mọi người nhìn sang. Bởi vì cảnh báo chỉ có nói thuyền, nếu là đại đội thuyền khẳng định là không nói như vậy. Mọi người chỉ nhìn sang, rất nhiều người vì đề phòng, càng nhiều thì là một loại mong ngóng, nghĩ thầm rằng liệu có phải là viện quân của Triệu Gia Quân phái đến?
Sau khi nhìn sang đều thất vọng, chỉ có một con thuyền, còn là thuyền nhỏ đơn sơ, thuyền như vậy đều là của Nữ Chân Kiến Châu và đất liền đưa tin.
Đại quân ngay lập tức muốn tiến công, con thuyền truyền lại tin tức như vậy không ngại đại cục, bên trong trận địa bảo trại sĩ binh Triệu Gia Quân và bọn thanh tráng đều đã sẵn sàng tiếp chiến, mặc kệ hiểu được thế quân hay không, mọi người đều có giác ngộ cơ bản, sống qua được hôm nay, chỉ sợ cũng sống không qua được ngày mốt.
Dây cung này đã căng thẳng rồi, sẵn sàng nghênh đón núi thây biển máu sắp tới.
Binh sĩ Triệu Gia Quân và thanh tráng Bì Đảo thu dụng, thậm chí ngay cả bọn nữ nhân và trẻ con trong bảo trại, đều đã sẵn sàng đối mặt với cái chết, toàn thân cũng đã căng cứng, cũng có một số người cảm nhận được giải thoát. Họ biết lương thực đã không đủ, đối diện với áp lực từ Nữ Chân Kiến Châu càng ngày càng lớn, mấy ngày này đã làm con người khó khăn tuyệt vọng, qua mấy ngày nữa, chỉ sợ càng là địa ngục.
Không có ai để ý đến con thuyền kia, mỗi người đều đang chăm chăm nhìn kẻ địch đẩy về phía trước, trận ác chiến sắp sửa nổ ra, chúng ta không tránh khỏi cái chết.nhưng trước khi chết chúng tôi sẽ cùng nhau kéo vài cái, hóa ra Thát tử không quá khó để dành chiến thắng, hóa ra Thái tử không phải là không địch được, chỉ cần tìm ra đúng cách liền đánh bại bọn chúng. Chỉ hi vọng càng nhiều người Liêu Đông và quan nội sớm nhận ra cách này.
Đến thời điểm cuối cùng, lại có người kéo căng không làm chủ được được tâm tình của mình, không ngừng khóc nức nở, nhưng thân thể cứng ngắt bất động, tay nắm chặt cây giáo dài cũng không chút động đậy, bên cạnh có người muốn quát mắng nhưng nhìn vào bộ dạng của đồng bọn cũng không thể nói lời nào.
Quân trận của Nữ Chân Kiến Châu châm rãi tiến lên, ở trận địa bên ngoài bảo trại hướng ra ngoài. Lúc đầu không có cách nào làm cho đại đội tiến lên, nhưng hiện tại bên kia đều đã bị lấp đầy thi thể và bùn đất, đại đội vẫn tiến về phía trước, bày ra trận chiến như trên mặt đất bằng phẳng, quân trận Nữ Chân sẽ càng tới nhanh hơn, trước tiên va chạm quân trận của trận địa bảo trại một lần, hơn nữa những tinh nhuệ Nữ Chân xông ở đằng trước kia, đều mặc thiết giáp của Triệu Gia Quân.
Lập tức sắp tiếp chiến đánh nhau rồi, mọi người đều chờ đợi quân trận Nữ Chân Kiến Châu la hét gầm rú. Đó chính là khởi đầu tấn công, chém giết, mỗi ngày chiến đấu là một thời khắc khó khăn nhất, lúc mặt đối mặt chém giết ngược lại sảng khoái thậm chí vui vẻ.
Càng lúc càng nhanh, cờ hiệu đong đưa tăng tốc, tù và, tiếng trống tiết tấu cũng bắt đầu biến hóa, sắp bắt đầu xông lại rồi. Chính vào lúc đó, “đương đương đương” tiếng chiêng vang lên, đội ngũ Nữ Chân đang tích sức đợi phát đó lập tức chậm lại, đội ngũ nhất thời có chút xôn xao, ngay cả quân coi giữ bảo trại cũng vô cùng kinh ngạc. Đây chính là tín hiệu lui binh, mỗi ngày chiến đấu kịch liệt, chỉ có tiếng động như vậy vang lên mọi người mới buông lỏng thở phào, thậm chí tiếng động như vậy vang lên tất cả mọi người không dám buông lỏng lơ là vì sợ đối phương nhân cơ hội dở trò gì, đã bởi vì vậy mà chết bị thương thảm trọng.