- Đè lại, đè lại, bắn ra đồng loạt phải lại gần rồi mới được đánh! Liên trưởng chỉ huy súng hỏa mai quát, trong Triệu Gia Quân làm đội trưởng liên trưởng đều có một mục huấn luyện cơ bản nhất, đó chính là mắt nhìn đoán khoảng cách, liên trưởng và liên phó đều giơ cánh tay nhìn nắm đấm của mình, thông qua mấy điểm để phán đoán, động tác này khiến cho binh tốt Nữ Chân có chút kinh ngạc, nghĩ thầm lâm trận còn muốn chọn đại thần sao? Minh quốc hẳn là không tin điều này.
- Đặt ở sáu mươi lăm bước khai hỏa, lại kiểm tra ngòi lửa một lần nữa! Từng đợt mệnh lệnh truyền xuống, đám binh sĩ không ngừng điều chỉnh đội hình đứng yên của mình, đòi hỏi toàn bộ nòng súng đều là hướng về phía quân địch.
Có kiêu ngạo khinh địch như thế nào đi nữa, Nữ Chân Kiến Châu cũng nhìn ra mấy trăm binh đinh trước mắt này là vững vàng, mà không phải là bị dọa cho bất động, nhưng đây vẫn là để bọn họ nghĩ mãi không ra, lẽ nào lại đứng im đợi mưa tên bắn đến sao? Hơn trăm hỏa khí đáng là gì, một lần bắn hết, cung tên lại bắn liên tục, mấy trăm người chẳng qua là một nén nhang là sẽ hoàn toàn phá hủy thôi!
Nữ Chân Kiến Châu vẫn cứ ép về phía trước, rất nhiều người đã không kiên nhẫn được nữa. Đại Hãn và Tú Bối Lặc đã vì lần tấn công đảo này mà đưa ra mức thưởng tiền đồ. Võ tướng quân Minh trấn Đông Giang, từ Mao Văn Long đến các Bả tổng bên dưới, ai cũng đều có treo thưởng. Những binh mã Từ Châu trước mắt này có cái gì, cái gì cũng không có, nhưng là có cái lợi thiết giáp binh khí, ai mà muốn giằng dưa không dứt với bọn họ chứ.
Một viên Tá lĩnh nhìn thấy cánh quân đã bố trí xong, đã sắp đến khoảng cách bắn tên tiếp địch rồi, ở đó thét lớn.- Đừng bị bọn chó Minh này lừa bịp, chỉ cần đánh đổ thì bên bờ bắc còn đợi chúng ta đấy.
Mấy lời này của y lập tức làm bùng nổ không khí áp lực này, cung thủ phía trước bước nhanh hơn, trong lúc tiến lên cung đã giương cong, đối phương nhiều người tụ tập thành một đội thế này, không cần suy nghĩ ngắm chuẩn gì cả, bắn tên qua là được, cũng chính là trong nháy mắt này, súng hỏa mai bên đó nổ ầm ầm, khói thuốc tràn ngập.
Khoảng cách mấy chục bước, súng hỏa mai không có nổ đinh tai nhức óc gì, trong tiếng bước chân ồn ào, âm thanh này bình thản không có gì lạ, trong lòng mọi người, âm thanh uy lực cực đại cũng sẽ cực lớn, điều này còn có gì đáng sợ nữa. Nhưng cung thủ phía sau vừa muốn xông lên trước, liền nhìn thấy đồng bọn phía trước hình như bị đại chùy đập trúng, thân người run rẩy rồi ngã ra đất, có người lập tức khí tuyệt, có người lại là phát ra tiếng kêu thảm thiết. Điều này cũng chỉ là trong chớp mắt, mấy chục viên đạn chì tốc độ cao lần lượt khai hỏa, mục tiêu là đám người chen chúc, người phía trước ngã xuống, người phía sau liền bị lây lan đến.
Súng hỏa mai bắn đi không chuẩn xác được như vậy nhưng đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu quá dày đặc, vốn dĩ không có nhận ra né tránh. Sau khi tiếng nổ qua đi, ba hàng phía trước đã trở nên thưa thớt, người ở phía sau theo đó dừng bước chân. Bọn họ lúc này cũng không trợn mắt há mồm nổi, chỉ là không biết làm sao, còn chưa kịp hiểu xem đã xảy ra chuyện gì.
Nếu là quân Minh, nếu là lưu tặc, giây tiếp theo sẽ là sụp đổ, nhưng cung thủ Nữ Chân lại theo đó xông lên trước, đến phía trước chính là bắn tên ra, hơn sáu mươi bước, mặc dù Nữ Chân Kiến Châu là trọng tiễn, tên cũng bị bắn xuyên qua hơn nữa nhìn binh lính súng hỏa mai xoay người rút lui, cung thủ Nữ Chân càng dám tiến lên trước, mưa tên cũng ngày càng dày đặc.
Có binh lính súng hỏa mai phía sau chạy chậm, bị tên bắn trúng, lập tức liền ngã xuống đất, những người khác lại chạy càng nhanh, cục diện này rơi vào trong mắt cung thủ Nữ Chân, lại khiến bọn chúng càng nghiến răng tiến lên, tổn thất trong lúc đột nhiên bị hỏa khí tập kích mới vừa rồi đều muốn lúc này báo thù hết.
Nhưng tổng cộng mấy chục lính súng hỏa mai, nhanh chóng liền chạy thoát, kết quả của bọn họ cũng chẳng qua là bắn chết bắn bị thương mấy người, mà liên đội trường mâu phía sau lại là ở ngoài tầm bắn của bọn họ. Cung thủ Nữ Chân không có lui sau, phía sau ngược lại lại xông lên trước. Đám tạp nham Từ Châu đáng chết này, bây giờ các ngươi không có hỏa khí che chắn, thì hãy đợi bị chúng ta dùng cung tên bắn sập luôn chứ!
- Theo ta xông lên! Triệu Tùng quát lớn một tiếng, giọng điệu bị mặt nạ chắn có chút khó chịu, trường kích trong tay y nâng ngang về phía trước, trường mâu trong tay tám người hàng ngang liên đầu tiên đều nằm ngang. Giữa các hàng với nhau kéo giãn đủ khoảng cách, cứ thế mà rống giận xông lên trước. Triệu Tùng động, những người khác cũng động theo, không có ai chần chừ không tiến.
Cung tiễn vẫn đang bắn tới, binh lính trường mâu của Triệu Gia Quân ùn ùn cúi đầu, bọn họ là một thân thiết giáp, mũi tên bắn vào mũ giáp cũng chỉ là nện cho váng chút, không ảnh hưởng đến tay chân, nếu bắn vào trên áo giáp, bị văng ngay ra, muốn sát thương chỉ bắn trúng được cánh tay, phần đùi và mắt, nhưng đang lúc cử động, lại làm sao bắn trúng được, mũ tên từ trên xuống dưới bắn ra, làm sao có chính xác thế này được.
Đây thực sự là thiết giáp, cung tiễn thực sự là không làm thế nào được, cung thủ Nữ Chân cũng nhận biết được điểm này, cung thủ ở phía trên cùng muốn ngắm chuẩn, thần xạ thủ bắn trúng mục tiêu nhỏ di động thì được mấy người, càng khiến cung thủ Nữ Chân hoang mang chính là đối phương xông lên rồi, giống như trước nay chưa từng có mà xông lên, có người xông đến bên này, có người xông đến bên cánh, nhưng không có ai chạy trốn, đều là rống giận xung phong.
Lúc nhìn những binh lính súng hỏa mai đó rút lui, cung thủ Nữ Chân vẫn tưởng bọn họ chạy trốn, sau khi súng hỏa mai khai hỏa quay đầu liền chạy, quân Minh đều là cái bộ dạng này, đám binh mã Từ Châu trước mắt xem ra cũng không có gì là mạnh cả, nhưng không ngờ lại xông lại rồi!
Tuy mặt bờ biển không bằng phẳng hơn nữa lại có chút mềm, nhưng thực sự chạy đi thì ai còn để ý nhiều như thế nữa, khoảng cách mấy chục bước, nhanh chóng được kéo gần lại, cung thủ Nữ Chân Kiến Châu đều đang bắn tên về phía trước, hiện giờ phía trước đã có chút chen chúc, ở địa hình ghập ghềnh chật chội này, muốn tản ra chỉ có cách đi xuống biển.
Một bên là lên dốc, một bên lại là nước biển, cho dù đều chạy được nhưng trong lúc vội vã nơi này cũng không có cách nào chạy, hơn nữa binh lính Nữ Chân Kiến Châu vốn rằng không nghĩ tới việc chạy, ứng phó không kịp, lúc nhìn thấy mũi đao sắc bén lóng lánh nhọn ở trước mắt, bọn họ liền hoảng hốt.
Thực sự xông tới trước mắt rồi, những người này không ngờ thực sự dám xông lên trước mặt, vượt biển mà đến đều là mặc áo đơn, trên người không có áo giáp phòng hộ, thực sự ra miên giáp cũng chỉ có quân tinh nhuệ mới được mặc, trường mâu và trường kích không chút trở ngại mà đâm xuyên qua người, rút ra rồi lại đâm về trước, người phía sau còn chưa kịp chạy đi, lại tiến lên trước, phía trước có cung tên bắn tới, bắn lên người văng ra, lại đâm!
- Bọn chúng xông lên rồi!
- Chạy thôi! Mỗi người đều đang kêu sợ, liên đầu tiên phía trước đâm vào đội ngũ Nữ Chân, mấy hàng phía sau đâm theo, cả liên đầu tiên giống như là con nhím, trường mâu trường kích chính là gai lưng của nó, không ngừng đưa đẩy về phía trước, bị đâm trúng bị treo lên chỉ có con đường chết.