Tôn Truyền Đình thúc ngựa ra khỏi hàng, lành lạnh hỏi ngược lại.- Ngươi thân là mệnh quan triều đình, võ tướng biên trấn, không hộ gia vệ quốc, chăm chỉ luyện tập binh mã, lại xui khiến dung túng quân tướng biên cương cướp bóc thương đội, đối với dân chúng Đại Minh bản thân nên hộ vệ xuống tay, trọng tội bậc này nên làm thế nào, ngươi biết không?
Chỉ vỏn vẹn là đầu mục thương đội lài dám nói như vậy, thật là chán sống rồi, Trương du kích kia lập tức nóng giận, rút luôn thanh đao ra. Bọn kỵ binh sau lưng gã càng là theo chân chửi bậy hô quát. Nhưng đầu mục thương đội kia thật là không sợ, thẳng thừng khoát tay, chỉ nhìn thấy mấy trăm hộ vệ dũng mãnh tiến lên trước, trường mâu như rừng, súng kíp nâng ngang, còn có đội nhân mã hơn trăm người sát khí dầy đặc.
Đây là dáng vẻ gì, làm được tới cái ghế Du kích này, dù có bao cỏ thế nào cũng phân rõ mạnh yếu, lũ dân tráng hương dũng trước mặt này, trên thân mang một cỗ sát khí nghiêm nghị, súng kíp kia nâng ngang bình ổn, ngòi dẫn đều đốt xong rồi, nhìn không phải hàng làm ra dáng. Đội ngũ này, điệu bộ này, cho dù tinh binh của chính trấn Đại Đồng cũng không bao nhiêu kẻ làm được, càng mấu chốt chính là, người bên phía đối phương còn phải nhiều hơn.
- Sao… sao…! Các ngươi còn muốn giết quan tạo phản sao? Trương du kích nói chuyện cũng đã trở nên lắp bắp, khí thế toàn bộ mất hết, đến lúc này y ngược lại có chút hiểu rõ, mấy trăm quân tốt bản thân phái đi làm ăn, kẻ trở về vì sao ít như vậy.
Tôn Truyền Đình nhìn võ tướng trước mặt, trên mặt tràn đầy phẫn nộ và thương tiếc gần như là nghiến răng nói.- Hạng rác rưởi tham tiền vô năng như ngươi, tiêu diệt giặc là hạng rác rưởi. đánh với giặc Thát cũng là rác rưởi, chỉ biết gây họa cho bá tánh nhà mình, giết ngươi ngược lại vì nước vì dân trừ họa!
Nói được như vậy đã không bỏ qua được nữa rồi, lúc này đừng nói bản thân Trương du kích kia cơn tức biến mất, những kỵ binh sau lưng gã cũng đều cảm thấy không đúng. Hộ vệ hương dũng vốn dĩ không phải cái dáng vẻ này, súng kíp kia nâng ngang đều không động chút nào, bộ kỵ trường mâu kia vừa nhìn chính là giết người không qua loa, người phía mình ít như thế, vả lại nhìn hộ vệ khác đều khom lưng cầm đao tiến lên, đây là muốn mở miệng nuốt hết chúng ta sao?
Vào lúc này, ngoại trừ mấy thương đội nhỏ nửa đường gom lại gần, mấy nhà khác đều biết phải giúp Tôn gia bên này, bằng không sự tình giết quan này sau khi xong việc truy cứu, cửa nát nhà tan chỉ sợ tránh không khỏi. Nếu Tôn gia có đảm lượng, mình cũng phải cần ra chút lòng trung đối đãi. Tới lúc này bọn chưởng quỹ đã nhận cho thương cơ, ra vốn liếng ở trên mình Tôn lão gia này, khẳng định sẽ không chịu lỗ, kiếm được bao nhiêu, đó là một chuyện khác.
Sắc mặt Trương du kích có hơi trắng bệch, có lòng nói lần này là chuyện hiểu lầm, nhưng mang theo nhiều huynh đệ như vậy, trước khi làm việc lại hứa tiền thưởng, co rút như vậy trở lui về sau còn dẫn binh ra ngoài thế nào, nhưng toàn trường lúc này, nếu không chịu thua chỉ sợ liền bị người người ta dọn sạch.
Người đi đường thương đội qua đường nhìn thấy dáng vẻ giương cung bạt kiếm của hơn hai ngàn người này, thà rằng đi đường vòng hoặc là chờ đợi, cũng không dám nhích lại gần, sợ rằng gặp phải tai tương vạ lây gì. Nhưng vào lúc đó, lại nhìn thấy ở phía bức có mấy người cưỡi ngựa chạy tới, vừa nhìn chính là phục sức quan sai, mấy vị nhìn như là hộ vệ của võ tướng Thủ bị, mà kẻ khác thì là ăn mặc như sai dịch quan phủ, đều là điệu bộ cả mặt nóng vội.
Nhìn thấy đội ngũ giằng co đằng trước, lại nhìn thử cờ nhận biết của thương đội bày ra, vội vàng nhằm hướng bên này chạy tới. Thương đội và quan quân đều là để ý tới mấy người cưỡi ngựa này, lại đều là buồn bực, nhưng ngược lại chưởng quầy của Nhạn Bắc Hành nhận ra là tướng trấn giữ biên quan kia, lúc này mới thong thả bước sang, tướng trấn giữ và quan sai kia chạy đi vội vàng đều là thở hổn hển.
Chờ tới trước trận đôi bên giằng co, lẽ ra Du kích kia là thương quán, tướng trấn thủ và quan sai kia đều nên ân cần thăm hỏi Du kích đó, nhưng tướng trấn thủ này hỏi một câu “vị kia là Tôn lão gia sao?”, sau khi lên tiếng hỏi, vội vàng cùng với quan sai kia xuống ngựa, quỳ xuống dập đầu trước ngựa của Tôn Truyền Đình kia, sau khi quan sai kia dập đầu mấy cái, nâng cao giọng nói.- Trên ngựa chính là Tôn Truyền Đình Tôn đại lão gia của Đại Châu phải không?
Tôn Truyền Đình ở trên ngựa nhíu mày, nói lý ra xưng hô nịnh nọt này là một chuyện, trước mặt mọi người quan sai hô “đại lão gia”, chỉ có Tri phủ trở lên mới đảm đương nổi, sau khi mình từ kinh sư về quê chẳng khác gì nhàn cư, xưng hô này là chuyện thế nào, nhưng cục diện trước mắt này lại không dung được mập mờ, y trầm giọng trả lời nói.- Chính ta!
Bởi vì võ tướng trấn thủ này và quan sai tới đây, tình cảnh căng thẳng mới vừa rồi kia có chút hòa hoãn. Võ tướng trấn giữ này và Trương du kích kia là kẻ quen biết, quỳ ở nơi đó xoay đầu nháy mắt, dáng vẻ như giết gà cắt cổ, lại khiến cho vị Du kích Đại Đồng đó càng lúc càng thấp thỏm bất an.
- Tôn đại lão gia, triều đình có chiếu thư tới, lệnh Tôn đại lão gia làm Tuần phủ Đại Đồng kiêm quản việc Sơn Tây. Thánh chỉ từ Đại Châu đuổi theo tới Đại Đồng, lúc này khâm sai đang ở quan thự Tuần phủ bên này đợi ngài tiếp chỉ a! Quan sai này giọng nói rất lớn, mấy trăm người xung quanh đó lại đều nghe rõ ràng.
Xung quanh trước tiên là an tĩnh một chút, lập tức ồ lên, còn vị Trương du kích ở trên ngựa kia sắc mặt đã trở nên trắng bệch rồi. Bọn kỵ binh đằng sau y sắc mặt ai nấy phát khổ. Tuần phủ Đại Đồng là ai, là quan viên cao nhất biên trấn Đại Đồng, tổng quản võ tướng quan viên khắp nơi, trong tay có kỳ bài lệnh vua, quan lớn một phương được phép tiền trảm hậu tấu, huống chi còn mang cái chức kiêm quản Sơn Đây, đây chẳng khác nào là cái ghế Tổng đốc Tuyên, Đại, càng là quyền cao chức trọng.
Tuy nói văn quý võ tiện, nhưng hôm nay ai có đao ai nói chuyện lớn tiếng, nếu như gã Tuần phủ Đại Đồng trước kia, Trương du kích cũng chưa chắc sợ hãi, ngươi có bản lãnh tới bắt lão tử, lão tử liền dẫn binh mã gây loạn con mẹ nó, xem thử ai ngăn lại được. Nhưng mắt thấy vị Tôn đại lão gia này, trong tay y gần ngàn hán tử chém giết kia thật không ấm ớ, so với chức quan đội mũ nhỏ, so đao cầm trong tay không bằng người khác, nào còn cứng rắn cho được.
- Lão Trương, con mẹ nhà ngươi mau xuống ngựa bái kiến. Ngươi ngốc rồi sao!
Võ tướng trấn thủ đuổi sang đây nhìn thấy Trương du kích ở trên ngựa ngây ngẩn, lập tức nóng nảy, vội vàng hét lớn nhắc nhở.
Vừa bị nói như vậy, Trương du kích kia mới kịp sực tỉnh, tay chân luống cuống xuống ngựa, kết cuộc một chân không có lưu loát, bị bàn đạp ngựa quấn lấy, ngã thẳng ra dất, miệng mồm ngậm chặt một mảnh bùn đất, rước lấy bọn người thương đội vây xem một trận cười vang, mà ngay cả kỵ binh của chính gã cũng có kẻ không nhịn nổi phì cười, gần ngàn người bên cạnh Tôn Truyền Đình lại không có cười, sau khi để ý tới điều này, người người phát ra tiếng cười lạnh.