Vào lúc này, một phía chủ chiến lúc trước thậm chí rất đắc ý, phía nhà mình phản đối nghị hòa, ngôn luận dĩ nhiên sẽ tất cả tán đồng, còn một phía chủ trì nghị hòa này tất nhiên sẽ trở thành ngàn người chỉ trích, tai tiếng quân bán nước này là chạy không thoát được. Đợi cho thế cục dịu đi, theo bức bách của dư luận, phía chủ trì nghị hòa tất nhiên sẽ rơi đài, còn bản thân mình thì trong tán thưởng ngóc đầu trở lại.
Về phần từ quan cáo lão, chẳng qua là lệ thường tranh giành trong quan trường, đại thần Thị lang trở lên ở ngự tiền nói ra như vậy, chỉ vỏn vẹn biểu thị một thái độ, thiên tử nhất định sẽ nói giữ lại, đến lúc đó giả bộ cái gì cũng không phát sinh qua, sau đó truyền tin tức này ra ngoài, lại là ca tụng quân tử thanh chính nào đó, không tiếc sống chết từ quan, can gián quân thượng.
Mỗi đại thần dõng dạc cử động trước sau đều đang nhìn Ngụy Trung Hiền ngồi nghe ở bên cạnh, mỗi một đại thần im lặng cũng đang nhìn Ngụy Trung Hiền ngồi nghe ở bên cạnh, vị đầu sỏ hoạn đảng này tới hiện giờ còn chưa có lời lẽ cử chỉ gì. Chính sự trước mặt vua, bọn quan lớn Ty Lễ Giám đều có thân phận nói chuyện, huống chi hiện giờ hoạn đảng đã là khí thế tái khởi, phân lượng nói chuyện liền nặng hơn, không người nào để ý thiên tử trẻ tuổi ngồi ngay ngắn trên ngự tọa. Hoàng đế Thiên Khải sau khi đăng cơ luôn giao thiệp với nghề thợ mộc, luôn ưa thích tiểu hoạn quan tuấn tú, hắn ở trong việc triều chính dường như không có cảm giác tồn tại gì.
Hoàng đế Thiên Khải rầu rĩ mở miệng nói.- Muôn phương có tội, tội ở trẫm cung. Thế cục tới cục diện như vậy, trẫm rất có lỗi với liệt tổ liệt tông. Các vị nếu cảm thấy áy náy và lực bất tòng tâm, vậy về quê dưỡng lão, đổi người làm được lên thay đi!
Những lời này khiến trong phòng một mảnh yên tĩnh, những đại thần khẳng khái quỳ xuống đất trần tình kia đầu tiên là ngạc nhiên, lập tức cũng không biết ứng đối như thế nào. Dựa theo lệ thường, theo cảnh tượng như vậy, trong lòng thiên tử có bất mãn hơn nữa, cũng chỉ là ôn hòa giữ lại an ủi, mọi người đi xong màn kịch này. Sao hiện giờ không chiếu theo lệ thường nữa rồi. Mọi người lại là không kìm nổi nhìn về phía Ngụy Trung Hiền, trong lúc đó cảm thấy cả người lạnh lẽo, chẳng lẽ lại sẽ mượn cơ hội này rửa sạch sao?
Còn những người im lặng kia thì lại là nóng lòng muốn thử, chẳng lẽ sắp gọn gàng dứt khoát một lần đã thay đổi sạch sẽ. Đây phải trống ra bao nhiêu chức quan trọng yếu, an bài được bao nhiêu người lên. Thế nhưng biểu hiện của Ngụy Trung Hiền lúc này lại rất an tĩnh, thậm chí không có dùng loại ánh mắt ra hiệu bình thường kia, chỉ là khom người đứng nghiêm.
Hoàng đế Thiên Khải mang trên mặt mệt mỏi và chán nản, những thứ đồ bản thân ở trong cung đùa nghịch kia, mấy người bản thân thích gặp kia mới sẽ cảm thấy tự tại. Bọn người gặp mặt hư tình giả ý trước mặt kia cũng luôn khiến cho hắn cảm thấy không thoải mái. Nhưng cục diện lúc này, hắn đã không ra mặt chủ trì không được.
Mặc dù mấy năm trở lại đây, Tín vương Chu Do Kiểm luôn nói với hoàng đế Thiên Khải, thiên hạ thối nát, gian tà loạn chính, giặc Thát xâm phạm biên giới, nếu không chỉnh đốn, cục diện liền thối nát không vãn hồi được nữa rồi. Thế nhưng Thiên Khải hiểu còn giữ gìn được, cho nên lười chẳng muốn đi để ý và tham dự nhiều. Hiện giờ đệ đệ Chu Do Kiểm bản thân đầy ắp nhiệt huyết nói cái gì triệu tập binh mã cần vương của thiên hạ, nói cục diện lúc này chẳng qua là thất bại nhỏ, coi trọng là giết chết được phản loạn. Nhưng hoàng đế Thiên Khải lại biết, lúc này lại thực là rất khó thu dọn.
- Lúc này không phải tiết thái bình, không phải thời cơ các vị ngay thẳng thanh chính. Phản loạn bức bách kinh sư, xã tắc rung chuyển, là thời khắc trẫm và chư vị ái khanh đồng tâm hiệp lục, vượt ải khó khăn. Chư vị buông xuống tranh giành khí phách trước kia, đồng tâm hiệp lực. Hoàng đế Thiên Khải trước tiên nói mấy câu sâu xa, sau đó lại thở dài nói.- Tất cả đứng lên, thương nghị tiếp thế nào khiến bọn giặc lui binh.
Nói tới đây, chúng thần muốn lấy cái chết bức bách, cáo lão từ quan trước đó mới có hơi ngượng ngùng đứng dậy, trên mặt mọi người đều có chút may mắn sống sót sau tai nạn. Có quý tộc trẻ tuổi hàm dưỡng không đủ, trên mặt đã lộ ra nét cười khinh bỉ, còn những kẻ vẫn luôn ăn ý kia thì là cố ý khiến người nghe thấy tiếng cười lạnh và bàn luận của mình, nhưng bảo vệ được quan chức làm trọng, việc nhỏ bậc này cũng liền không có người để ý rồi.
Không đợi đội ngũ tự ai nấy lui trở về, hoàng đế Thiên Khải lại là giọng điệu buồn bực nói.- Diệp ái khanh thân thể suy yếu nhiều bệnh, đoạn tháng ngày này đích xác vất vả khanh rồi. Ái khanh vẫn là tạm thời giao lại gánh nặng trên thân, về quê tĩnh dưỡng thật tốt. Đợi tĩnh dưỡng tốt lại vì nước cống hiến.
Lời này khiến người có mặt tại đương trường trở nên vô cùng vắng lặng. Thiên tử lệnh cho Thủ phụ từ quan có đủ loại phương thức, duy chỉ có không nên giáp mặt bảo cáo lão này, đây đã là xé bỏ đi hết thảy trắc trở che đậy, trắng trợn bức bách. Đây rất không hợp khuôn phép, nhìn thấy được Thủ phụ Diệp Hướng Cao ngây đơ trước mặt chúng nhân. Nhìn ông ta sắc mặt tái nhợt, thậm chí bắt đầu run rẩy nhè nhẹ, trong phòng mỗi một văn thần, thậm chí bao gồm các thần tử một phe cánh Ngụy Trung Hiền đều là trong lòng phát run, thấp thoáng có loại sợ hãi.
Thiên uy khó dò, thiên tử nếu như tùy ý bãi miễn Thủ phụ Nội các, hơn nữa còn là dễ dàng thẳng thừng như vậy, như thế ngày sau làm thuận tay, mọi người hẳn nên tự xử như thế nào, mai sau nữa còn ngẩng đầu lên được nữa sao. Mọi người bắt đầu trao đổi ánh mắt, mỗi người đều hy vọng đối phương can gián nói thẳng, đi chạm vào vẩy ngược của rồng. Ai cũng không bằng lòng tự mình đi, trước mắt ngay cả Thủ phụ cũng có kết cục này, bản thân đi bị liên lụy thì làm sao bây giờ?
Thủ phụ, Thủ phụ tiền nhiệm Diệp Hướng Cao không ngừng nhìn về hướng Triệu Nam Tinh. Vào lúc này, chỉ có lãnh tụ Đông Lâm mới có đủ lực khiến cho càng nhiều người can gián thiên tử, khiến cho thiên tử thu hồi mệnh lệnh ban ra. Nhưng Diệp Hướng Cao chỉ có thấy Triệu Nam Tinh vẻ mặt đau khổ kịch liệt, còn nhìn thấy trong ánh mắt Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh một chút ý vui mừng. Nếu như ông ta không làm Thủ phụ, lúc này Triệu Nam Tinh liền có khả năng ở trong Nội các chiếm cứ chức quan có lợi, thậm chí mượn điều này thành luôn Thủ phụ. Nghĩ tới điều này, hai đầu gối Diệp Hướng Cao mềm nhũn, một lần nữa quỳ xuống, giọng run rẩy nói.- Thần…
Ông ta bên này lời khách khí còn chưa nói hết, trong quan viên Khoa đạo thuộc hạ, lại có người ra khỏi hàng cao giọng nói.- Bệ hạ, quốc gia trên bờ nguy nan, Nội các sao không người chủ trì. Diệp các lão lao nhọc quốc sự, sao tùy ý trục xuất. Bệ hạ suy xét kỹ a!
Diệp Hướng Cao nghe ra được đây là một vị môn sinh của mình, xuất thân hàn vi, cũng không phải người biết nịnh bợ, bản thân cũng không quá nhiều chiếu cố, lại không nghĩ tới những kẻ nịnh hót ngày thường lại không đi ra, kẻ xa lánh này lại đi ra, hơn nữa chỉ ra một người như vậy, những người khác đều là giữ im lặng. Lúc này Diệp Hướng Cao không kìm nổi nước mắt tuôn rơi đầy mặt.