Nhìn thấy cử động này của Triệu Tiến, Mã Xung Hạo cả người đột nhiên thoải mái, vội vàng đưa hai tay cầm bát trà, trong miệng liên thanh nói không dám, để cho Triệu Tiến rót đầy trà cho mình.
Triệu Tiến chuyển hẳn sang chuyện khác.- Từ lúc khởi nghiệp tới hiện giờ, Từ Châu chúng ta xem như tới một giai đoạn cuối. Chúng ta trước giờ có mấy vạn chiến binh, trăm vạn bá tánh. Những hộ dân đó đều dính tới ích lợi của chúng ta, ngoại trừ chỗ của chúng ta không có chỗ để đi. Nhân đinh Bi Châu, Từ Châu làm cốt lõi, lưu dân Sơn Đông, Liêu Đông và Hà Nam chiêu mộ tới làm xương tủy. Hết thảy quan lại binh tướng của chúng ta đều lấy ra từ trong trăm vạn nhân đinh này. Trăm vạn người này nói là không ít, nhưng cày ruộng, canh cửi, tòng quân, quản sự, người chúng ta dùng càng lúc càng nhiều. Một năm trở lại đây đã coi như vắt kiệt sức dân rồi. Sau lần nghị hòa này, liền làm dịu đi rất nhiều. Mã Xung Hạo không có bất kỳ kinh ngạc nào, chỉ là uống cạn nước trà, ngồi thẳng người nghe giảng.
Không nói không được, trao đổi với người thông minh bậc này chính là thoải mái, Triệu Tiến cười tiếp tục nói.- Sau khi nghị hòa, trong tay chúng ta có đất của hai tỉnh, ngàn vạn hộ dân. Nhưng trong ngàn vạn người này để Từ Châu sử dụng, vẫn là trăm vạn đó mà thôi. Sao hoàn toàn sử dụng ngàn vạn hộ dân này vì ta, để cho bọn họ vì Từ Châu làm việc, trồng trọt canh cửi vì ta, ra trận chém giết vì ta. Đây không phải một việc đơn giản, muốn hoàn toàn tiêu hóa hấp thụ, muốn tiêu hao lòng dạ rất lớn, khẳng định còn phải giết người đổ máu. Chỉ có điều những thứ đó đều là đối với bên trong, mà không phải đối với bên ngoài rồi.
Triệu Tiến dừng một chút, nói đến đây hắn cũng có chút kích động.- Ngay khi chúng ta hoàn toàn nắm giữ ngàn vạn hộ dân này, sau đất hai tỉnh, đó chính là thời cơ chúng ta đoạt lấy thiên hạ. Chúng ta nắm giữ Sơn Đông và Nam Trực Lệ cần có thì giờ, nội trong đoạn tháng ngày này, triều đình Đại Minh và khắp chốn di dời cố định cũng sẽ biến đổi có lẽ còn sẽ hưng phấn tiến lên. Nhưng đây không có lo lắng gì, bọn họ sải ra một bước, chúng ta đã trải qua mười bước, trăm bước. Trong đoạn tháng ngày này bọn họ có lẽ sẽ có thay đổi, nhưng thay đổi này đối với chúng ta mà nói không đáng nhắc tới.
Mã Xung Hạo cười xen vào nói.- Tiến gia đây là nhằm tới chỗ tốt nghĩ cho Đại Minh rồi. Trong triều đình tranh đấu không ngớt, khắp chốn ai nấy đều ôm lòng dạ riêng. Chiếu theo thuộc hạ thấy, Đại Minh này nếu như không thay đổi vẫn giữ vững được. Nếu như biến đổi, chỉ sợ bại vong càng nhanh hơn.
Triệu Tiến lắc đầu nói.- Chúng ta có tự tin, nhưng cũng không được khinh thường. Sau khi trải qua Văn Hương Giáo lần đó, ta liền biết người thiên hạ này coi thường không được. Đám ô hợp như Văn Hương Giáo đó, lại còn dựa theo khuôn phép cầm bước của chúng ta luyện ra mấy ngàn nhân mã, triều đình dù bất kham thế nào, cũng có đại đa số anh kiệt ra sức, cũng có hộ dân tài phú của mười mấy tỉnh, nếu như thật có bất ngờ gì, chúng ta liền phải có mạo hiểm, huống chi trước mặt tầm mắt của chúng ta cũng không được chỉ ở Đại Minh, Mông Cổ thảo nguyên, Nữ Chân Kiến Châu, những thứ đó đều là kẻ chúng ta phải theo dõi.
Thần sắc của Mã Xung Hạo nghiêm nghị, ánh mắt có kính ý lộ rõ, dựa theo lý giải của y, vị chúa công của nhà mình này chưa bao giờ rời khỏi Từ Châu, chính là năm đó cùng Vương Triệu Tĩnh đi kinh thành khảo thí, sau đó mấy lần ra ngoài chinh chiến, mặt khác đều là lưu lại ở gần kề Từ Châu, nơi đi tới không nhiều, lẽ ra kiến văn từng trải bậc này cũng tầm thường, nhưng Triệu Tiến ý chí tầm mắt đều là không giống lẽ thường. Với điều nhìn thấy mấy năm nay của Mã Xung Hạo, Triệu Tiến thật là chân chính ôm hoài bão thiên hạ, tầm mắt Triệu Tiến không chỉ cực hạn ở Từ Châu, Nam Trực Lệ và Sơn Đông, hắn nhìn thấy cả Đại Minh, thấy được thảo nguyên ngoài Đại Minh, từ Hắc Long Giang tới Trường Bạch Sơn và sa mạc, còn có biển lớn.
- Trước kia chúng ta chỉ ở kinh sư an bài có người, nhưng kế tiếp, những người đó còn xa không đủ. Chúng ta phải theo dõi kinh sư, chúng ta phải theo dõi Bắc Trực Lệ, phải theo dõi Sơn Tây, Thiểm Tây, phải theo dõi trên thảo nguyên, phải theo dõi Liêu Đông quan ngoại, theo dõi hoàng đế, Đại Hãn, phiên vương, Thái giám, đại thần, cường hào thân sĩ khắp nơi, còn có những giáo phái kia.
Nghe Triệu Tiến nói ra danh mục liên tiếp, Mã Xung Hạo chẳng những không có khó xử ngược lại là thần sắc hưng phấn hiện lên.
- Ngoại trừ theo dõi bọn chúng, ngươi còn phải câu thông đưa tin với bọn chúng. Ai bằng lòng đầu nhập giao hảo, ai ngoan cố tới cùng, ai đáng giá đi thuyết phục, ngoại trừ những việc sai vặt ở Xưởng Vệ, ngươi còn phải ở ngoài Sơn Đông, Giang Bắc Nam Trực Lệ chiêu mộ nhân tài, chiêu mộ nhân tài bằng lòng làm việc, thích hợp Từ Châu chúng ta. Hoặc là bồi dưỡng ngay tại chỗ, hoặc là vận chuyển tới phía sau. Thậm chí phải ở mấy tỉnh phương bắc này dựng lập thể chế học đường võ quán của Từ Châu chúng ta, còn phải tiếp nhận đủ loại nhiệm vụ.
Triệu Tiến nhìn xem thần sắc của Mã Xung Hạo, phát hiện cử chỉ của đối phương là cái loại mình hy vọng thấy nhất đó, liền tiếp tục nói.- Những việc sai vặt này cần bao nhiêu người tới làm, đây can thiệp bao nhiêu phương diện, đây phải tốn bao nhiêu tiền của. Ngươi nghĩ được sơ lược không?
Không đợi đối phương trả lời, Triệu Tiến lại là nói.- Ta sẽ ở Thiên Tân, Thương Châu, kinh sư cùng với Sơn Tây dựng lập mấy nơi thương điếm. Những thương điếm này thứ nhất dung chứa được nhân đinh, thứ hai là cung cấp kinh phí vì đại sự này. Phen cục diện này có lẽ đến nửa đường thì sẽ dừng hẳn, bởi vì Từ Châu chúng ta lúc đó đã chỉnh hợp xong của cải và hộ dân hai tỉnh. Nhưng bất kể làm thành hay không, chỉ cần ngươi làm thật tốt, liền không cần lo lắng địa vị và giàu sang, mai sau tất nhiên sẽ có một chỗ của ngươi!
Đến lúc này, hưng phấn trên mặt Mã Xung Hạo biến thành thận trọng, y chần chừ chốc lát mở miệng hỏi.- Tiến gia, đây gần như là xây dựng lại một Nội Vệ. Thuộc hạ có lời mạo muội, đây còn không chỉ dựng lại Nội Vệ, giống như là tái tạo lại một Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng. Hơn nữa còn phải đoạt lấy hai cái này của Đại Minh. Cục diện, khuôn phép như vậy, chỉ sợ không xếp sau một khu và một lữ rồi, hẳn là để cho Dũng gia chủ trì mới được, thuộc hạ phụ trợ thì được rồi.
Thể chế của Triệu Gia Quân là Triệu Tiến cầm đầu, mấy vị huynh đệ khác làm phụ, Triệu Tiến bao quát hết. Những người khác đều tự gánh vác một phương diện, còn Triệu Tiến vừa mới đưa triển vọng mới cho Mã Xung Hạo, đã là một phương diện rồi, vả lại còn là một đại phương diện, Mã Xung Hạo thuần thục quan trường, dĩ nhiên hiểu được lý lẽ này, lúc này không nói, mai sau có lẽ sẽ rước họa.
- Ta nói những sự tình kia, Tiểu Dũng và Lôi Tử làm được, nhưng làm không tốt. So với ngươi chênh lệch cực lớn, trong Triệu Gia Quân chỉ có ta và ngươi làm tốt cái này. Mà chỗ tinh tế ngươi nắm chắc càng tốt hơn so với ta. Đây chính là một phương cục diện độc lập, ngươi phải tự mình chiêu mộ huấn luyện người. Ta cũng sẽ điều động người cho ngươi, phóng tay đi làm, không có người nào cản trở ngươi.