Nhưng điều này cũng không làm cho quân thủ thành Kim Châu cảm thấy thoải mái được chút nào, trời tối đánh vào ban đêm nguy hiểm quá nhiều, cho nên vào rạng sáng ngày hôm sau lại đánh, chỉ cần hỏa pháo bắn thủng một lỗ thành Kim Châu, như vậy mọi việc kế tiếp đều ngừng lại, mặc dù trong nhất thời tường thành bắn không thủng, nhưng những tiếng đạn pháo tựa như sấm sét ấy vang lên, chỉ sợ sĩ khí cũng không chống đở nổi nữa rồi.
Đêm càng khuya, sĩ khí trong doanh trại của Nữ Chân Kiến Châu đối diện tăng vọt, thậm chí còn truyền đến tiếng ca hát và tiếng cười, mà bên trong thành Kim Châu lại một mảnh yên tĩnh, mặc kệ dù lo lắng cách mấy, mấy ngày nay mệt mỏi gộp lại, hơn nữa đã xác nhận loại thả lỏng trong tuyệt vọng này, khiến rất nhiều người ngủ say, nhưng cũng có người không ngủ được.
Trần Kế Thịnh và Trường Bàn ở trong trấn Đông Giang cũng xem như lớn tuổi, mặc dù trong dòng dõi nhà tướng quan nội bọn họ vẫn là người trẻ tuổi tiêu chuẩn, hai người ghé vào đống lửa vừa ăn cá khô vừa uống nước ấm, cá khô cũng là thứ duy nhất Kim Châu không thiếu, lấy nó làm điểm tâm, uống nước không trà, ngược lại là chút nhàn hạ hiếm hoi.
- Mao soái là một thư sinh, vốn có cuộc sống thường thường bậc trung thái bình, lại đến nơi Liêu Đông nguy hiểm đáng sợ này chịu khổ, trong lòng ông ta có đại nghĩa, nhưng thực ra cũng muốn cầu đại phú quý!
Trần Kế Thịnh và Trường Bàn đều là thân tín của Mao Văn Long, hiển nhiên nói là thật thông thấu, hơn nữa cục diện đã đến nước này, cũng không có gì không nói được nữa rồi.
- Thát tử quá mạnh mẽ, triều đình lại chần chừ, làm không thành chuyện gì, lại không ở nơi này chống đỡ, tận hết phần tâm lực, huống chi hiện tại lại có một Từ Châu. Đại Minh triều này thật sự là gặp nhiều tai nạn, phương bắc có một Kiến Châu, ở giữa còn có một Từ Châu, chống đỡ không nổi nữa rồi!
- Theo ta thấy lòng dạ người Từ Châu không nhỏ hơn so với bọn Thát tử, chỉ là bọn chúng không biết độc ác tàn nhẫn của Thát tử, trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Người Từ Châu vì một chút tâm tư này của mình đang làm mưa làm gió, đến khi Đại Minh tiêu rồi, bọn chúng cũng kết thúc theo. Đến lúc đó xem bọn chúng ngăn trở Thát tử như thế nào.
Hai người bọn họ dù sao cũng là võ tướng của Đại Minh, đương nhiên không có ấn tượng gì tốt đẹp với Từ Châu.
- Xem ra Bách Thập Cân sẽ ở lại thành Kim Châu, cứ hay nghe người ta nói cái gì mà Giang Nam rất tốt, chỗ kia không có Thát tử, cũng không có gió tuyết gì, phong cảnh xinh đẹp, dù sao vẫn muốn đi ngắm, phỏng chừng nhìn không được rồi.
Bên này nói được một nửa, lại nghe vang lên tiếng bước chân vội vã, hai người ngừng nói chuyện, lại thấy Khổng Hữu Đức bước chân vội vội vàng vàng đang chạy đến, so với việc bọn họ tìm niềm vui trong nỗi khổ, trên mặt Khổng Hữu Đức tất cả đều là vẻ mặt phẫn nộ, sau khi đến trước mặt họ ôm quyền hành lễ, vội vã nói.
- Nhị vị tướng gia, bây giờ khắp nơi đều có người lẫn trốn, xin cho mạt tướng nhân mã một trạm canh gác, tuần tra phòng thủ thành, truy bắt đào binh.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn liếc nhìn nhau, đều không nhịn được lắc đầu nở nụ cười, Trần Kế Thịnh ngoắc tay ý bảo Khổng Hữu Đức lại gần, đưa cho hắn một miếng cá khô nướng nóng hổi, sau đó nói rằng.
- Nếu không phải tử địa Kim Châu này không đi được, ta thật sự muốn cho ngươi đi.
Nhìn thấy Khổng Hữu Đức sốt ruột muốn nói, Trần Kế Thịnh tiếp tục nói rằng.
- Chỉ có điều không ra khỏi nơi này được, cho nên mọi người cũng chỉ đành ở lại liều mạng với bọn Thát tử, như vậy mới không làm Mao soái thất vọng, không làm các hương thân thất vọng, nếu những người khác chạy thoát, đó là may mắn của bọn họ, tùy bọn họ đi thôi.
Trên mặt Khổng Hữu Đức là vẻ kích động và phẫn nộ đan xen, trố mắt giật mình không biết nên nói cái gì cho phải, Trần Kế Thịnh thấy vậy chỉ cười cười vỗ vỗ bờ vai gã, Trương Bàn bên kia muốn nói chuyện, chẳng qua khi ngẩng đầu nhìn trời, ông ta liền buồn bực nói.
- Sương xuống rồi.
Trần Kế Thịnh nói vô cùng thoải mái.
- Sương mù xuống tốt lắm, ít nhất ngày mai mọi người được ngủ thêm một lát.
Vốn tưởng rằng trận đánh sống chết tiếp theo đây sẽ càng thêm khẩn trương trang nghiêm hơn một chút, lại không nghĩ rằng hai vị tướng gia lại nhẹ nhàng thanh thản như vậy, Khổng Hữu Đức nhìn trái nhìn phải, kích động trên mặt dần dần tiêu tan, nỗi lòng tràn đầy bi thương, y che mặt đau thương khóc thành tiếng.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn không qua an ủi, chỉ nhìn vào mắt nhau, cùng thở dài một tiếng, đờ đẫn ngồi đối diện.
Biển sương mù từ tây sang đông, từ từ bao phủ, bên trong hay bên ngoài thành Kim Châu đều bị sương mù dày đặc bao phủ, ánh mặt trời sơ hiện, khiến mọi người ý thức được trời đã hửng sáng, ngoài năm bước đã sắp không thấy rõ gì nữa.
Đêm qua rất nhiều người đã vì mệt mỏi mà ngủ say, nhưng tất cả mọi người ngủ cũng không lâu lắm, liền lập tức giật mình tỉnh giấc, trong vô tri vô giác tất cả mọi người chờ đợi ngoài thành vang lên tiếng pháo, rất nhiều người đều hiểu được, nói không chừng trận quyết chiến cuối cùng cũng sắp đến rồi.
Từ Liêu trấn bị chiếm đóng đến lui thủ Kim Châu, sau đó tại bên Kim Châu này hết thắng rồi thua, mất rồi được giằng co vài lần, trước sau đều là huyết chiến sinh tử, thực sự đến một bước cuối cùng này, mọi người cũng khá là thản nhiên rồi, đêm qua rất nhiều người đều giống như Trần Kế Thịnh và Trương Bàn, ở bên kia cảm khái thời cuộc, cảm khái bản thân.
Bất quá đêm qua cũng có rất nhiều người không có cách nào ngủ được, cùng với sương mù dày đặc, Trương Bàn đã bắt đầu thăm hỏi các doanh được cắt cử tuần tra, đúng giờ dùng ám hiệu truyền lệnh. Đám sương mù dày đặc này dĩ nhiên là một dạng che đậy, cũng đồng dạng là một bí mật, quân phòng thủ Kim Châu đã nhiều lần lợi dụng biển sương mù ấy để đánh lén người Nữ Chân Kiến Châu ở bên kia, lúc này cũng phải đề phòng đối phương như thế.
Cũng may một đêm vô sự, đợi cho đến lúc ánh mặt trời hơi hé lộ, thậm chí Khổng Hữu Đức phải xin đánh, để gã mang một binh mã tinh nhuệ của một trạm canh gác, lợi dụng lúc sương mù dày đặc đánh bất ngờ vào pháo trận của kẻ địch, hủy diệt khai khẩu đại bác của kẻ địch, như vậy, chiến cuộc này còn cầm cự được.
Trương Bàn cười khổ không ý kiến gì với đề nghị này, binh mã Nữ Chân Kiến Châu đối diện đều là những kẻ đánh qua nhiều trận chiến, trầm ổn cay độc, đối với việc thủ vệ pháo trận rõ ràng rất chặt chẽ, lúc đám sương mù này dày đặc, bọn họ khẳng định cũng đang rất cẩn thận, thậm chí pháo trận bên kia đã mở rộng miệng chờ đợi, vẫn là không cần thiết phải tiêu hao vô ích.
Thật sự ra ngày hôm qua binh mã Nữ Chân Kiến Châu đã dọn dẹp chiến trường, đã muốn chứng tỏ bọn họ hạ khí lực quyết tâm đánh một trận lớn, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đều rất hiểu, nếu binh mã Nữ Chân Kiến Châu không bận tâm gì cố chết mà công thành, vậy thì thành Kim Châu sẽ rất khó thủ vững được, hai khẩu đại pháo kia ngược lại thực sự đã không tính được là nhân tố quyết định.