Ban ngày Sơn Đông vào tháng sáu đã bắt đầu nóng hơn, toàn thân mặc giáp trụ, xếp hàng chỉnh tề, chẳng phải là một việc thoải mái gì. Hơn nữa sau khi từ Sơn Đông tiến vào Bắc Trực Lệ, tuy rằng trận nào cũng đại thắng, nhưng hành quân thì không nhẹ nhàng như chiến đấu. Từ lúc đó đến hiện tại, từ Triệu Tiến đến binh sỹ dưới trướng đều mệt mỏi vất vả, không sao nghỉ ngơi được.
Tuy nhiên không ai kêu khổ kêu mệt vì lần duyệt binh này. Võ nhân mỗi ngày đều huấn luyện vất vả ở trong doanh, chém giết đẫm máu trên chiến trường, những việc này không ai thờ ơ, cũng sẽ không có ai dám thờ ơ, mà quan kỷ nghiêm khắc khiến bọn họ không cách nào hoành hành ngang ngược, diễu võ dương oai.
Con người ai cũng đều có bản tính thể hiện bản thân, võ nhân đương nhiên cũng như thế. Bọn họ cũng muốn để cho người khác nhận thấy võ dũng và mạnh mẽ của bọn họ, khiến mọi người kính nể. Nhưng bình thường nào có cơ hội như thế, thậm chí mọi người cho rằng sẽ không có cơ hội như thế. Từ sâu tận đáy lòng, mọi người ít nhiều đều có quan niệm văn quý võ tiện. Dù sao mọi người cũng lớn lên ở Đại Minh, mặc dù bản thân bọn họ là người luyện võ, nhưng vẫn nghĩ như vậy.
Đến lúc này, võ tướng binh sỹ của Triệu Gia Quân bắt đầu nghĩ sâu hơn. Hóa ra Triệu Tiến không chỉ cho bọn họ ưu đãi và lợi ích thực ế, còn cho bọn họ vinh quang và địa vị. Sau đại thắng ở Tĩnh Hải, binh sỹ thậm chí là đội trưởng đều bàn tán, nói sau này sẽ thế nào, mọi người gần như tất cả đều đồng thanh, chúng ta xem như đã theo đúng người, chúng ta bán mạng đi theo Tiến gia đánh cả thiên hạ, Tiến gia chắc chắn sẽ không bạc đãi mọi người, của cải thân phận mà đời này chúng ta có được, hãy để cho con chúng ta được đọc sách, dù sao thì khi giang sơn vững vàng thì người đọc sách vẫn được chỗ tốt nhiều hơn.
Mọi người đều nhìn thấy Đại Minh có bộ dạng thế nào. Đám Chỉ huy và Thiên hộ trong Vệ Sở, bản thân là dòng dõi thế quan, lại cho con cháu đọc sách thi khoa cử, thế chẳng khác nào thế đạo thái bình thì trò múa đao múa thương này không đáng tiền nữa, phải đọc sách có học vấn mới quý giá.
Nhưng đến hiện tại, rất nhiều người đầu óc sáng suốt đột nhiên nhận ra một chuyện, chính là những việc Tiến gia làm đều khác với Đại Minh, dường như cũng khác với truyền thống của các triều đại lịch sử trong bình thoại truyền thuyết. Tiến gia coi trọng võ nhân, cũng không phải là vì bản thân là võ nhân, cũng không phải là vì hiện tại cần võ nhân, mà chính là coi trọng, một kính trọng thuần túy. Có lẽ đời này sang đời khác làm võ phu cũng không phải là chuyện xấu gì? Có lẽ là vậy, không có phán đoán trước được.
Chỉ có những người suy nghĩ nhiều mới nghĩ được những điều này. Phần lớn người chỉ hưng phấn, thể hiện võ dũng, thể hiện uy phong. Đám lữ trưởng đoàn trưởng mỗi lần kiểm tra, đều không muốn bỏ qua bất cứ chi tiết nào, cũng không muốn doanh của mình suất lĩnh bị xấu mặt trong buổi duyệt binh, bị huynh đệ binh sỹ chế giễu. Đám binh sỹ dưới trướng sửa sang lại vũ khí của mình, tắm rửa cho ngựa, lau chùi binh khí, phải bày ra cho mọi người thấy mặt tốt nhất của mình.
Sáng sớm ngày duyệt binh ở Lâm Thanh, cổng thành Lâm Thanh chỉ mở mỗi cổng phía bắc, người ra vào làm việc chỉ ra vào được từ nơi đó, hơn nữa không được tiến đến chỗ cổng thành phía nam sẽ duyệt binh. Đây cũng là vì trật tự và trị an, nhưng buổi duyệt binh này đối với người trong thành Lâm Thanh mà nói cũng không phải sẽ cấm xem. Mọi người đi lên tường thành Lâm Thanh, từ trên cao nhìn xuống, tầm nhìn kỳ thực còn tốt hơn ở dưới thành rất nhiều.
Đến ngày này, thậm chí cả Tri châu, Thông phán và Thôi quan cùng lại mục sai dịch của Lâm Thanh đều đã lên đầu thành. Một khi đã thả lỏng, khí tiết gì cũng không để ý nữa. Náo nhiệt này mọi người đều muốn xem thử, cũng thuận tiện quyết định lựa chọn mai sau thế nào.
Điều duy nhất không thoải mái là sai dịch và khoái thủ ở phía dưới, vì Triệu Gia Quân từng cố ý dặn dò, nên nha môn Tri châu đã cố ý sắp xếp sai dịch canh phòng ở đầu thành, có cả tư binh hộ vể của Lý gia. Mấu chốt là phòng bị quá mức dày đặc, nếu từ trên đầu thành Lâm Thanh ngã xuống, thì sẽ chết người. Mọi người đều đang xem náo nhiệt, còn mình thì lại phải làm việc, tóm lại là không thoải mái.
Ngoại trừ quan lại thân sỹ bá tánh Lâm Thanh ở trên đầu thành, Nội Vệ cũng đã bố tri nhân thủ ở trên đầu thành, đặc biệt là chỗ ở gần đài duyệt binh nhất.
Mọi người sớm đã đến, cũng không biết ai nghĩ ra chủ ý này, ngoại trừ quan lại thân sỹ, ai lên trên đầu thành phải nộp mười văn tiền. Điều này khiến cho những người lên đầu thành tuy rất nhiều, nhưng cũng không chen chúc. Những người giàu có thậm chí còn bày trà nước điểm tâm các loại, lòng đầy chờ mong, đến từ rất sớm. Tuy nhiên dưới thành chỉ có những nhà giàu có đến từ các nơi của Sơn Đông, bọn họ đang đứng chờ ở hai bên mộc đài dựng đơn sơ, cứ như thế mà để cho mặt trời chiếu lên đầu. Sơn Đông tuy gặp nhiều họa nạn, nhưng những nhân vật có thân phận như bọn họ vẫn được sống an nhàn sung túc, chờ đợi như vậy quả thật rất vất vả. Nhưng Triệu Gia Quân không sắp xếp chỗ ngồi cho bọn họ, cũng không cho phép mang theo nô bộc, chỉ được phép mỗi người mang theo cái hồ lô chứa đầy nước, nói rằng lúc khát thì uống.
Theo lý mà nói những thân sỹ Lâm Thanh trên đầu thành, có trà nước điểm tâm, thong dong tự tại, hài lòng hơn so với những người đứng ở dưới thành, nhưng những người trên đầu lại không có chút vui vẻ nào vì chuyện này. Bởi vì trong đám người đứng dưới đất cũng có thân sỹ bản địa Lâm Thanh, bọn họ sở dĩ không ngồi trên đầu thành, là vì không đủ thân phận được nhận thiệp mời, chỉ có người có thân phận mới đứng đó chịu tội, nghĩ đến đây quả thật là vi diệu.
Nơi đại quân Triệu Gia Quân đóng quân, các lữ các đoàn đều đã xếp hàng đứng trang nghiêm, chờ đợi ở đó. Từ lữ trưởng đến binh sỹ dưới trướng, mỗi một người đều ưỡn ngực ngẩng đầu, khôi giáp binh khí đều lóe sáng dưới ánh nắng mặt trời. Mặc dù doanh địa này có hơn hai vạn người, nhưng ngoài trừ tiếng trâu ngựa, không ai bàn tán gì, không có âm thanh gì khác.
Mỗi một đoàn đều là xếp thành trận hình phòng ngự lúc chiến đấu, lữ trưởng thì đứng ở vị trí đầu tiến ở hàng đầu tiên bên phải cửa đoàn đầu tiên, lữ kỳ và đoàn kỳ thì ở sau lưng. Dựa theo sắp xếp trước đó, Trần Thăng sẽ phải cưỡi ngựa đi theo Triệu Tiến, một trước một sau cưỡi ngựa duyệt lại đội ngũ này, nhưng Trần Thăng lại kiên quyết phải đứng trong đội ngũ, chịu kiểm duyệt của Triệu Tiến.
Lỗ Đại và Lý Hòa không ở trong đội ngũ. Lỗ Đại giơ đại kỳ đi theo sau lưng Triệu Tiến, còn Lý Hòa thì làm thủ lĩnh hộ vệ xung quanh Triệu Tiến lúc duyệt bình. Hai đoàn lưu thủ Lâm Thanh cũng có đại công, sắp xếp như vậy chính là khen thưởng và coi trọng bọn họ.
Triệu Tiến ngồi trên lưng ngựa được hai mươi kỵ binh mặc giáp bảo vệ. Trên người những kỵ binh và quan chưởng kỳ này đều mặc giáp trụ mới tinh, mỗi một vật bằng kim loại trên mã cụ đều lóe sáng, trông thật uy phong lẫm liệt. Tuy nhiên, thứ thật sự lôi kéo chú ý của mọi người là khôi giáp trên người Triệu Tiến, trọng giáp Từ Châu màu ám kim.
Bộ áo giáp này không mang theo đại quân bắc phạt. Thật sự ra lúc đại quân chiến thắng trở về đi qua Thương Châu, bộ áo giáp chế tác đặc biệt này mới đưa đến Lâm Thanh, vốn là phải dùng vàng ròng chế tạo, hoặc là bên ngoài mạ vàng, cũng từng nghĩ đến phương pháp thiếp vàng, nhưng những phương án này đều bị phủ quyết. Vàng ròng quá mềm quá nặng, vốn dĩ không hợp để tạo ra áo giáp, mà mạ vàng và thiếp vàng thì có vẻ giả tạo, thật sự ra màu vàng kim chói lọi cũng không thích hợp để phối màu, màu vàng kim chỉ bày ra được giàu sang, mà không tài nào làm nội bật nên nét uy nghiêm.
Cho nên bộ áo giáp này là dùng đồng thau thượng hạng để chế tạo, lại dựa theo kiến nghị của đám người Thang Nhược Vọng, làm cho màu sắc hơi ám, như vậy thì bộ áo giáp sẽ thêm phần uy vũ, thích hợp với Triệu Tiến. Bộ áo giáp này đương nhiên có rất nhiều chỗ khác với áo giáp để ra trận chém giết. Trên giáp vai và bao cổ tay đều có hình thú, thợ thủ công điêu khắc thoạt nhìn sát khí thật kinh người. Mà trên cả bộ áo giáp thì hình rồng và hổ mới là điểm quan trọng. Để tạo ra những hoa văn này, đã đặc biệt mời thợ thủ công châu báu ở Dương Châu đến, khảm chỉ bạc lên áo giáp. Dưới ánh sáng mặt trời, hoa văn rồng hổ phức tạp phản chiếu ra ngân quang, giống như hình rồng hổ phủ phục đang sống dậy.
Bộ áo giáp tỏ rõ uy nghiêm, nhưng còn có một ý nghĩa khác. Từ Châu đối với Triệu Gia Quân trước giờ vẫn dốc lòng phát triển, làm việc cần mẫn, từ đầu đến cuối đều duy trì một ăn ý khiến mọi người không thể nào hiểu nổi, mà lần này dùng hoa văn hình rồng, lại là một thay đổi. Kỳ thực có nhiều người xác nhận với mọi người trong nội bộ, bảo mọi người đừng suy đoán lung tung.
Tọa kỵ của Triệu Tiến là ngựa ô thuần sắc được tuyển chọn kỹ lưỡng, là con ngựa cường tráng nhất thần tuấn nhất được chọn ra trong số ngựa của Triệu Gia Quân. Mặc dù truyền thống Đại Minh lấy màu vàng kim màu bạc màu tím làm quý trọng, Triệu Gia Quân thì tôn sùng màu đen và màu đỏ uy nghiêm. Triệu Tiến vốn có thân hình cao lớn, mặc một bộ áo giáp chế tác tinh xảo, cưỡi một con ngựa cường tráng đen tuyền, quả thật vô cùng thần võ.
Ba mươi sáu cái trống lớn bằng da trâu cùng gõ vang, sau tiếng trống dồn dập, thì tiết tấu giãn cách trở nên đơn điệu, một tiếng vang lên, rồi lại yên lặng, sau đó thì lại vang lên, với tiết tấu như thế này, toàn trường trở nên trang nghiêm.
Trong tiết tấu tiếng trống đơn điệu này, Triệu Tiến mặc một chiếc áo khoác màu đỏ thẫm được đám hộ vệ vây quanh, cưỡi ngựa xuất hiện ở phía trước đội ngũ. Các lữ đoàn đội của đại quân bắc phạt đều đồng thời đứng nghiêm, cử động chớp nhoáng, hô ầm một tiếng, mặt đất dường như đang chấn động theo.
Mỗi một liên trưởng, đội trưởng đều liếc nhìn đội ngũ của mình, sợ rằng đội ngũ xếp hàng bị lệch. Mỗi một binh sỹ đều ưỡn ngực ngẩng đầu, đứng nghiêm theo thế tiêu chuẩn, sợ tinh thần của mình không sung mãn.
Duyệt binh là đại lễ, từ cổ chí kim từ ngoại ban đến nội quốc, lễ duyệt binh của các triều đại đều phiền phức, hoa mỹ và trang trọng. Theo suy nghĩ của Vương Triệu Tĩnh, lần duyệt binh này của Triệu Tiến không chỉ là đối nội còn phải đối ngoại, cũng phải làm ra quy chế pháp luật chính quy, chỉ ra rằng Triệu Gia Quân không phải là cường đạo giặc cỏ. Tuy nhiên ý của Triệu Tiến rất rõ ràng, chính là vinh quang cho quan tướng binh sỹ, phô bày ra võ lực của mình với Sơn Đông.
Tọa kỵ của Triệu Tiến rất thuần phục, chậm rãi tiến về phía trước. Đầu tiên Triệu Tiến kiểm duyệt lữ thứ nhất đoàn thứ nhất, lữ trưởng Trần thăng đứng ở vị trí bên phải hàng thứ nhất của phương trận đoàn thứ nhất, toàn bộ đều mặc giáp trụ, trang nghiêm vô cùng.
Nhìn thấy Triệu Tiến đi qua trước mặt, Trần Thăng tay trái cầm đao, tay phải đặt trước ngực hành quân lễ. Động tác này của y chính là tín hiệu, toàn bộ các lữ các đoàn đều nghe theo, lại có tiếng hô vang, Triệu Tiến cười rồi nhìn Trần Thăng, huynh đệ cùng mình lớn lên từ nhỏ. Trần Thăng lập tức hiểu ý của Triệu Tiến, hắn muốn cùng mình hô to, có lẽ còn muốn cùng mỗi một huynh đệ hô to.
Trần Thăng không cười, y nhìn Triệu Tiến rồi gật gật đầu, sau đó đứng thẳng nghiêm túc, nắm tay phải vỗ thật mạnh lên ngực, hô to.
- Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Trường diện trở nên yên tĩnh, nhưng yên tĩnh này chỉ trong thoáng chốc, thì lại có tiếng hô ầm vang. Sau khi Trần Thăng bắt đầu, tiếng "Vạn tuế" cao thấp không đều bắt đầu vang lên theo. Có âm thanh kích động, có âm thanh rất chần chừ, có âm thanh thì lại nơm nớp lo sợ, thậm chí có người không tung hô. Nhưng người tung hô càng lúc càng nhiều, tiếng tung hô càng lúc càng chỉnh tề, đến cuối cùng trở thành tiếng tung hô đồng thanh như núi thở sóng trào.
- Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!