Mặc dù không có đánh hạ kinh thành, nhưng loại đánh phá không kiêng nể gì này, loại ung dung xâm lược của kẻ thắng lợi này, khiến mỗi gã binh sĩ trong lòng đều tràn đầy hưng phấn khó mà kiềm nén được. Bọn họ lần này không đi vào, lần sau lại tới nữa, Triệu Gia Quân chúng ta từ nam tới bắc, tung hoành không địch thủ, trong thiên hạ không có người chống đỡ được chúng ta. Mặc kệ biên quân gì, hay là doanh Bắc Kinh gì, thiên hạ Đại Minh này, binh mã Từ Châu không có địch thủ rồi.
Sau khi ba khẩu trọng pháo luân phiên nổ sáu phát, bởi vì bọn pháo thủ sức lực quá đủ, nhét vào quá nhanh, thân pháo trọng pháo vốn liên xạ mười phát hoặc mười một phát liên tục được đều đã nóng lên, bọn pháo thủ lúng túng lấy vải ướt chà lau thân pháo, để cho hỏa pháo nguội bớt.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương trên mặt mang nét tươi cười, không có mắng chửi bọn pháo thủ quá hưng phấn, mà là nhìn tường thành kinh sư sau khi bị mười phát đạn pháo oanh kích qua. Cách hơn hai ngàn bước tuy nói không rõ quá nhiều tình tết, nhưng lần pháo kích này hiệu quả lại đã rất rõ ràng rồi.
Mặt chính tường thành vừa rồi rất là chỉnh tề đã nhìn rách nát loang lổ, nhưng cũng như vậy mà thôi, vốn dĩ đối với chủ thể không có ảnh hưởng gì. Thạch Mãn Cường giọng bực bội nói.
- Nếu tập trung hết tất cả hỏa pháo của chúng ta sang đây, oanh phá một góc tường thành này, hẳn đánh sập được. Tới lúc đó vẫn phải cứng rắn công vào, phải tốn chút công phu!
Cát Hương cười lạnh nói.- Đánh sập tường thành không khó, vấn đề khó chính là chống cự của quan quân trong thành. Mã diện, đôn đài và ủng thành của thành trì này đều rất chỉnh tề, khí giới người cũng không thiếu. Thật nếu thủ tâm chống cự, chúng ta đích xác sẽ có rắc rối. Tuy nhiên nhìn gặp phải suốt một đường tới đây, bọn chúng có lá gan liều chết sao?
Thân pháo nguội ngược lại không có tiêu tốn quá lâu, ngay khi bắt đầu nhồi nhét đạn dược sửa soạn, khinh kỵ Triệu Gia Quân phân tán ở nơi này cảnh giới truyền về tin tức, có người ăn mặt như quan sai cầm cờ trắng tới gần, nhìn cách ăn vận thân phận không thấp, hơn nữa không có mang quá nhiều tùy tùng, cũng không chỉ là một lộ tới, cũng có ba lộ khác sang đây.
Trên dưới Triệu Gia Quân đều đã quen chấn động và nổ lớn của hỏa pháo, nhưng quân coi giữ trên đầu thành kinh sư từ trước tới nay không có trải qua cái này, ngay phát đạn pháo lần đầu tiên bắn sang, ai nấy đều trốn ở đằng sau lỗ châu mai và công sự che chắn, tự cho là đủ an toàn. Nhưng xung lượng của đạn pháo trọng pháo khiến tường thành đều đang run động, liên tục không ngừng pháo kích càng là tăng thêm cảm giác này.
Lúc Thạch Mãn Cường và Cát Hương bên kia nhìn lại, tường thành kinh sư đầy đủ dày cứng kiên cố, ngăn được oanh kích thẳng mặt của trọng pháo, nhưng quân coi giữ ở đầu thành bên kia, mọi người lại cam thấy bản thân đang ở trong sóng to gió lớn, đứng thẳng cũng đứng không vững được, tường thành này bất cứ lúc nào cũng có khả năng sụp xuống tan vỡ. Ngay khi đợt pháo kích thứ hai nổ vang, đã không còn người dám ở trên tường thành lưu lại rồi.
Quân tướng dẫn đội thậm chí không màn tới đốc chiến, nhằm thẳng hướng dưới thành chạy đi, bọn binh tốt dân tráng càng không có lòng dạ nán lại, tất cả mọi người đều cảm thấy lưu lại nhiều một chút, cái chết khả năng lớn hơn một phần, trung thành nhiệt huyết gì cũng theo đó suy sụp, chỉ muốn nhanh chân rời khỏi. Những quan văn và hoạn quan ở đầu thành cùng với võ tướng quan binh mạnh không tới chỗ nào, kẻ nhát gan đã sớm trốn chạy rồi.
Muốn xương cốt kêu vang, bọn hoạn quan và quan văn lấy cái chết tuẫn quốc tuy rằng nghiến răng lưu ở đầu thành cũng là không biết làm sao, chịu đựng tường thành từng đợt rung động, cả người ngồi liệt ở trên bờ tường, thậm chí nằm ở nơi đó, bị chấn động mỗi lần kinh hãi gào khóc, cũng không biết khóc lóc này là vì sức mạnh của Triệu Gia Quân hay là bởi vì mất hết can đảm.
Đối với cảm giác trên đầu thành, doanh trại dưới thành tâm thần định một chút, nhìn nhiều người như vậy chạy xuống, dĩ nhiên biết phòng thành tới lúc trống không, ngoài thành nếu như thật muốn công thành chỉ e bên này thật ngăn không được rồi, mấy tên đại tướng treo phẩm hàm Đô đốc đều là nóng mắt, dẫn theo thân binh gia tướng bức quan binh lên thành, thậm chí ngay cả cấm quân cũng đều dùng tới.
Theo đao kiếm sắc bén bức bách, những người vừa mới chạy xuống kia có cứng đầu đi nữa, cùng đi theo bọn họ còn có bọn vong mạng cầm trọng thưởng chọn làm tiên phong, nhưng chính lúc bọn chúng lên thành, đạn pháo của hỏa pháo Triệu Gia Quân đanh tới trên đầu thành, oanh kích lần này ngoại trừ thị uy, còn muốn đo đạc một chút gì đó, sở dĩ sẽ không ngừng điều chỉnh góc bắn, một lần này cũng là khéo thay, bắn thẳng tới trên thành.
Đạn pháo kinh loại nặng nề bắn trúng lỗ châu mai, lỗ châu mai tường thành kinh sư cũng là dùng lũy thế gạch đá vượt qua khuôn phép bình thường, so với tuyệt đại đa số thành trì trong thiên hạ đều đủ dày rồi, nhưng không có đất nện giảm chấn, gạch đá này ở trước mặt đạn pháo mười mấy cân không chịu nổi một đòn.
Lỗ châu mai tường thành bị đánh đổ nát, gạch đá mảnh vỡ bay tung tóe sát thương vượt qua bản thân đạn pháo. Bắn tung tóe này ngược lại không có trúng quan quân, chỉ có mười mấy người bị lây lan tới, nhưng cả người đổ máu, hô loạn chết thảm, một khắc này kẻ không được chết chỉ cầu êm ái, cục diện như vậy thật chấn động quân trông giữ kinh thành, trên thân người bị bắn tung tóe tới còn mặc giáp trụ, thậm chí còn có khôi giáp coi như chỉnh tề, nhưng chẳng mảy mảy hữu dụng.
Thấy một màn như vậy, mặc cho ngươi một mực trung thành, cũng khiến đảm lòng ham chiến. Ngươi nói kẻ địch trèo thang mây lên, tất cả chuyển đao thương đi liều mạng, bị chém bị đâm, trao đổi cũng liền công bằng rồi. Nhưng quân giặc này ở ngoài ngàn bước, hỏa pháo của mình lại bắn không tới đối phương, hỏa pháo đối phương lại lợi hại tới mức như vậy, đây còn đánh thế nào, còn thủ thế nào. Cho dù là tướng sĩ trung thành nhất, gan dạ nhất cũng không cách nào cứng rắn, mọi người không sợ chịu chết lại không bằng lòng không không đi chịu chết.
Cục diện như thế, tin tức trên phòng thành nhanh chóng lan truyền tới khắp nơi, sau đó nhanh chóng đưa vào trong cung. Vào lúc này, tin tức kinh sư truyền đi hiệu suất cao khó có được, cũng không cách nào không cao. Lúc này kinh thành là một mảnh tĩnh mịch, từng tiếng pháo vang lên trong thành nghe thấy rất rõ ràng, cho dù ở trong hoàng cung cũng nghe thấy được, bọn đại thần Thái giám và hoàng đế đều đang theo dõi, bất cứ lúc nào cũng phải có tin tức ra vào.
Tin tức của Tôn Thừa Tông đã khiến quân thần Đại Minh biết nên làm như thế nào rồi. Từng tiếng pháo ngoài thành vang lên khiến bọn họ nhanh chóng hạ quyết định. Lần này thậm chí cũng không có khiến bọn Thái giám trong cung hoặc là bản thân Thiên Khải ra mặt. Đại học sĩ Dương Liên mới vào Nội các đề xướng nghị hòa, vả lại tán đồng lời lẽ trong thư của Tôn Thừa Tông, giặc Từ Châu muốn cái gì thì đáp ứng chúng, thời điểm khẩn cấp như nay là để cho bọn chúng rời đi trước, bằng không cục diện này thật không cách nào thu dọn.