Sau khi Triệu Gia Quân đóng xong doanh trại, toàn trường càng thêm an tĩnh, có lẽ bởi vì huyên náo ồn ào của doanh trại quan quân làm tôn thêm an tĩnh, trời đã tối xuống, doanh trại quan quân bên này cuối cùng cũng đã an tĩnh rồi. Gần tám vạn binh mã, huyện thành Tĩnh Hải nho nhỏ không đủ sức chứa, kẻ tới trước thì chiếm được tiện nghi trước, kẻ tới sau cũng chỉ đành ở ngoài thành trông coi, nhưng như vậy binh mã cũng chỗ tốt, binh mã điều động càng có tính bí mật.
Trong nhận thức của bọn võ tướng quan văn quan võ triều đình Đại Minh, binh mã quân phản loạn trước tiên dừng lại đánh lui thiết kỵ quan quân quấy rối, sau đó vừa cực vừa khổ thiết lập doanh trại, vào lúc này khẳng định mệt mỏi chịu không nổi, nếu ban đêm tập kích doanh trại nhất định sẽ thu được hiệu quả, nói không chừng nhìn như trận địa nghiêm chỉnh, lập tức sẽ phát tiếng huýt gió, toàn bộ sẽ sụp đổ, có đôi khi cũng không dùng chém giết chân chính, chỉ cần gây náo loạn, sẽ sụp đổ rồi.
Giờ Tuất trôi qua, giờ Hợi chưa đến, bất kể là trong huyện Tĩnh Hải, hay hoặc là quân doanh vây bên ngoài tường thành, hay là doanh trại Triệu Gia Quân, cũng đã trở nên rất yên tĩnh, chỉ có trong ánh lửa di động mới nhìn ra có người đang đi lại phòng bị.
Lẽ ra vào lúc này, đám quan văn quan võ bên trong thành sớm nên nghỉ ngơi, lại không nghĩ đến bọn người đốc sư Vương Tại Tấn, chủ tướng Trương Kế Tiên theo hộ vệ của đám thân vệ đi lên trên tường thành phía nam huyện Tĩnh Hải, bọn họ cũng không bày biện các nghi thức như bình thường, gióng trống khua chiêng, từ đầu đến cuối đều có thân vệ nhấc theo một cái đèn lồng dẫn đường, sau khi lên thành cũng không có người nào để ý tới.
- Vương đại nhân, Vạn Toàn vệ Tuyên Phủ Hùng thiên tổng cùng Vu thiên tổng của Loan Châu Kế Trấn còn nửa canh giờ mới tới được trại địch bên kia. Trương Kế Tiên thấp giọng nói một câu, Vương Tại Tấn gật đầu một cái.
Nhìn thấy nề nếp quân phản loạn Từ Châu đối diện, quan quân bên này phán đoán là binh pháp nhưng không biết là biến thông, đội ngũ đường đường chinh chiến như vậy có lẽ không chịu thiệt thòi, nhưng chưa chắc ứng phó được nếu có tình hình bộc phát, rất nhanh thì đạt thành cùng chung một ý đánh tập kích ban đêm.
Bởi vì cắn xén lương bổng, bên trong quan quân có một phần quân tốt ban đêm không thấy rõ đồ vật, hơn nữa sĩ khí và kỷ luật của quan quân vốn tầm thường, nếu như đại đội điều động, không nói đến ồn ào cũng sẽ làm kinh động đến quân phản loạn, có chút biến cố, tự mình làm bùng doanh cũng có khả năng, lúc trước không phải là không có tấm gương tương tự, mọi người hiển nhiên hành sự thận trọng.
Sau khi tất cả hợp nghị, chọn ra võ tướng dũng mãnh, sau đó dùng vàng bạc để thưởng, chiêu mộ tất cả quân tốt hung hãn không sợ chết trong doanh, sau khi hứa hẹn hậu thưởng, tổ chức thành mấy tiểu đội vài trăm người, ra khỏi thành hướng về doanh trại Triệu Gia Quân mà đi, đồng thời trong đại doanh ở ngoài thành triệu tập kỵ binh, chỉ cần bên này phá bỏ, lập tức dùng tinh nhuệ để tiến lên.
- Tặc nhân Từ Châu này khuôn phép tốt, hạ trại liền sợ hãi rồi, cũng không biết là nhân mã Sơn Đông cùng Nam Trực Lệ đang làm cái gì? Trên thành có người cười lạnh bình luận.
Nhưng không có người nào nói tiếp, Đốc sư Vương Tại Tấn cùng chủ tướng Trương Kế Tiên trong đám người, hai người đều trầm ngâm như nước, Vương Tại Tấn hạ giọng nói.- Trương tướng quân, lần này nếu như bại rồi, quân giặc tiến vào phủ Thuận Thiên, chúng ta cũng đều có phiền toái lớn rồi.
Trương Kế Tiên chỉ là thở dài, sau đó giọng điệu buồn bực nói.- Vương đại nhân cũng không cần nản lòng như vậy, quân ta gần mười vạn, lại dựa lưng vào Thiên Tân và Kế Trấn, giặc Từ Châu quân đơn độc thâm nhập, số người không đủ một phần ba quân ta, phần thắng chúng ta càng lớn hơn một chút, có lẽ tối nay đã có được kết quả.
- Chỉ hy vọng như thế đi! Đốc sư Vương Tại Tấn trước sau không lạc quan chút nào.
Nhân mã tập kích lén quan quân tổ chức chắc chắn sẽ không từ cổng nam bên này xuất động, bởi vì nơi này là chính diện doanh trại Triệu Gia Quân, đèn đuốc sáng trưng, phòng bị nghiêm ngặt, quan quân bên này cũng giống như thế, động tĩnh của nhân mã binh tốt rất dễ dàng bị phát giác, bọn họ là cố ý từ cổng bắc bên kia rời khỏi thành, sau đó lượng một vòng tròn lớn, từ bên ngoài tiếp cận doanh trại của Triệu Gia Quân.
Tuyên Phủ Hùng thiên tổng cầm trong tay phác đao, bọn người sau lưng cũng đều là cầm đao búa đoản mâu, còn có người khom lưng nhóm lửa, ngoại trừ Hùng thiên tổng, người khác trong miệng đều là ngậm côn gỗ, trên giày da bao hai tầng vải thật dày, chính là để không phát ra tiếng động, còn vị Vu thiên tổng kia thì là đi một phía khác.
Mặc dù Đốc sư đại quân và chủ tướng rất là thận trọng, nhưng cách nghĩ của Hùng thiên tổng lại không sai biệt với bình luận đầu thành kia, quân giặc Từ Châu này cũng chính là hạng dáng vẻ như vậy, bên ngoài nhìn nghiêm chỉnh, thật sự ra lại cái gì cũng không hiểu, phí sức lực thật lớn xây dựng doanh trại này, nhìn nghiêm mật, thật sự ra lại sơ hở rất nhiều, phương hướng đối diện thành trì phòng vệ nghiêm mật, còn một mặt hướng về phía Vận Hà kia thì không có đề phòng gì, chỗ lệch về phía hậu phương cũng rất rời rạc, bên đó hẳn là nơi dân phu và xe ngựa nghỉ ngơi.
Đây không phải là trò cười sao? Chẳng lẽ quân địch còn muốn phối hợp với doanh trại của ngươi tấn công. Hạ trại này phải coi trọng chu đáo mọi mặt, nơi khẩn yếu cố nhiên phải dụng tâm phòng bị, nhưng nơi không khẩn yếu nếu như bị địch quân đánh phá lỗ hổng giết vào đó cũng là mối họa trí mạng!
Một đội này của Hùng thiên tổng lượng đủ một vòng tròn lớn, chính ngay ở cánh trái phía sau doanh trại Triệu Gia Quân dừng lại ở nơi xa xa, tại đây Hùng thiên tổng nhìn lại, doanh trại Triệu Gia Quân có lỗ hổng, nhưng trạm gác ngầm vân vân bố trí rất tốt, khiến người ta tìm không thấy chỗ trống nào chui vào, nhìn ra được bố trí vô cùng cẩn thận.
Nhưng tuần tra này quá cứng nhắc, chính ở nơi này ẩn nấu nửa canh giờ Hùng thiên tổng cũng đã tổng kết ra quy luật. Trạm gác du kỵ của quan phản tặc tới lui tuần tra, còn có những vệ binh kia xách đèn lồng tuần tra trên tường đất đắp dựng lên của doanh trại, thì giờ và vân vân đều quá mức cố định, tuy rằng có một người liền sẽ rất khó lợi dụng sơ hở, nhưng lại sơ hở ước chừng một nén nhang. Ở trong khoảng trống này, chỗ lệch về bên trái phía sau là trống rỗng, có mấy trạm canh gác thế nào có khả năng chống đỡ được tinh nhuệ của quan quân cướp trại.
Hùng thiên tổng hạ giọng nói mấy câu, mấy trăm người y mang theo đều là bắt đầu sửa soạn. Kẻ đêm khuya ra khỏi thành cướp trại này đều là tinh nhuệ trong trăm người chọn một, chỉ có mỗi lá gan không sợ chết không được, nói cách khác, thời điểm đi đường ban đêm nhìn không rõ, lúc tấn công chạy không nổi, đó không chỉ là chậm trễ, càng phải liên lụy đồng bọn. Đây cũng là nguồn tin tưởng của Hùng thiên tổng kia, y cũng là người dẫn binh ra trận, biết chiến lực của một đội sau lưng này, nếu như mấy trăm người này trên chiến trường xông lên, thế trận mấy ngàn trên vạn cũng chưa chắc chống đỡ được.