Mà Triệu Gia Quân Từ Châu ở quan nội mấy lần đánh bại quan quân, thậm chí huy hiếp tới kinh sư cũng bị đại đa số người căm hận chán ghét, cho rằng là đại quốc tặc. Nữ Chân ở bên ngoài, phản tặc Từ Châu ở bên trong, một trong một ngoài, kiều chế quan quân triều đình hai ngã, khiến cho đầu đuôi không ứng cứu được nhau, khiến thế cục thiên hạ này càng lúc càng thối nát, đều cảm thấy giặc Từ Châu này chính là thừa lúc biên trấn nguy cấp này xuất binh giành thực lợi.
Hết thảy các nhìn này đều ở trước mặt tin tức này tan thành mây khói, nếu như Triệu Gia Quân xuất binh Liêu Đông, chiến đấu ác liệt với giặc Thát, thu phục quốc thổ, nếu như Triệu Tiến Từ Châu làm được, mà Hoàng đế Thiên Khải Chu Do Giáo ở kinh sư làm không được, như vậy chính thống thiên hạ là ai, thiên mệnh hẳn nên của ai, giang sơn xã tắc hẳn là ai tới giữ gìn. Vậy còn thật đúng là không phải thân phận phản tặc, mà là đáng giá suy ngẫm.
Sĩ lâm thiên hạ nhất là sĩ lâm phương bắc, sơ lược hiểu rõ thái độ của Triệu Tiến đối với người đọc sách, chỉ sợ là từ Nho sĩ nhập sĩ trước giờ rất là khinh miệt, như nay đối đãi tốt triều đình cho bọn họ đều sẽ biến mất, bọn họ dĩ nhiên hận sâu khắc cốt với Triệu Tiến, nhưng sau khi nghe thấy tin tức vượt biển bắc phạt này, bọn họ tuy rằng sẽ không chuyển hướng đầu nhập người, nhưng phẫn hận đó lại tiêu giảm mấy phần. Càng đọc sách, càng biết đại nghĩa, càng biết điển cố trong sử sách. Tuy rằng Nữ Chân Kiến Châu không có đánh vào quan nội, nhưng mọi người đều biết nước Kim và Mông Nguyên làm qua cái gì, biết lúc mới đầu sẽ có đãi ngộ thảm liệt như thế nào, hơn nữa bọn họ so với bá tánh lê dân càng biết chắc thế cục hôm nay, biết thối nát của quan quân, biết hiểm nguy nhiều thế nào.
Từ trước không có người trong cậy Triệu Gia Quân làm gì, coi chúng như những lưu tặc biết khuôn phép mà thôi, mà tới hiện giờ, mọi người đột nhiên cảm thấy không chút bàng hoàng như vậy rồi, có cường quân như Triệu Gia Quân bảo hộ, mọi người không cần lo lắng sẽ bị giặc Thát gây họa, sẽ không lo lắng Hoa Hạ này biến đổi sắc trời.
Bọn người đọc sách nghĩ như vậy, cách nhìn của bọn dân chúng thì càng đơn giản hơn. Đại Minh sưu cao thuế nặng, giết hại khắp chốn, sau đó lại ở bên ngoài từng trận chịu bại, hiện giờ tới giảng khuôn phép, hơn nữa chủ động ra ngoài đánh nhau, vì nước giành thắng lợi, thế lực như vậy sao không tốt hơn Đại Minh của ngươi sao. Sức mạnh như vậy dĩ nhiên phải ủng hộ, cũng đáng để đi ủng hộ, mà nạn dân Liêu Trấn ở hai phủ Đăng Lai, đối với động tĩnh của Triệu Gia Quân lại cảm động tới rơi nước mắt.
Thân sĩ bản địa Sơn Đông đối với quân dân Liêu Trấn chạy nạn mà tới căm hận thấu xương, quan binh và nạn dân Liêu Trấn tới được cũng đích xác ở khắp chốn Sơn Đông làm xằng làm bậy, nhưng bọn họ cũng muốn đánh trở về, muốn quay trở về cố thổ, muốn báo thù cho bà con và thân quyến chịu khổ. Ở Sơn Đông mấy năm nay bị khốn khổ và kỳ thị lại tăng mạnh thêm loại lòng dạ này, Nhưng triều đình làm không được, lúc ban đầu có lẽ còn có ảo tưởng, nhưng mấy năm tiếp theo, đã ảo tưởng tan hết, rất nhiều người thậm chí đã tuyệt vọng, biết không có khả năng rồi. Ai ngờ tới được, người Từ Châu vẫn luôn bị cho rằng phản tặc làm được.
Lúc mới đầu kinh ngạc, cảm thấy đây thật sự hoang đường, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, nhận ra cái này vẫn thật là có hy vọng, quan quân mục nát đến mức nào trong lòng tất cả mọi người đều biết, mà Triệu Gia Quân mạnh thành mức nào mọi người cũng đều đã từng nhìn thấy qua. Cường quân như vậy vượt biển, có lẽ sẽ đánh đau Nữ Chân Kiến Châu như lang như hổ ngạo mạn không chịu nổi kia, có lẽ thật sự đoạt lại được Liêu Đông, nếu như vậy mọi người liền trở về nhà được rồi.
Nghĩ thông suốt điều này, quan cảm đối với Triệu Gia Quân thoáng chốc chính là biến đổi nghiêng trời lệch đất, quân dân Liêu Trấn hai phủ Đăng Lai lập tức nhiệt tình phát tiết ra cực lớn, đều là xông tới quân cảng Đăng Châu bên kia, kẻ tự cao ngạo có mấy phần dũng khí võ nghệ liền muốn tòng quân, kẻ không có dũng khí ra trận liền muốn tận hết sức giúp đỡ.
Đan giỏ nấu lương, vạn dân đi theo, cảnh tượng năm đó Thích Kế Quang, Du Đại Nham lúc đông nam chống đỡ giặc Oa, hôm nay ở phủ Đăng Châu nhìn thấy được rồi, hơn nữa còn là nhìn thấy ở trên một cánh đội ngũ phản tặc.
Dân chúng thân sĩ đều có lựa chọn, bọn thương nhân thì lại là thấy được cơ hội, Triệu Gia Quân ở nơi khác danh tiếng khác nhau, nhưng ở thương giới lại có tiếng tăm cực tốt, chiếu theo giá cả trả tiền, mua bán công bằng. Với cái đầu như Vân Sơn Hành đã không cần làm rồi, nhưng Vân Sơn Hành làm được càng tốt hơn so với người khác, càng không cần nói tầng phát tài ùn ùn kéo tới của Từ Châu và Vân Sơn Hành kia. Rượu trắng, chợ búa, đồ sắt, hải mậu thậm chí cách thức lập cảng và thu thuế. Việc này mọi người cũng đều đang làm, lại không có người nào làm giống như Triệu Gia Quân vậy, khiến cho người ta kiếm được nhiều như vậy.
Lần này đại quân đi hướng quân cảng Đăng Châu, mặc dù đã ở phủ thành Đăng Châu bên kia đã làm một số sửa sọan, nhưng trong lúc vội vã động gấp, đồ vật vẫn là có chút không đủ, bản thân phân phát không kịp nữa. Vân Sơn Hành rút hẳn ngân lượng ra, thậm chí chiếu theo giá cả cao hơn trong chợ thu mua, đưa cho bạc trắng, còn cao hơn giá trong chợ. Kiếm được nhiều hơn tại sao không kiếm, vả lại trên dưới Vân Sơn Hành đều đang tung ra bên ngoài tin tức, lần này đi hướng Liêu Đông, thương cơ vô hạn, là muốn phát tài lớn.
Dụng ý tung ra tin tức này tất cả mọi người đều hiểu, chẳng qua là dẫn dụ mọi người xuất tiền xuất lực, nhưng tin tức này không phải lừa gạt. Với hiểu biết của bọn thương nhân Sơn Đông, đã có thương hào buôn bán hàng hóa đất liêu tới bên này giúp đỡ đại quân, chính là muốn đánh cược một lần. Chỉ cần thắng rồi, núi vàng biển bạc ngày sau đều hoàn toàn nghĩ tới được. Có tấm gương ở trước mắt, mọi người dĩ nhiên đều đuổi kịp thậm chí có người xem việc này thành kêu gọi hùn vốn, mau chóng tham dự hùn vốn, tráng cho ngày sau nhìn thấy người khác lại hối hận.
Các tầng bậc đối với bắc phạt Liêu Trấn của Triệu Tự Doanh hoặc là thiện ý khoanh tay đứng nhìn, hoặc là toàn lực ủng hộ. Chỉ có bọn quan viên Đại Minh tâm tình phức tạp, đã có quan viên xuất thân đất Liêu bắt đầu từ quan. Đợi bọn quan viên lòng người bàng hoàng ở Sơn Đông kia lúc này thì không biết chọn lựa như thế nào, đại thế thiên hạ tới hiện giờ xem đã hiểu rõ ràng, Triệu Gia Quân nếu như bình định Liêu Đông, như vậy sau này không có gì chậm trễ. Nhưng nếu như lần này vượt biển gặp phải mạo hiểm trắc trở gì, vậy nguyên khí đại thương, chẳng biết hươu chết về tay ai hay là chưa định được đại cục. Rất nhiều người đều biết chuyện xưa đội thuyền Hốt Tất Liệt chinh phạt Oa quốc, đó là một phận gió lớn dẫn tới toàn quân bị diệt. Lần này có hay không? Ai cũng không nói chính xác, dù sao trên biển gió to sóng lớn, bất cứ chuyện gì cũng đều nảy sinh được.
Tin tức Triệu Gia Quân lên thuyền vượt biển, chinh phạt Liêu Trấn đã được xác nhận, xác nhận này cũng nhanh nhất đưa tới trên tay Ngụy Trung Hiền, sau khi xem, sắc mặt Ngụy Trung Hiền như tro tàn.