Các lữ đoàn bộ binh còn tiếp nhận đầu hàng, đội nhân mã Triệu Gia Quân cũng sẽ không nhằng nhì gì, chỉ quản chia làm từng cái liên đội tung hoành trên chiến trường, trong đám người chạy trốn giết tới giết lui hoàn toàn giết sạch giết tán loạn.
Trên chiến trường tiếng khóc rú thảm rung trời, thây ngã khắp nơi, quan quân tan tác, Triệu Gia Quân thẳng tiến!
Vào lúc này, bọn quân sĩ các đoàn lữ thứ hai có chút chật vật, lúc súng hỏa mai khai hỏa còn tốt, khi đó khoảng cách còn xa, lúc chống cự kỵ binh va chạm cũng tốt, khi đó bồn chồn không màn tới được nhiều lắm nhưng hiện tại chân chính tiến lên, giẫm phải phần thi thể còn lại, chân tay bị cụt, nghe mùi máu, những quân sĩ thường ngày huấn luyện trong bãi cỏ hoang, chưa từng trải qua sinh tử đều nhịn không được, có người ở trên đường đi nôn thẳng ra, còn có người kìm không nổi khóc, thậm chí cả người đều run rẩy.
Cũng may liên chính đội trưởng lữ thứ hai đều đã tham dự qua thực chiến, bọn họ cũng đã trải qua cảnh tượng trước mắt, cũng từng có cử động không thích ứng như vậy, trong lúc chiến đấu xuất hiện bộ dạng như vậy ứng đối cũng rất đơn giản, thẳng thừng đánh mắng, toàn bộ trận hình đội ngũ vẫn được giữ gìn, vậy liền giữ gìn không động.
Từng mệnh lệnh của Triệu Tiến lần lượt truyền xuống, lại cho đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ chia xuống phía dưới, tất cả mọi người ở bên cạnh Triệu Tiến đều có chút kinh ngạc, nhưng trong lúc chiến nghi ngờ quân lệnh của chủ soái là tội lớn, trong lúc nhất thời cũng không ai lên tiếng, chỉ là dựa theo Triệu Tiến mà truyền lệnh.
- Lão Ngưu, lữ Thân Vệ bên kia nhất định rất nóng lòng, chỉ có điều không dám tới hỏi. Triệu Tiến thoải mái cười nói với Ngưu Kim Bảo, lời nói này mọi người cũng tiếp không được, ai nấy cũng cười theo.
Vừa nói đùa xong, Triệu Tiến lại hạ lệnh.
- Gọi Cát Hương đến bên này.
Không lâu sau Cát Hương đi vào, giống như phán đoán của Triệu Tiến, vẻ mặt Cát Hương vô cùng lo lắng, rõ ràng là bộ dạng muốn nói mà không dám nói. Triệu Tiến cũng không vạch trần, chỉ cười cười nói.- Đại Hương, hiện tại ngươi tuyển chọn binh lính biết cưỡi ngựa trong đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ, đi vào chiến trường thu nạp ngựa của quan quân. Nhớ rõ có thương tích thì không cần, cần cưỡi được!
Đối với mệnh lệnh của Triệu Tiến, Cát Hương có chút ngây ngô tuy nhiên liền lập tức trở nên hưng phấn, đánh ngựa trở về an bài. Triệu Tiến trầm ngâm một chút, rồi nói với người bên cạnh.
- Xuất ra hai mươi kỵ binh mặc giáp, đuổi theo đoàn thứ nhất kỵ sĩ, kêu bọn họ trở về, còn lại tiếp tục truy kích!
Mệnh lệnh truyền đi tuy nhiên hộ vệ vây quanh Triệu Tiến đều có chút không hiểu, lúc này rõ ràng là thời cơ tốt để truy kích giết địch, sao phải triệu hồi đoàn thứ nhất kỵ sĩ có lực đánh và sức linh hoạt mạnh nhất trở về. Phái kỵ sĩ mặc giáp ra cũng là điều dễ hiểu, hiện tại trên chiến trường còn đang chém giết, phái tinh nhuệ truyền lệnh là ổn thỏa nhất.
Đoàn thứ nhất kỵ sĩ từ lúc xuất kích đến lúc trở về chẳng qua chỉ có nửa canh giờ, nhưng phần lớn nhân mã đều đẫm máu, thiết kỵ dưỡng sức đầy đủ xông vào trong đám người chạy tán loạn, vốn chưa nói tới chiến đấu, chỉ có huyết tẩy và giết hại. Kỵ binh xếp thành hàng nghỉ ở gần đại kỳ, vội vàng cho ngựa ăn và nghỉ ngơi chỉnh đốn, nhưng vẻ mặt ai nấy đều vẫn chưa thỏa mãn, khí thế vừa mới khơi lênđã bị triệu hồi, không biết chủ tướng muốn làm cái gì.
Đoàn thứ nhất kỵ sỹ trở về, đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ cũng thu nạp ngựa xong, kỵ binh quan quân nhanh thoát được, không để lại nhiều ngựa, thêm mấy lần sàng chọn điều động, quân sĩ lữ Thân Vệ biết cưỡi ngựa thậm chí cưỡi ở trên lưng ngựa không rơi xuống không nhiều, nhưng nơi này đã từ trong doanh trại kéo ra ngựa đã dùng.
Triệu Tiến cao giọng hạ lệnh.
- Đoàn thứ nhất kỵ sĩ, lữ dạy bảo, đội kỵ binh thiết giáp. Hai liên lữ Thân Vệ do Cát Hương chỉ huy lập tức xuất phát đi Thiên Tân. Chiếm lĩnh bến thuyền tào vận bên ngoài thành Thiên Tân, phòng ngự cho kho lúa bên kia. Bảo vệ được kho lúa, chúng ta tiến thêm được một bước nữa.
Mời vừa rồi những người đối với an bài của Triệu Tiến có chút hồ đồ lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, đại doanh Triệu Gia Quân thiết lập tại Lâm Thanh, lương thảo cũng do bên kia tiến hành vận chuyển, nhưng phủ Hà Gian bên này chỉ có một đường kênh đào bị Triệu Gia Quân không chế, còn lại các nới vẫn là địa bàn của quan phủ, đường vận chuyển lương thực không xong, tháng ngày chuyển vận đi hướng bắc cần có lại càng lâu, vì cầu vạn toàn, chỉ có khống chế được kho lương thực Thiên Tân mới có khả năng tiếp tục tiến lên.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.- Hiện tại liền xuất phát, lương thảo tiếp tế tào vận trên bên thuyền Thiên Tân chắc chắn có, qua bên kia bổ sung, ven đường không cần ham chiến giết địch, bảo hộ bến thuyền tào vận, đại quân theo sau liền tới. Đại Hương, xem đệ rồi!
Lo lắng khó hiểu của Cát Hương tan thành mây khói, y hưng phấn đến đỏ mặt, ở trên lưng ngựa lớn tiếng đáp lời.- Xin chủ tướng yên tâm, thuộc hạ nếu không lấy được bến thuyền tào vận Thiên Tân, nguyện ý mang đầu tới gặp!
- Lời đó nên ít nói, lấy không được thì thiêu hủy bọn chúng, chúng ta đến nơi đây đã đầy đủ! Triệu Tiến nghiêm túc đáp lại, Cát Hương ở trên ngựa ôm quyền chào rồi quay người bắt đầu thét to điều động đoàn thứ nhất kỵ sĩ, đội kỵ binh thiết giáp cùng với lữ Thân Vệ.
Ai nấy đều có vẻ mặt hưng phấn, một trận sửa soạn quá long trong nhưng rất nhanh liền kết thúc, chỉ thấy pháo binh nghiền nát quan quân, tất cả mọi người đều chưa ăn no, chứ đừng nói đến giết thống khoái. Rất nhiều người đều thầm nghĩ trong lòng, mắt nhìn Tiến gia muốn đánh hạ kinh thành làm hoàng đế, tự mình lại không lập được công lao gì, đây về sau phải làm sao bây giờ, lại không tưởng được vừa nhắc không có công lao, công lao liền tới.
Cát Hương hơi chút chần chừ, lại hô quát người chuyển dời vọng đài tới phía tước, sau đó trèo lên trên, thét to.- Tất cả yên lặng, nghe ta nói!
Trên chiến trường, loại tính tình không màn gì khác này của Cát Hương rất được người khác yêu mến, phía dưới lập tức lặng ngắt như tờ, Cát Hương hắng giọng hô lớn.- Lần này đi chỉ mang y phục nhẹ, đồ dùng giết người lấy ra, dư thừa đều bỏ lại, thiết giáp ngoại trừ mũ giáp cùng ngực giáp đều cởi ra cho ta!
Cát Hương vừa nói, bên này bất đầu cởi áo giáp, mọi người đều nghe theo, chỉ nghe âm thanh áo giáp rơi xuống, giống như cái tiếng chiêng vang loạn. Nhìn thấy người phía dưới đều nghe lệnh, Cát Hương nhếch miệng cười cười, lại thét to.- Người lữ Thân Vệ, đi bên kia nhặt quân kỳ của quan quân lại đây, còn lại chỉnh đội cho ngựa ăn, chúng ta đói bụng đừng lo, vật cưỡi cần phải ăn trước.
Không bao lâu, cờ xí đã được nhặt trở về, so với việc không còn lại bao nhiêu cờ xí, cầm lên lại phiền toán, lại không thuận tiện, cờ xí dùng làm vũ khí bị ném đầy đất nhưng có không ít cán cờ gãy đoạn, chỉ đành cầm như vậy.
Cát Hương đã xuống vọng đài, xoay mình lên ngựa, quay đầu hô.- Đại ca, những áo giáp này phải phiền huynh thu dọn!
Sau khi nói xong, Cát Hương vung mua trường đao trong tay, các đội kỵ binh hô quát đuổi kịp, chỉ thấy bụi mù cuồn cuộn, đại đội hướng về phía Thiên Tân bên kia mà đi.