Hơn nữa theo từng lần giằng co như vậy, đầu thành dùng tới đá gỗ quăng ném xuống đều tiêu hao cực lớn, hỏa khí và cung tiễn đã phải dùng tiết kiệm, sớm muộn gì có một ngày sẽ chống đỡ không nổi.
- Thát tử đi cảng biển bên kia! Có người rướn cổ họng hô lớn, bọn người coi giữ đều là hờ hững nhìn sang, sau đó tiếp tục mặt hướng tới kẻ địch. Con thuyền cảng bên đó đều chậm rãi rời khỏi, mỗi lần chiến đấu, Nữ Chân Kiến Châu đều phong tỏa cảng biển. Nhưng mỗi khi chiến đấu dừng lại, bọn họ đều không rút về không được, bởi vì đường rút lui gần kề bến thuyền cảng biển quá nhỏ hẹp, viện quân và quân coi giữ trên thuyền hai đường giáp công, vốn dĩ ngăn cản không nổi.
Gần kề Kim Châu có bến thuyền thích hợp bỏ neo, nhưng càng nhiều hơn là bãi bùn đá vụn, địa hình như vậy đối với khai chiến rất bất tiện, viện quân trên thuyền thường thường ở mực nước biển ngang ngực xông lên, không có địa hình yếu hại gì chắn, lấp, bịt chặn lại.
- Thát tử lại ở bên kia đào rãnh mương hạ trại! Lại có người quát, điệu bộ quân coi giữ đầu thành đồng dạng rất thản nhiên, Thát tử dĩ nhiên biết con đường trên biển này là mấu chốt giữ vững quân trấn thủ Kim Châu, đã mấy lần muốn ở bên đó thiết lập công sự cắt đứt, mấy lần đều bị trên biển và trong thành đánh tan, nhưng quân trấn thủ Kim Châu đánh một lần gian nan hơn một lần, chết trả giá càng lúc càng lớn.
Quân trấn thủ Kim Châu dĩ nhiên biết vùng ven biển trọng yếu hơn, nhưng bảo vệ vùng ven biển không giữ được thành Kim Châu, đó chính là kết cục toàn diệt, mọi người biết phải lấy bỏ như thế nào, mặc dù mọi người xem thấy rất nhiều lần con thuyền rời cảng, nhưng mấy lần gần đây mọi người đã không trông cậy vào người trên thuyền kia trở lại. Người trấn Đông Giang bên kia tới tất cả ở trong thành Kim Châu, sức mạnh trên thuyền thuần túy là nghĩa quân, người khác trượng nghĩa trợ giúp, thật sự không cầu cạnh được nhiều lắm.
Thuẫn xa đã đến dưới thành, gần như không có tạm dừng gì, cung thủ Nữ Chân từ dưới che đậy của thuẫn xa vụt ra nhằm hướng đầu thành bắn tên. Thành Kim Châu vốn dĩ không phải là tường cao rãnh sâu gì, tiễn bắn lên đầu thành cũng không khó, mặc dù quân coi giữ đã theo đó giơ lên tấm chắn.
Mặc dù là giơ lên tấm chắn, tìm kiếm công sự che chắn, nhưng mưa tên bắn xuống bên dưới vẫn là làm không được phòng ngự an toàn chắc chắn, đầu thành có tiếng kêu thảm vang lên, nhưng chỉnh thể quân coi giữ không nhúc nhích, nhưng cung tiễn bên dưới hơi chút ngừng lại, bên trên lập tức bắt đầu phản kích, chẳng qua Nữ Chân Kiến Châu cũng có ứng đối của mình, bọn họ lần này phái lên càng nhiều cung thủ hơn nữa.
Tạm dừng trên cảm giác này là cạm bẫy, ngay khi quân trấn thủ đầu thành sẵn sàng phản kích, bên dưới lại là dầy đặc mưa tiên bắn lên. Lần này tiếng kêu thảm đồng dạng trở nên dầy đặc, thậm chí có người thẳng thừng từ trên đầu thành rơi xuống đất.
- Thang mây của Thát tử sắp tới rồi. Đi lên chống trả! Có người gầm lên phát lệnh, ở giữa từng chiếc thuẫn xa, bắt đầu có người giơ thang mây và các thức khí giới công thành chạy lên trước, quân trông coi đầu thành cũng bất chấp cung tiễn gì, cứ như vậy thò đầu ra liệng xuống gỗ đá và tiêu thương. Dựa vào độ cao tường thành, khí giới rất nguyên thủy cũng có đầy đủ sát thương, bên dưới có quân tốt Nữ Chân Kiến Châu đang bắn tên, cử động nhanh liền lùi về phía sau thuẫn xa, hơi chậm chút đã nện bị thương.
Nhưng vậy còn khá, những quân trấn thủ thò đầu ra, không sợ sống chết kia chết bị thương càng thêm thảm trọng, rất nhiều người bị bắn trúng, từ trên đầu thành gào thảm thiết lộn nhào xuống.
Lại có mắng chửi tức giận và rống giận vang lên, cũng có cổng thành Kim Châu mặt hướng phương bắc mở ra, từ bên trong có gần ngàn quan quân Đại Minh lao ra, những quan quân đi đầu đó chính là hơn hai mươi tráng sĩ mặc trọng giáp, những người khác trên thân ít nhiều cũng có chút che đậy, trong tay cầm đại đao trường mây, xông về hướng những thuẫn xa này.
Nhìn thấy đội ngũ này lao ra, Nữ Chân Kiến Châu sớm có dự bị, lập tức có một đội nhân mã nghênh đón. Trong tay đội binh tốt này cầm đều là khí giới thô sơ nặng nề, hoặc là đại chùy búa dài, hoặc là thiết cốt đóa nước Kim sử dụng lúc hai nước Tống Kim giao chiến, những binh khí này chính là dùng để phá giáp.
Chỉ có điều quân Minh mặc giáp đi đầu dựa vào nhau rất sát, trường mâu trong tay nâng cao đi tới trước, phía sau lại có cung thủ và binh lính khác chiếu cố. Cứ như vậy thúc sang, khiến cho người ta rất khó tới gần. Đội ngũ của Nữ Chân Kiến Châu gào thét liên miên, lại không cách nào tới gần. Có kẻ nóng vội vứt binh khí nặng trong tay ra, nhưng những binh khí này hoặc bị trường mâu đẩy ra, hoặc bị né tránh, nếu thật sự nện ở trên khôi giáp, tuy nhiên thân thể lay động, vốn dĩ ngăn cản không được.
Ngoại trừ những thứ đó, quân tốt Nữ Chân Kiến Châu còn đang giương cung bắn tên, nhưng quân Minh trên dưới toàn thân đều bị giáp trụ bao chặt đối diện, cho dù thần xạ thủ cũng là khó làm. Quân Minh khi nào thì có áo giáp như vậy, cả người giống như thùng sắt, tuy nhiên đánh tới hiện giờ, Nữ Chân Kiến Châu cũng đã hiểu được, quân Minh chỉ có hơn hai mươi bộ như vậy, còn là từ bên phía Bì Đảo mang tới đây, đánh hạ một bộ liền ít đi một bộ.
Trong gần ngàn quân Minh xông ra cũng có cung thủ, xa gần như vậy kết hợp khiến Nữ Chân Kiến Châu rất là đau đầu, chiến trường dưới thành vốn dĩ không rộng rãi như thế, đại đa số không có cách nào đẩy lên trước. Từng chiếc thuẫn xa dùng để che chắn kia và lưu lại chiến đấu càng là chia cắt địa hình chiến trường phá thành mảnh nhỏ. Kết cuộc gần ngàn quân Minh kia nương nhờ khôi giáp hoàn mỹ mở đường, ngược lại là đẩy đổ từng chiếc thuẫn xa dưới thành. Không có thuẫn xa che chắn, những Hán dân bị bức ép công thành kia chạy trước, quân Hán mới đi theo ý chí chiến đấu không mạnh cũng trốn theo, cung thủ Nữ Chân Kiến Châu cận chiến không mạnh, cũng không dám gắng gượng chống đỡ, một đợt công kích này chỉ đành rút lui.
Cờ hiệu bản trận của Kiến Châu nơi xa xa kia lay động, tiếng trống rền vang, thấy được có mấy cánh đội ngũ xông về phía trước, ý đồ cố gắng ngăn chặn cùng tiêu diệt cánh tiểu đội kia ngoài thành. Từ khi những người từ trấn Đông Giang đó ngồi thuyền đến đây, cuộc chiến bắt đầu giằng co căng thẳng, bọn họ đánh một đường từ Kiến Châu tới Quảng Ninh, cũng chưa từng thấy quân Minh nào khó chơi như vậy.
Khoảng cách song phương rất xa, lại có thuẫn xa che chắn ngăn trở, muốn xông lên thực không dễ dàng, thừa cơ hội này, gần ngàn quân Minh kia lại lui về bên trong thành lần nữa. Nữ Chân Kiến Châu cũng không suy nghĩ đến cổng thành bên kia, bọn họ biết rằng bên trong cổng thành ước chừng có đầy đủ ba đạo công sự, bất cứ lúc nào cũng bị lấp đầy, thật sự đánh bên đó và tấn công tường thành cũng không có gì khác biệt.
- Khôi giáp này nhiều thêm mấy chục bộ như vậy, chúng ta nói không chừng còn có phần thắng! Trương Bàn đứng trên đầu thành xúc động nói, ông ta cũng là người xuất thân từ trấn Đông Giang, dĩ nhiên sẽ biết rõ nội tình và cách đánh của trấn Đông Giang, ông ta biết số áo giáp này không phải của trấn Đông Giang, cách đánh này cũng không phải của trấn Đông Giang.
Chẳng qua lúc nói những lời này, trên mặt của Trương Bàn không có một chút hưng phấn, trên mặt những người khác, thậm chí ngay cả trên gương mặt những người trở về thành đó đều không thấy được chút vui sướng nào cả. Bọn họ lại thất bại dưới thế công của Nữ Chân Kiến Châu, việc này càng ngày càng khó khăn hơn, mới vừa rồi có một người bị bắn trúng chân, đã được túm thẳng trở lại trong thành, áo giáp kia cũng không phải đao thương bất nhập.
Hiện tại tất cả mọi người đều biết một việc, thì giờ của mình đã không còn nhiều nữa rồi, đánh trả vài lần như vậy được nữa hay không cũng khó nói. Cho tới lúc này, thế công của Kiến Châu Nữ Chân đang không ngừng tăng lên, nhưng chưa bao giờ đánh thật sự, bọn chúng vẫn còn tiêu hao tù binh người Hán và quân Hán mới đầu hàng.