Tiếng trống nhỏ vang lên trong doanh trại của Triệu Gia Quân, tiếng động này sẽ không truyền tới ngoài doanh, tay gõ trống sẽ đi khắp mỗi một nơi doanh trại, các liên đội nghe thấy tiếng trống này tức khắc liền muốn rời giường bắt đầu sửa soạn, trước đó, đầu bếp bên kia đã nhóm lửa nấu cơm.
Nghe thấy tiếng trống nhỏ này, Triệu Tiến thu thế đứng thẳng, đám thân vệ đưa lên khăn lau mồ hôi, Triệu Tiến sau khi nhận lấy vải lau mấy cái, trầm mặc đi vào hướng quân trướng, Ngưu Kim Bảo vội vàng đuổi theo.
Vào lúc ăn điểm tâm, Triệu Tiến thuận miệng nói.- Đại chiến tới gần, ta lại không có mảy may lo sợ và bồn chồn, lại luôn nghĩ tới sự tình trước và sau này. Đây có phải quá cổ quái hay không.
Ngưu Kim Bảo trả lời.- Lão gia là không để quan quân đối diện vào trong mắt, trong lòng có nắm chắc, cho nên mới thả lỏng như vậy.
Triệu Tiến không có tiếp tục câu chuyện này, thẳng thừng hạ mệnh lệnh.- Triệu tập quan dẫn bình từ đoàn phó trở lên tới nơi của ta nghị sự.
Lúc này đã nghe thấy được tiếng trống và tiếng tù vào phương hướng huyện thành Tĩnh Hãi truyền tới, đại chiến sắp tới, quan quân đồng dạng phải thức dậy rất sớm, phương hướng thành trì bên đó từng cái báo sang. Cổng thành huyện Tĩnh Hải so với bình thường phải mở sớm hơn rất nhiều, nhìn thấy được binh mã trong thành phóng ra ngoài, phía đông nép gần Vận Hà không có cách nào bố trí quá nhiều quân đội, đã nhìn ra được quân địch phía tây tới là một trong những trọng điểm.
Theo từng tin tức này tụ tập lại, quân dẫn binh các lữ, các đoàn đều chạy tới chỗ Triệu Tiến, bọn họ so với bọn binh sĩ ăn cơm sớm hơn, chính là vì chủ trì và bố trí. Triệu Tiến nhìn bọn huynh đệ và thuộc hạ, có người thần sắc điềm tĩnh trang nghiêm, còn có người thì hưng phấn dị thường, cũng có kẻ thần sắc lạnh nhạt, nhưng đôi mắt có chút thâm đen, rõ ràng cả đêm qua ngủ không ngon giấc.
Hưng phấn trước khi đại chiến tới sẽ khiến cho người ta ngủ không được, cái này Triệu Tiến trải qua nhiều lần, lần này các đoàn lữ mang ra ngoài, rất nhiều quan dẫn binh không có tham dự qua cuộc chiến tầm vóc lớn như vậy, có điệu bộ này cũng là khó tránh khỏi.
Triệu Tiến trước hết nói rõ điểm chính.- Chúng ta đã tới được trước thành huyện Tĩnh Hãi, nơi này cách địa phận phủ Thuận Thiên còn có không tới bảy mươi dặm đường. Nếu như thả chúng ta tiến vào phủ Thuận Thiên, bức hiếp kinh thành, e rằng Đốc sư và chủ tướng dẫn binh cùng với bọn người liên lụy vào đều phải bị bắt lấy hạ ngục. Cho nên bọn chúng khẳng định phải đánh với chúng ta.
Chư tướng gật đầu, mặc dù địch đông ta ít, nhưng quan dẫn binh các cấp của Triệu Gia Quân lo lắng nhất chính là quan quân phòng ngự không chiến hoặc là chạy trốn. Nghe được phân giải của Triệu Tiến, các tướng đều nhẹ nhàng thở ra, chỉ có điều thả lỏng này khiến quan quân biết được thật không hiểu sẽ nghĩ như thế nào.
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Nếu phải đánh, vậy thì không có gì phức tạp hoa mỹ. Quan quân gần tám vạn, trừ đi sức mạnh thủ thành đằng sau, còn lại e rằng sẽ dốc toàn bộ sức mạnh, có lẽ sẽ làm ba mặt vây kín gì đó, hoặc là sẽ làm dụ địch xâm nhập gì kia. Theo bọn chúng đi làm, mặc kệ chúng trăm mưu ngàn kế, chúng ta chỉ là đi về một hướng.
Triệu Tiến dùng tay gõ vào sa bàn lâm thời làm thành, mở miệng nói.- Muốn đánh thắng rất dễ dàng, nhưng điều chúng ta phải làm chính là tận hết sức tiêu diệt quân địch, sau đó còn phải rèn luyện binh lính của chúng ta. Năm đó còn tốt, bọn binh lính vào đội mấy năm nay huấn luyện rất chịu khó chịu khổ lại chưa trải qua thực chiến gì. Một cuộc chiến đấu kế tiếp nữa, ngày thường có kẻ trường mâu không đổ máu, binh sĩ như vậy chỉ đánh thuận theo thế trận, nếu như gặp phải lúc khó khăn rất dễ dàng sụp đổ. Chiến đấu hôm nay chính là cơ hội tốt rèn luyện.
Thần sắc mọi người trong quân trướng đều bắt đầu trở nên thận trọng, Triệu Tiến lại là nói.- Bảo bọn binh lính của chúng ta ép tới, dùng đao thật thương thật giết địch, để cho quan binh biết, chúng ta không chỉ là dựa vào hỏa khí và súng đạn. Một cuộc chiến hôm nay, lữ thứ hai ở trước, đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ cánh phải, lữ thứ nhất hộ vệ cánh trái, các lữ phối thuộc hỏa pháo và quân sĩ cưỡi ngựa quy hết về ta tới chỉ huy.
Thạch Mãn Cường giọng điệu buồn bực nói.
- Đại ca, súng hỏa mai có phải cũng không được dùng hay không?
Triệu Tiến đầu tiên là sửng sốt, lập tức cười khổ nói.- Dĩ nhiên phải dùng, chiến thắng đánh thắng mới là trước nhất. Tuy nhiên các ngươi lâm trận chủ tướng phải khống chế đúng mực, cho bọn binh sĩ bên dưới rèn luyện giết địch, các ngươi chẳng lẽ cho rằng hôm nay là khổ chiến sao?
Vốn tình cảnh ngưng trọng nghiêm nghị lập tức buông lỏng, Trần Thăng lại nghiêm nghị nói.- Như vậy đánh từng lần, quân địch bại từng lần. Những thổ hào Văn Hương Giáo kia đều biết rèn luyện lính mới ra, triều đình Đại Minh này sẽ cũng như thế hay không. Mọi người không cần chỉ nhìn thấy chúng ta bách chiến bách thắng liền lười biếng, nếu như có một chút buông thả, đó chính là đại họa hung hiểm!
Lời này của Trần Thăng khiến tất cả mọi người đều như có điều suy ngẫm. Triệu Tiến khen ngợi gật đầu, lại là mở miệng nói.- Văn Hương Giáo vì sao luyện được lính mới, bởi vì bọn họ chỉ có mình Từ Hồng Nho ra lệnh liền lập tức chấp hành. Triều đình Đại Minh lại làm không được. Hoàng đế muốn làm gì, người phía dưới chưa chắc bằng lòng đi làm.hoạn đảng một lòng, Đông Lâm một lòng, chấp hành không xuống dưới, nào luyện ra được lính mới.
Mọi người trong phòng đều là cốt lõi của Triệu Gia Quân, dĩ nhiên biết kỹ càng rất nhiều chuyện Văn Hương Giáo khởi binh suy tàn. Ngày đó Văn Hương Giáo mạo hiểm bại lộ ở Từ Châu mua lượng lớn lương thực, lại điều động tráng niên, còn vơ vét đoàn luyện Triệu Gia Quân tản mát khắp nơi, lúc này mới luyện ra mấy ngàn nhân mã, quá trình này đối với Triệu Gia Quân rất dễ dàng, đối với Văn Hương Giáo lại là dốc hết sức lực, gần như tổn thương nguyên khí rồi.
Nhưng bởi vì giáo chúng Văn Hương Giáo xem Từ Hồng Nho thành chân thần, chân Phật hạ phàm, Từ Hồng Nho lại nắm trong tay đầy đủ, mới làm thành được đại sự như vậy. Còn triều đình Đại Minh lại khó, khắp nơi cản tay cãi cọ, muốn làm cái gì trước tiên luận thị phi, trước xem đối với phe phái của mình có tổn ích gì, sau đó nâng mang tổ tông, gia pháp, thánh hiền, đại nghĩa đi tranh đoạt, như vậy chuyện gì đều không có cách làm thành, mặc dù có sức khuynh nước, nhưng lại không có cách điều động toàn bộ.
Triệu Tiến hạ phán đoán.- Sau khi trải qua một trận chiến này, triều đình không luyện, những người khác e rằng phải đại luyện. Nhưng so với chúng ta muộn hơn mấy năm, không đủ để gây họa!
Nhìn thấy mọi người nghe tới nhập thần, Triệu Tiến khoát tay cười nói.
- Đều tự về doanh cả đội sửa soạn, hiện giờ cũng không phải là lúc lên lớp, vừa mới nói đúng mực, ta lại nói cho các ngươi điểm mấu chốt. Lần này ta muốn thắng, còn phải đại thắng, hơn nữa phải tận hết sức tiêu diệt sát thương quân địch. Hiểu chưa?
- Mạt tướng tuân lệnh! Bên dưới truyền tới tiếng trả lời chỉnh tề, đều tự ai nấy tản đi.
Những người khác rời khỏi, Trần Thăng rơi lại đằng sau một bước, Ngưu Kim Bảo và bọn thân vệ cũng biết điều lui ra, đợi tới sau khi trong quân trướng chỉ còn lại hai người, Trần Thăng mở miệng hỏi.- Huynh nỡ khiến cho các huynh đệ đi chết sao?