Nói là nói như vậy, nhưng thân hào ở hai bên đài duyệt binh vẫn nhìn nhau, có một số chuyện đều ngầm hiểu với nhau. Ruộng đất ở Từ Châu không nhiều, vậy số ruộng đất này từ đâu mà ra, trước mắt chính là từ hai nơi Sơn Đông và Nam Trực Lệ, nếu như phân chia công bằng có lẽ không phải là gánh nặng quá lớn. Nhưng dù sao đây cũng là cắt đi miếng thịt của mọi người, nếu việc phong thưởng của Triệu Gia Quân Từ Châu là quân công đổi ruộng, vậy thì cùng với mỗi một thắng lợi, tổn thất của mọi người sẽ càng lúc càng lớn.
- Chẳng lẽ lần này không phải là chiêu mộ nhân tâm sao?
Có người khẽ nói. Tuy nhiên không ai tiếp lời. Mấy người thân hào buôn bán công thương thì thần thái rất thản nhiên, dù sao sản nghiệp của bọn họ cũng không can hệ gì đến việc này. Bọn họ trước giờ đã thân cận Từ Châu, bởi vì họ biết Từ Châu coi trọng thương nghiệp, nhất định sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho họ.
Duyệt binh đến giai đoạn này, đại diện của những cường hào Sơn Đông có tâm tư khác nhau đã đi vào trạch viện nơi tổ chức yến hội. Những yến hội xa hoa này không tiến hành trong tửu lầu hay quán cơm được, mà là dùng trạch viện của Lý tuần kiểm. Đầu bếp và món ăn cũng đều do hào môn Lâm Thanh đưa ra, đòi hỏi hoàn mỹ, một là muốn thết đãi khách quý, hai là không để mất thể diện của phụ lão Lâm Thanh.
Những cường hào này có lẽ là vì đứng lâu, hoặc là vì rung động, ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi, nên đều đi thay quần áo nghỉ ngơi trong trạch viện, sau đó đi đến sảnh đường bên kia chờ. Mấy mươi người ở đó đều im lặng không nói gì, ai cũng có lập trường của riêng mình, thế lực bọn họ đều quá lớn, kết minh rất khó, tin tức qua lại cũng không dễ, chỉ có mấy người quen biết là khẽ chào hỏi, sợ bị người khác nghe được.
Triệu Tiến không vội vàng đến đây, hắn còn muốn khao thưởng ghi công cho quân tướng và binh sỹ, đích thân động viên những công thần này trước đại đội. Từ lúc bình định loạn Văn Hương Giáo xong, Triệu Gia Quân đã có một hệ thống quân công hoàn chỉnh. Bởi vì Triệu Gia Quân khác với quan quân, không dùng số thủ cấp giết được bao nhiêu mà ghi công. Rất nhiều tân binh cảm thấy mình là một phần của phương trận, mãi mãi không có cơ hội thăng tiến, nhưng sau khi hiểu rõ hệ thống này, thì biết không phải như vậy. Ngươi có huấn luyện chăm chỉ hay không, làm trái quân kỷ bao nhiêu lần, tham gia chiến đấu nhiều hay ít, còn có rất nhiều chi tiết, đều là tiêu chuẩn để ngươi tích lũy và thăng tiến. Chỉ cần ngươi giữ nghiên quân quy, chăm chỉ huấn luyện, khi tác chiến thì anh dũng tiến công, thì sẽ không bạc đãi ngươi.
Đương nhiên, nếu lúc công thành bước chân lên đầu thành trước tiên, lúc xung phong giết địch bắt tù binh, những công lao này đều sẽ không bị bạc đãi. Chỗ khác với việc ghi công trao thưởng trước đây là, lần bắc phạt kinh sư này mang ý nghĩa trọng đại, cho nên Từ Châu cố ý mang đến huy chương bằng bạc. Công thần và liên trưởng của các lữ đoàn đội cùng với những người cấp quân tướng trở lên tham gia cuộc chiến này, đều sẽ nhận được một cái huy chương bằng bạc, tượng trưng cho thân phận và công lao.
Lúc Triệu Tiến tiến vào đại sảnh tổ chức yến tiệc, đã quá giờ cơm trưa. Nhìn thấy hắn đi đến, những người đại diện cho thân hào Sơn Đông ở các bàn đều đứng dậy chào. Bọn họ đói muốn lả người, nhưng vẫn phải lễ nghĩa theo khuôn phép, món ăn trên bàn có nguội cũng không được chạm vào, may mà Lý gia đã đưa lên một món điểm tâm trước, để mọi người lót dạ.
- Làm phiền các vị đã đợi lâu, các vị vất vả rồi.
Đầu tiên, Triệu Tiến nói khách sáo một câu, mọi người đều kinh sợ không nói gì. Bất kể là trước đó tâm trạng thế nào, sau khi nhìn thấy buổi duyệt binh của Triệu Gia Quân, cường hào Sơn Đông đều hiểu rõ một chuyện. Đó chính là thực lực của Triệu Tiến hơn xa bọn họ, mạnh hơn cả bọn họ liên hợp lại. Đối với sức mạnh như vậy ngoại trừ kinh sợ ra thì không còn lựa chọn nào khác.
Sau khi mọi người ngồi xuống, thức ăn bắt đầu được mang lên. Khi thức ăn được mang lên đầy đủ, Triệu Tiến bưng chén rượu đứng dậy. Mọi người, dù bụng đang đói meo, liền vội vàng đứng lên theo. Triệu Tiến nâng chén nói.
- Từ đây về sau Sơn Đông này chính là của Triệu mỗ, hy vong các vị chung sống tốt đẹp với nhau, đừng làm tổn hại hòa khí, vì tháng ngày về sau của chúng ta, cạn hết chén này.
Triệu Tiến uống một hơi cạn sạch, những người khác cũng uống cạn theo. Buổi yến tiệc này là để bàn bạc, cho nên rượu này cũng là rượu vàng, chén cũng là chung nhỏ. Sau khi mọi người uống xong sắc mặt lại không tốt cho lắm, không phải là vì rượu, mà là vì câu nói dạo đầu của Triệu Tiến nghe sao không dễ chịu chút nào.
Nếu như là quan phủ tổ chức yến tiệc, mọi người đương nhiên có đủ mọi thủ đoạn để ứng đối. Hiện tại đã có người bắt đầu đi mời rượu, sau đó móc nối giao tình với nhau. Nhưng mọi người không biết muốn làm gì, cũng biết khuôn phép của Triệu Gia Quân là khuôn phép mới, cũng không dám tùy tiện cử động, cho nên chỉ đành ngồi yên như vậy, cả trường diện lâm vào tình cảnh khó xử mà lại yên tĩnh.
Triệu Tiến không có ý hối thúc. Từ sáng sớm đến bây giờ, tuy rằng hắn chỉ đứng quan sát buổi duyệt binh, nhưng cũng vô cùng vất vả, bụng đã đói meo, chỉ muốn ăn no trước rồi nói sau. Bọn Trần Thăng cũng như vậy, bàn bọn họ ai nấy đều như sói nhai hổ nuốt. Nhìn thấy bộ dạng này của bọn họ, những bàn khác mới bắt đầu ăn cơm. Mọi người ăn uống no say, nhét đầy cái bụng, tuy là thức ăn ngon rượu ngon, nhưng ai nấy đều rất tiết chế.
Sau khi Triệu Tiến ăn xong, lau miệng xong thì đứng dậy. Người ở những bàn tiệc khác liền luống cuống đứng dậy theo. Triệu Tiến giơ tay ra hiệu không cần, rồi mở miệng cất giọng nói.
- Sau này Sơn Đông là của ta, khuôn phép không còn giống lúc trước. Đầu tiên, hủy bỏ các hạng mục trưng binh, hủy bỏ đúc bạc thỏi, hủy bỏ lao dịch. Về sau nộp thuế lương, dùng lương thực, bông vải và tiền bạc đều được.
Nghe đến đây, mặc dù mọi người trong buổi tiệc đều kiềm chế bản thân, nhưng vẫn không kiềm nổi mà kinh hô. Mấy câu nói này của Triệu Tiến chẳng khác nào bỗng chốc khiến sưu cao thuế nặng của Đại Minh biến mất. Nếu như chỉ là thuế khóa dựa theo pháp lệnh của triều đình, thật ra cũng không tính là gánh nặng gì, cuộc sống của mọi người từ cao đến thấp vẫn giữ vững được. Nhưng quân lương lại thêm trưng binh cùng với đúc bạc thỏi khiến cho thuế khóa tăng gấp bội, quả thật là lột da cắt thịt, không chừa con đường sống. Mà ngoại trừ thuế khóa ra, bá tánh sáu phủ Sơn Đông còn phải gánh thêm lao dịch nặng nề, nuôi ngựa đốt than duy tu tào vận. Những việc mất rất nhiều thì giờ, còn phải lo chuyện ăn ở của bản thân. Bá tánh không còn thì giờ lo cho ruộng đất nhà mình, khổ không kể xiết bao nhiêu năm nay. Đây chẳng khác nào cái gánh nặng thuế phú gấp bội chết người kia.
Trong thiên hạ nơi khổ nhất không còn nơi nào ngoài Sơn Đông. Bắt đầu từ năm Vĩnh Lạc, Sơn Đông đã có đủ thứ biến loạn, từ Phật Mẫu Đường Trại Nhi đến Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho gần đây. Những vụ việc này thoạt nhìn là tà giáo kích động, nhưng thật ra cũng thể hiện oán hận của bá tánh đối với những gánh nặng này.
Mà việc nộp thuế lương, cho phép dùng lương thực, bông vải và tiền bạc, chính là nhắm vào tình hình sau một đường Tiên Pháp. Sau một đường Tiên Pháp, quan phủ triều đình thu thuế chỉ thu tiền bạc, mà tiền trong dân gian thì thiếu trầm trọng, kết quả là mùa thu hoạch lương thực thì bán không được giá, chỉ đành bán nhiều lương thực để nộp thuế, mà lúc giáp hạt mùa xuân thì không có lương thực, giá lương thực tăng cao, chỉ đành vay nặng lãi để mua lương thực giá cao, một vòng lẩn quẩn, khiến cho bá tánh thậm chí là địa chủ cũng phá sản. Ruộng đất của bọn họ đều bị cường hào lấy hết, mà thay đổi này, đã tránh khỏi cục diện vì chênh lệch giá trị giữa lương thực và tiền bạc mà dẫn đến bóc lột.
Những lời nói này của Triệu Tiến đều là cử chỉ đại thiện. Mặc dù những cường hào đang ngồi ở đây không chịu thiệt thòi gì trong việc gia tăng trưng binh và nộp thuế bằng bạc, thậm chí sưu cao thuế nặng còn làm giàu cho họ, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy là đây là việc thiện. Bởi vì Sơn Đông đã nghèo khổ đến cực điểm, quan phủ đã bắt đầu xuống tay với bọn họ rồi, hiện tại những gánh nặng này đều bị loại bỏ. Không còn chi tiêu, có nghĩa là kiếm được nhiều hơn. Về phần chút tiếc nuối không mượn được sưu cao thuế nặng để thôn tính thì không còn gì để bàn cãi.
Trên mặt thân hào Sơn Đông đều nở một nụ cười thoải mái. Bất kể là nói thế nào, Triệu Tiến bày tỏ thái độ này khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm. Đây là muốn lung lạc lòng người. Lúc này, thần sắc của mọi người thậm chí có vài phần đắc ý. Hóa ra vẫn là muốn dựa vào bọn ta để trông coi địa bàn. Xem ra Triệu Tiến này chỉ là lời lẽ nghe có vẻ bất thiện, nhưng vẫn hiểu rất rõ đạo lý căn cơ.
- Các nơi không được tự ý thiết lập trạm gác, thu thuế đều do Từ Châu làm, do Tổng cục thuế Từ Châu đưa ra các hạng mục thuế mới.
Nghe được lời giới thiệu này, thân hào cường hào chuyên làm ăn nhờ công thương đều nhíu mày. Bãi bỏ các loại trưng binh, đúc bạc thỏi, lao dịch, còn thương thuế thì lại không bãi bỏ, chỉ nói làm việc một thể. Hơn nữa còn muốn đưa ra loại thuế mới, đây chính là bóp cổ công thương mậu dịch. Làm sao để công thương Từ Châu hưng thịnh, nhưng lại không để nơi khác phát triển, những chính sách này đều có lợi đối với địa chủ.
Sau khi Triệu Tiến nói vài câu, hắn quét mắt nhìn mọi người thần thái khác nhau, cười nói tiếp.
- Tiếp đó Từ Châu sẽ đến Sơn Đông và Nam Trực Lệ kiểm tra người và đất, đo đạc lại ruộng đất một lần nữa, tổng điều tra nhân khẩu, sau đó dựa theo những con số này mà trưng tập tiền lương nhân lực.
Tình cảnh trong phòng vừa mới buông lỏng chợt biến đổi, lập tức trở nên lặng ngắt như tờ. Đám thân hào trao đổi ánh mắt với nhau, có người tỏ ra phẫn nộ, có người sợ hãi, có người bất an, nhưng lại không ai lên tiếng. Sau cùng ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Triệu Tiến. Chỉ có điều, sau khi nói đến đây, Triệu Tiến lại mỉm cười ngồi xuống, vốn dĩ không định giải thích gì.
Ở Đại Minh này, muốn làm nên một gia nghiệp truyền đời đời, ngoại trừ mấy tố chất giỏi làm ăn, lừa gạt cưỡng đoạt, lòng lang dạ sói, còn phải có thân phận và công danh trong người. Không có chiếu cố của quan phủ, tiền tài gia nghiệp tích góp nhiều đi nữa cũng là thịt cá trên thớt của quan phủ, chỉ dựa vào vũ lực mà tự bảo vệ mình thì không được, nói không chừng lúc nào đó sẽ bị xem là cường đạo rồi bị tiêu diệt, không sống được lâu dài.
Mà có thân phận công danh trong người, dựa theo pháp quy thường lệ của Đại Minh, thì miễn giảm được định mức ruộng đất nộp thuế, hơn nữa người thân mang công danh, quan lại sai dịch cũng không dám làm càng. Có khuôn phép, thì sẽ có vô số người chui qua lỗ hổng của khuôn phép. Nếu đã có công danh miễn được thuế, thì động tay chân vào mấy con số đo đạc, chiếu theo khuôn phép miễn được một trăm mẫu, nhưng thật sự thì có một ngàn đến mấy ngàn mẫu.
Những tiểu dân nhà nghèo không có nhiều ruộng đất, thậm chí là đám địa chủ không có công danh trong người, thà bị quan lại sai dịch sưu cao thuế nặng, còn không bằng mang đất lấy ruộng đất nhà mình nương tựa những người có công danh trong người, những người này được thêm một phần tiền lương thu vào. Cứ như vậy, còn thoải mái hơn là nộp thuế cho quan phủ, lợi ích cũng sẽ nhiều hơn rất nhiều. Đây cũng là lý do vì sao, mặc dù văn sỹ nhà nghèo xơ nghèo xác sau khi thi đậu cử nhân, lập tức trở thành cường hào một phương. Không cần y tự mình ra tay, thì ruộng đất từ bốn phương tám hướng đều hội tụ mà đến, đây chính là cái gọi là nương nhờ.