Bất luận mọi người phân tích đánh giá thế nào, đối với điều này hoan nghênh hay là chán ghét, lại không có ai từ chối, rất nhiều nhà quyền quý nhận được thiệp đều dựa vào phần gia nghiệp kiếm được từ khoa cử công danh, trong nhà có cử nhân, thậm chí có tiến sĩ, có người nhà làm quan ở các nơi trong thiên hạ, thậm chí còn có người là quan ở kinh sư. Lẽ ra Triệu Gia Quân Từ Châu này và bọn họ không đội trời chung, nhưng bọn họ đều đều đến tham gia, đối với trung thành đại nghĩa, gia tộc tồn tại mới là quan trọng nhất, càng cốt lõi là, làm quan trong kinh truyền tin cho người nhà, để bọn họ toàn lực liên thủ với Triệu Gia Quân, nhất định đừng làm chuyện điên rồ.
Người nhận được thiệp đều chạy đến Lâm Thanh, khiến người ta dở khóc dở cười là lại mục trong nha môn phủ huyện mấy nơi phủ Tế Nam, phủ Thanh Châu, phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu. Tuần kiểm bên ngoài, người nhất thời báo nghỉ báo ốm thực sự không ít, bởi vì ngồi ở cái ghế này luôn luôn là cường hào một phương, thường thường đều nhận được thiệp, đến lúc này, ai còn để ý đến khuôn phép của quan phủ, trời mới biết nó còn tồn tại mấy ngày.
Mỗi người đều muốn đến sớm mấy ngày, nghĩ xem có cơ hội cầu kiến Triệu Tiến hoặc người bên cạnh Triệu Tiến hay không, dâng trọng lễ nhà mình lên, cho dù có cơ hội dập đầu trước mặt cũng đều là tốt, thì vớt vát được chút lợi ích tương lai cho nhà mình, nhưng Triệu Tiến ở Lâm Thanh giống như là nghỉ ngơi, không hề gặp khách.
Thật sự ra, Triệu Tiến vẫn là gặp người khác, chỉ có điều là người nhà đến từ Từ Châu, doanh trưởng Triệu Tùng đóng ở doanh quân sĩ Bì đảo, cho dù đội thuyền đại bang Trịnh gia và Từ gia không thiếu thuyền nhưng đi đến Bì đảo bên đó lại không phải là chuyện dễ, thời điểm tháng hai băng biển tuy đã tan nhưng băng nổi chưa tan hết, sức gió trên biển cực lớn, vốn dĩ không thích hợp đi thuyền, đợi tháng tư, trên dưới quân Triệu Tiến đều đang điều động bắc phạt, mà lúc này đến Bì Đảo do quân Minh khống chế nhất định sẽ có rắc rối, càng không nói đến bên phía trấn Đăng Lai và Bì Đảo giao tình mật thiết, tùy lúc cung cấp viện trợ.
Cho đến sau khi Triệu Gia Quân thắng lợi trở về, điều kiện mới coi như là chín muồi, mà trước lúc này, doanh quân sĩ mà Triệu Tùng dẫn đầu làm nòng cốt, trấn giữ con đường quan trọng giữa phủ Đông Xương và phủ Duyện Châu, đến lúc này, là thời cơ để xuất phát rồi, mà đội ngũ phái đến trú đóng Bì Đảo rất khẩn yếu đối với Triệu Gia Quân, cho nên Triệu Tiến để bọn họ đi vòng Lâm Thanh, cố ý giáp mặt dặn dò.
Hai anh em Triệu Hoàn và Triệu Tùng từng đi theo trưởng bối buôn trâu ngựa, lúc tuổi còn nhỏ lịch duyệt vượt xa bạn đồng lứa, cũng có khôn khéo hiếm thấy trong đoàn luyện gia đinh, lúc đầu huấn luyện thường trực bọn họ cũng không lười nhác, nhưng cũng quyết không lười nhác, gặp chuyện sẽ không lùi bước, nhưng cũng không xông lên trước nhất.
Đây là thân thích nhà mình, Triệu Tiến cũng không muốn đòi hỏi quá khắc nghiệt, kiên trì trong đội ngũ gia đinh nhà mình thì kiên trì, làm không tốt hoặc không kiên trì được thì để bọn họ lui ra, hệ thống Từ Châu có rất nhiều chỗ cho bọn họ làm, Triệu Tiến đối với điều này vẫn không để ý, muốn tìm thời gian nói chuyện riêng một chút, nhưng toàn quên.
Vốn dĩ không coi là việc gì lớn, bởi vì biểu hiện của hai người Triệu Hoàn, Triệu Tùng tuy không xuất sắc nhưng cũng hết mực khuôn phép, sẽ không cản trở nhưng lúc Triệu Tiến muốn gọi đến nói chuyện riêng lại phát hiện Triệu Hoàn và Triệu Tùng đã nổ lực đi lên, luyện võ khắc khổ, bất cứ huấn luyện nào cũng không tụt lại sau người khác, hai người bọn họ khởi bước vốn tốt hơn bạn đồng lứa, từ nhỏ thân thể đánh đấm khỏe khoắn, hơn nữa hiểu kỵ thuật, sau khi học hết công phu tiến bộ rất lớn.
Tuy nói hai huynh đệ này về võ kỹ và quân lược không phải là thiên tài gì nhưng cố gắng này đã đủ để đảm bảo địa vị của bọn họ ở Triệu Gia Quân, lúc đó còn là Triệu Tự Doanh. Sau đó Triệu Tiến và các huynh đệ cũng từng bàn bạc, mọi người đều cảm thấy hai huynh đệ này có lẽ nhận thức được tiền đồ rộng lớn dưới tay Triệu Tiến, cũng có khả năng là hiểu được mọi người trên cùng một con thuyền, đã không còn cách nào để xuống nữa, thế thì chỉ đành cho bản thân làm càng tốt hơn nữa, địa vị càng cao.
Theo trưởng thành của tuổi tác, Triệu Hoàn và Triệu Tùng cuối cùng trở thành nòng cốt được tin dùng sự nỗ lực và năng lực của mình là một chuyện, mặt khác, thân phận con cháu trong nhà Triệu gia bắt đầu chính thức thêm vào tiền đồ rồi.
Triệu Tùng đứng trước mặt Triệu Tiến trang nghiêm bất động, quân tư quân dung đều cẩn thận tỉ mỉ, lúc đầu, Triệu Tùng ở trước mặt Triệu Tiến có chút tùy tiện, về sau, y không có chút hàm hồ nào, Triệu Tiến vẫn nghĩ, có phải là cha mình từng nói chuyện sâu sắc với hai anh em họ không, nhưng Triệu Tiến cũng lười biết đáp án.
Triệu Tiến đi thẳng vào chuyện hỏi.- Bì Đảo xa xôi ngoài biển, nếu thực sự có chuyện, ta phái viện binh cứu viện cho đệ, nhưng biết đệ có chuyện đến lúc phái cứu viện, cũng phải đến tám đến mười ngày, lúc này đệ và doanh của mình không có chỗ dựa, chỉ đành dựa vào chính mình, những hung hiểm này đệ từng nghĩ tới chưa?
- Nghĩ tới rồi! Triệu Tùng trả lời dứt khoát rõ ràng, nếu lúc trước, Triệu Tùng sẽ phải nói thêm vài câu, cái gì mà cục diện thế này mới là người Triệu gia nên đi, bây giờ chỉ là ngắn gọn trả lời.
Triệu Tiến gật gật đầu, lại hỏi.- Nếu gặp những nguy hiểm này, đệ làm thế nào?
Triệu Tùng cao giọng trả lời.- Lúc thuộc hạ ở Từ Châu và Sơn Đông đã từng diễn luyện, ở cảng gần biển kết trại cố thủ, với binh lính và hỏa khí của Triệu Gia Quân chúng ta đủ để phòng thủ đến khi viện binh tới, bất luận quan quân Đại Minh hay là binh mã Nữ Chân Kiến Châu, bọn họ đều không có đại pháo đập mở công sự.
Triệu Tiến hài lòng gật đầu, nói.- Kết trại là điều quan trọng đầu tiên, làm tốt việc này, khả năng tự bảo vệ lớn rất nhiều, ngoài ra, phải nhớ mấy điểm, thứ nhất không được tin tưởng bất cứ ai ngoài Triệu Gia Quân, quân dân lưu thủ trên Bì Đảo đáng để kính nể nhưng bọn họ và chúng ta không phải là cùng một nhà, lúc nào cũng phải hiểu rõ chỗ căn cơ, thứ hai chính là phải tin tưởng Từ Châu sẽ không tử bỏ người trong nhà, nếu gặp lúc nguy hiểm nhất, chỉ cần đệ đưa tin đến Sơn Đông hoặc đưa đến bất cứ một cảng khẩu nào có Triệu Gia Quân, viện binh lập tức sẽ đến.các đệ chỉ cần vượt qua được những ngày chờ đợi, nhưng đừng từ bỏ. Thứ ba chính là bốn chữ, buông tay giết người. Chế ước đệ chỉ có pháp độ của Từ Châu chúng ta, những khuôn phép khác đều không quản được đệ, đệ rõ chưa?
- Xin tướng quân yên tâm, thuộc hạ sẽ không phụ uy danh của Triệu Gia Quân. Nói đến đây, Triệu Tùng dừng một chút, dùng giọng nói lớn hơn nói.- Đại ca, đệ sẽ không làm mất mặt người nhà Triệu gia đâu!
Triệu Tiến cười đứng dậy, giơ tay vỗ vỗ vai y, động viên.- Đệ đã làm rất tốt rồi, Bì Đảo bên đó nếu làm tốt được, đệ lại có tiền đồ càng lớn hơn nữa.
Sau khi dặn dò xong, Triệu Tùng trở về doanh trại của mình chỉnh đốn chuẩn bị, đối với doanh này của y, quân nhu là thoải mái cung ứng, định lượng cấp đều nhiều gấp đôi thậm chí nhiều hơn nữa so với biên chế, ngài hai khẩu khinh pháo ra, còn ba chiếc một tổ ong, chính là loại súng lửa nhiều ống bị người Phương Tây gọi thành đàn oocgan, cấp cho xe ngựa cũng đủ nhiều, chỉ cần thuyền đủ, toàn bộ chuyển đến Bì Đảo, thậm chí còn có thuyền chuyên phụ trách quân nhu và truyền tin tức của bọn họ.
Nhưng Triệu Tùng và doanh của y không vội vàng rời đi, bởi vì ba ngày nữa Triệu Tiến sẽ duyệt binh trước thành Lâm Thanh, Quân sĩ doanh Bì Đảo cũng tham gia trong đó.
Hiện giờ quan khách đến đại yến tiệc Lâm Thanh đã đầy đủ, bọn họ cũng là khán giả của buổi duyệt binh lần này, lần duyệt binh này một mặt là ca ngợi đại quân bắc phạt, để bọn họ triển lãm uy nghiêm võ huân của mình trước mặt mọi người, mặt khác lại là thể hiên thực lực, để những đám hào cường Sơn Đông chỉ nghe mà không tận mắt nhìn thấy đó biết tới hùng mạnh của Triệu Gia Quân.
Tham gia duyệt binh chỉ có các lữ đoàn đội duyệt binh bắc phạt, Quân sĩ doanh Bì Đảo sở dĩ tham gia được là vì nơi họ đi lần này hung hiểm khác thường, doanh này có thân phận để sánh ngang hàng với các lữ đoàn đội, đợt duyệt binh này chính là trang hành đối với bọn họ.
Lúc Triệu Gia Quân khải hoàn từ thành Thiên Tân xuất phát về hướng nam trở về, thành Lâm Thanh đã bắt đầu sửa soạn cho lần duyệt binh này, cha con Lý tuần kiểm ra mặt lo liệu, lúc này đã khác trước rồi, vừa nghe đến việc lớn của Triệu Gia Quân, thì đúng là trên dưới hăng hái, xuất tiền xuất lực, e sợ rơi xuống dưới người.
Nói ra có chút châm chọc là, cha con Lý gia dù sao chỉ là cường hào, tuy rằng ở thành Lâm Thanh thậm chí phủ Đông Xương mánh khóe thông thiên, nhưng dù sao chỉ là Tuần kiểm trên Vận Hà, trông coi toàn cục, về mặt điều động sức dân không đáng nhắc tới, mặc dù là Vân Sơn Hành vẫn trồng trọt buôn bán và điền trang nông khẩn vẫn thế, bọn họ lại đủ sức điều động, nhưng không phải là địa bàn không đủ, chính là ngoài tầm tay với, ra mặt làm việc lại là nha môn tri phủ Lâm Thanh. Tri châu ngấm ngầm, Lại mục và sai dịch Lục phòng bên dưới cùng với bạch thân khoái thủ, tất cả điều động hết ra, hoặc là phân chia, hoặc là tổ chức, các ti với chức, lại là cùng lo liệu cho cục diện này.
Ngoài cửa nam thành Lâm Thanh đã bị dọn dẹp sạch sẽ, bên đó bản thân chính là bãi và kho hàng Vận Hà, có đủ chỗ để làm duyệt binh, các loại quan lễ cũng không phức tạp, người xem có mặt chỉ có hai loại, Triệu Tiến và người của y, đám hào cường được mời đến xem không có chỗ ngồi, bọn họ đều là đứng xem, cho bọn họ đãi ngộ thế này đã là đủ rồi, về phần đội ngũ tham gia duyệt binh, các lữ đoàn đội Triệu Gia Quân đại thắng quay về không thiếu tinh thần chút nào.