Nhưng đây khiến người ta bất ngờ chính làm Vương Tại Tấn ra khỏi ngục thăng quan, đích thân dâng tấu sớ thỉnh cầu gia nhập sứ đoàn nghị hòa. Ông ta nói rất rõ ràng, bản thân từng giao thiệp với giặc Từ Châu, coi như là kẻ từng trải, vả lại chân chính nhận thức được thực lực của giặc Từ Châu, lúc hòa đàm hiểu được nắm chắc đúng mực, tránh cho khỏi lại gây thành đại họa. Đối với thỉnh cầu này của ông ta mọi người cũng không ý kiến. Bản thân bằng lòng chịu tiếng xấu thay người khác, người khác còn nói được gì nữa.
Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh mặc dù biết đại thế của mình đã mất, nhưng trước lúc nghị hòa vẫn là thấp thỏm lo lắng, sợ Triệu Gia Quân sư tử há to miệng, điều kiện nhục nước mất quyền ưng thuận càng nhiều hơn, danh tiếng bản thân liền hủy hoại càng lợi hại. Triệu Nam Tinh như nay đã không hy vọng xa vời giàu có quan trường gì nữa, chỉ cầu thái bình về quê, chỉ cầu sau khi chết ở trên sách sử ghi chép có danh tiếng tốt, nhưng kết quả ưng thuận quá nhiều, vậy những thứ đó vốn dĩ không có khả năng.
Bọn Thái giám và đại thần sứ đoàn vẫn kinh ngạc với tuổi tác của bọn huynh đệ và Triệu Tiến như trước, nhưng không ai quá mức để ý, cục diện cũng đã như vậy rồi, còn để ý tuổi già tuổi trẻ gì, chân chính khiến bọn họ kinh ngạc chính là điều kiện của Từ Châu, tuy rằng so với trước đó nhiều thêm rất nhiều tình tiết, nhưng những thứ đó thật chẳng coi là gì.
Hai trăm vạn lượng là một con số không nhỏ, nhưng gom ra rất dễ dàng, hơn nữa Từ Châu còn bằng lòng theo ý người tiếp nhận các vật lương thực và đồng chì. Những vật này thậm chí không cần động dụng nội nô và ngân khố, điều động ngay tào lương năm nay đã xong rồi. Về phần mấy cảng biển kia, trừ quân cảng Đăng Châu trước mắt phải cung ứng tàn dư trấn Đông Giang và Liên Trấn, bên phía Thiên Tân chân chính khẩn yếu là bến thuyền Vận Hà. Cảng biển cách thành trì một đoạn khoảng cách, dùng nhiều hơn là cho buôn bán trong dân chúng. Cảng Lữ Thuận kia thậm chí không được coi là cảng biển, vả lại theo bức ép của giặc Thát Kiến Châu kéo dài hơi tàn, cảng Hải Châu thậm chí vốn dĩ không có tồn tại trên công văn của quan phủ.
Mấy cái cảng này, nói muốn lấy đi thì được rồi, nói là uy hiếp kinh kỳ, có lẽ Từ Châu tới Thiên Tân đó là xa ngàn dặm, làm sao có khả năng từ trên biển kéo tới, cho dù các loại gian tế tai mắt lẻn vào, chẳng lẽ hiện giờ liền ít đi rồi? Mấy chỗ khác, chỉ có quân cảng Đăng Châu khó xử một chút, không có chi viện của Đăng Châu, tàn dư của trấn Đông Giang và Liên Trấn chỉ sợ rất khó chống đỡ. Thế nhưng kinh sư như nay tự bảo hộ mình còn lo lắng, ai còn lo lắng tới được những tàn dư Liêu Trấn kia, mọi người vốn dĩ không trông cậy vào bọn họ khôi phục toàn cảnh Liêu Đông.
Về phần thiết lập cảng phủ Thanh Châu và phủ Lai Châu Sơn Đông bên đó, nơi đó chỗ ven biển đều là châu huyện cằn cỗi, lương thực không có làm ra được, hộ dân cũng không nhiều gì lắm, các ngươi muốn hao tài tốn của mở cảng, như vậy tùy các ngươi tới làm.
Đòi hỏi năm nghìn hộ thợ thầy cùng với thợ thuyền xưởng đóng thuyền, đó lại càng không có gì. Hộ thợ thầy giống như nô lệ, mỗi năm đều có kẻ chạy trốn, làm ra cái gì cũng không dùng được, tính lại còn không bằng được những gia súc lớn trâu ngựa kia. Nếu như Từ Châu muốn, vậy thì cho bọn chúng. Về phần thương lộ thu thuế, vay nợ gì kia mọi người thậm chí còn tồn một chút lòng dạ khinh bỉ, rốt cuộc là thảo khấu thôn quê bỉ lậu chưa thấy qua việc đời, hiện giờ ai dám thu thuế, vay nợ với hàng hóa buôn bán của Từ Châu các ngươi?
Về phần mấy nơi Sơn Đông, Nam Trực Lệ và Hà Nam này, cách làm của Triệu Gia Quân ngược lại khiến bọn sứ thần nhẹ nhõm, ai cũng hiểu rõ đây là cắt đất, nhưng quan lại dinh thự được giữ lại, đó chính là thể diện, thể chế của Đại Minh còn đấy, không trú quân không thu thuế đều tìm được lý do che giấu đi, tiếng xấu này không hề nặng chút nào, sau khi xong việc cũng tìm được lý do thoái thác.
Tất cả những điều kiện này đều đang tăng thêm phán đoán của bọn sứ thần, chính đám phản tặc Từ Châu vô cùng hung hãn này, thật sự ra là hạn chuột bọ mắt hẹp, hạng người ham của cải không ôm chi lớn, bọn chúng may mắn có được cục diện hôm nay, nhưng khẳng định không lâu dài được.
Theo đại thế có lợi đối với bọn họ như vậy, không ngờ không có đi thay triều đổi đại, lại không đi hứa danh lợi mua chộc lòng người, lại không có chiêu mộ lòng người, thậm chí không có bọn giàu có thân sĩ bày ra thái độ của mình, khai ra điều kiện của mình, chỉ biết đòi tiền, muốn thợ thầy kiếm được tiền, muốn cảng biển thông thương được, muốn nói rõ của cải nhà mình không được thu thuế, đây so với thiên hạ này, so với lòng người thân sĩ, coi là cái gì, đây không phải mắt chuột hạn hẹp thì là gì?
Thậm chí bởi Triệu Gia Quân đưa ra điều kiện như vậy, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh thậm chí muốn đàm phán một chút, cảm thấy đối phương nếu như thấy lợi quên nghĩa như vậy, con buôn như vậy, đây chẳng phải là dùng của cải nói động được sao, vả lại nếu như là nghị hòa, như vậy chính là một phía ra giá, một phía trả giá, cuồi cùng phải tới lui. Nếu như bản thân tốn nhiều ngân lượng bảo vệ được khắp chốn, vậy có lẽ còn có cơ hội tái khởi, nếu như giảm tiền bạc xuống được, đó cũng là một món công lao, cũng so với ngày sau lưng mang tiếng xấu tốt hơn nhiều.
Hơn nữa cách nhìn của mỗi gã đại thần và Thái giám của sứ đoàn đối với những người trẻ tuổi của Triệu Gia Quân đều rất nhất trí, cảm thấy bọn chúng chưa chắc không có trái tim hướng thiện, bọn họ làm việc ác coi trời bằng vung như vậy, nhưng lại không thấy lời lẽ, việc làm càn rỡ ngang ngược gì, đối nhân xử thế rất có khuôn phép đúng mực, tuy rằng lạnh nhạt, cấp bậc lễ nghĩa vẫn còn đấy.
Chẳng lẽ sau lưng những người trẻ tuổi này thật có kẻ đại gian, đại ác, hạng gian ngoan cáo già sai khiến gì, nếu như nói động được mấy kẻ này đổi ác hướng thiện, cục diện kia ngay lập tức đảo ngược chiều được rồi, ít nhất bởi vì điều này, biến điều kiện hòa đàm lần này thành có lợi một chút với Đại Minh.
Chỉ là tất cả mọi người phỏng đoán sai lầm rồi, Triệu Tiến không có kiêu ngạo gì, cũng không có ác hình ác trạng, thời khắc đều có lễ mạo và lễ nhượng của người trẻ tuổi đối với trưởng bối, chỉ là sau khi khai ra điều kiện này, một phần cũng không nhường.
- Đại nhân lần này gặp ta, chỉ có hai điều kiện ưng thuận hay không ưng thuận để chọn.
- Nếu như nghị hòa, chẳng lẽ không được bàn bạc sao?
- Bàn bạc thì được, nhưng điều kiện ta nhắc tới không được giảm bớt thay đổi.
- Chẳng lẽ không giảm bớt được sao?
- Không được!
- Đây là lý lẽ như thế nào, nếu như là nghị hòa, bàn bạc này chính là có tới có lui, chẳng lẽ không cho phép bản quan phản bác sao?
- Được phản bác, nhưng điều kiện ta đề ra không được giảm bớt thay đổi.
- Nam Trực Lệ là đất Hưng Long, có đáng thương lượng hay không?
- Nếu như đất Giang Bắc không cho, ta lập tức khởi binh tấn công kinh thành.