Triệu Tiến không để ý đến vẻ mặt cử chỉ của mọi người phía dưới, chỉ là tiếp tục nói.- Đồng ý liên thủ với Triệu mỗ, Triệu mỗ cũng sẽ không bạc đãi các ngươi, cũng sẽ không khiến các ngươi cầm tiền miệng ăn núi lở. Từ Châu sở dĩ hào phú như thế, cũng là bởi vì công thương rầm rộ phát triển, ta sẽ ở Sơn Đông thi hành công thương mậu dịch. Các vị hãy hùn tiền vào đó, tham dự buôn bán hoặc là cố định sinh lợi, cái này sẽ có lợi nhuận hậu hĩnh hơn so với điền sản gì kia, đây mới thực sự là con đường làm giàu đấy.
Khi hắn ở bên này đang nói, phía dưới có thân hào thậm chí lộ ra tia cười lạnh, nghĩ thầm rằng ngươi Triệu Tiến tuổi còn trẻ, như vậy cũng đừng biến tất cả mọi người thành tuổi trẻ vô tri như ngươi, thật đúng là một đồng tiền cũng không bỏ xuống. Mua điền sản của mọi người, sau đó còn muốn thiết lập ván cục nuốt hết những tiền bạc này, vậy không phải là cường đoạt sao? Thẳng thừng động đao chẳng phải là càng nhanh chóng hơn sao, nói cũng nói đến mức độ này, tội gì còn phải lãng phí lớn như vậy. Tại thời khắc này, bọn thân hào thậm chí một lòng muốn chết, cùng lắm thì tính mạng này bỏ ở chỗ này, con cháu trong nhà khẳng định biết được phải làm như thế nào.
Tuy nhiên sau khi Triệu Tiến nói xong không có cưỡng ép, thái độ cũng không có trở nên cứng rắn, mạnh mẽ, chỉ là cười cười nâng chén ra hiệu, phía dưới cứng ngắc đáp lại, đã không có người còn tâm tư đi ăn cái gì nữa.
Mã Xung Hạo ngồi ở bên cạnh trên mặt tia cười càng đậm thêm, của cải chính y nhiều năm vơ vét được, có một phần rất lớn bỏ trong công thương nghiệp, đây cũng là được Triệu Tiến cho phép. Hai cái tửu phường Tế Ninh, còn có cửa hàng vải sợi kinh sư, đều là tài của cuồn cuộn. Mã Xung Hạo bởi vì chính mình có nhiều quen biết sáng tối tại kinh sư, nên vận chuyển rượu mạnh vải bông Từ Châu, cùng với gỗ lớn nơi Bì Đảo và đặc sản quan ngoại, và đủ loại hàng hóa nước ngoài, thông qua đủ loại con đường đến nơi trong Kinh sư, kiếm được rất nhiều tiền. Cho nên y biết được công thương mậu dịch này rốt cuộc là loại buôn bán thu tiền lời nhiều cỡ nào, so với tung ra đất đai thu tiền thuê còn tốt hơn nhiều lắm.
Từ đầu tới đuôi, bọn thân hào đang ngồi tại đây đều đang suy đoán dụng ý của Triệu Tiến, lại không ngờ Triệu Tiến không có bất kỳ uyển chuyển nói chuyện bóng gió, chỉ là cùng bọn họ ăn ngay nói thật, chỉ ra cho bọn họ đường đi. Buôn bán ruộng đất vườn hao tâm phí sức, chọn người nghi kỵ và giao thiệp mọi mặt, nếu đem những tiền bạc này dùng để buôn bán công thương mậu dịch, ở tại thành trấn, bớt lo lắng lại không cần dùng nhiều sức lao động cực nhọc vẫn sống được phú quý thoải mái. Dựa theo xu thế Từ Châu, về sau khẳng định trọng điểm khuynh hướng phát triển tại công thương mậu dịch.
Ở bên trong thay đổi triều đại biến động lớn này, càng sớm lên chiếc thuyền này của Triệu Tiến, càng sớm đi theo gió vượt sóng, lấy được chỗ tốt sẽ càng nhiều thêm, địa vị cũng sẽ càng cao, người nhà con cháu lại tương lai sáng lạng vô hạn, nếu theo không kịp, vậy cái này thì cũng rất khó nói.
Nghĩ đến đây, Mã Xung Hạo không kìm nổi lắc đầu, đa số thân hào trong phòng lúc này cũng đã xem Triệu Tiến thành kẻ địch rồi, hoặc là vì mai sau của mình mà sợ hãi bồn chồn, nhưng vài người có năng lực thì nghĩ đến. Triệu Tiến chỉ ra cho bọn họ mai sau và đường ra, hơn nữa chỉ ra cho bọn họ một đường lớn quang minh, chỉ cần dựa theo lời nói và làm theo Triệu Tiến, thật sự là con cháu hưởng dụng vô cùng.
Nếu như nghe theo, gia tộc này cũng sẽ được cho là người một nhà, trong nhà con cháu cũng sẽ được thu nhận vào hệ thống Triệu Gia Quân, sẽ ở mấy phương diện văn võ được nhận dùng, triều đại sắp sửa thay đổi, lúc này được thu nhận dùng tới, đó chính là thần tử theo rồng, sau này tương lai sáng lạng rộng lớn. Triệu Tiến không chỉ riêng cho bọn họ của cải, còn cho bọn họ cả tháng ngày sau này, nhưng lại có ai ý thức được điều này, chỉ sợ đều cảm thấy Triệu Tiến là tới đây lừa gạt đó.
Bàn tay của Mã Xung Hạo vô ý đi sờ tới chuôi đao, sau đó sờ hụt khoảng trống, ở nơi này không cho phép mang dao vào. Mã Xung Hạo bật cười, lại đi nhìn xem bọn khách nhân tham gia yến tiệc này, nghĩ thầm rằng qua một năm sau, không biết có bao nhiêu người còn sống, không biết có bao nhiêu người còn có thân phận tới tham gia yến tiệc như vậy.
Màn yến tiệc này tan rã trong không vui là nằm trong dự liệu, bọn thân hào nơm nớp lo sợ rời khỏi, trở lại chỗ ở của mình, sau khi xác nhận Triệu Gia Quân sẽ không giam lỏng uy bức bọn họ, đa số người đều không chần chờ, lập tức sắp xếp rời khỏi. Muốn rời khỏi trong ngày là không được, sắc trời đã sắp tối đen rồi, lúc tối đêm đèn tắt đi ra ngoài thành, nếu chẳng may bị người chặn lại mai phục thì biết làm sao bây giờ? Ở trong thành, bọn giặc Từ Châu ít ra còn cho chút thể diện, chỉ đành như vậy tạm ở lại trong lo sợ, cũng chính là một bữa yến tiệc, lúc trước còn gọi là quân Từ Châu, hiện tại lại sửa thành giặc Từ Châu rồi.
Trở lại chỗ ở, bọn thân hào bị tôi tớ nhà mình vây quanh, tóm lại là buông lỏng một chút, không thiếu được sẽ oán giận vài câu, thậm chí mắng chửi, có chủ nhân mấy nhà vừa mới oán trách xong như vậy, liền có tôi tớ mượn cớ đi ra ngoài, ngay tại bên ngoài chỗ ở, có người đang chờ tin tức này.
Tai mắt ngầm Nội Vệ chen vào là một chuyện, nhưng Nội Vệ được sắp xếp ở bên ngoài một nhà nào đó lại phát hiện, rõ ràng còn có người khác nghe ngóng tin tức nhà này, nghe ngóng cũng là tình tiết yến tiệc này, không khỏi kỳ quái, nên đi theo một đoạn. Kết cuộc người hỏi thăm tin tức này đông quẹo tây quẹo đi vào một cái nhà trọ, nhà trọ kia cũng là chỗ nơi Lâm Thanh chuyên tiếp đãi quan viên các nơi, trạm dịch tóm lại luôn đơn sơ, luôn có người vẫn muốn được ăn ở thoải mái một chút.
Hóa ra là quan viên Đại Minh muốn biết, các lời nói Triệu Tiến ở trên yến tiệc vốn cũng không định giấu diếm ai cả, nói trở lại quan viên muốn biết tình tiết cuộc trò chuyện trong yến tiệc cũng không kỳ lạ, lúc này Nội Vệ bào những gì mình nhìn thấy được lên trên, cũng không có lời nào phát xuống dưới.
- Vị lão gia kia nói mình là trung lương Đại Minh, tới tham gia yến tiệc của thủ lĩnh phản loạn này vốn là trái với lương tâm. Đợi lần này trở về, nhất định phải đưa tin với triều đình, với thủ lĩnh phản loạn Từ Châu kia không chết không thôi.
Tôi tớ khi vào nhà trọ bẩm báo kể lại vô cùng tỉ mỉ với chủ nhân nhà mình nghe, không riêng gì chuyện nghe nói được ở trên yến tiệc, sau khi trở về còn nói ra cảm nghĩ của mình, dù sao chi ra tiền bạc mua về tin tức, phải chứng minh nó đáng giá chứ.
Đối với mấy tin tức này, chủ nhân của hắn ta nghe rất cẩn thận, e sợ bị lọt mất chữ kế tiếp, biểu hiện trên mặt cũng rất lãnh đạm, không có buồn rầu và căm giận gì cả, thậm chí còn có chút mỉm cười.
Vị chủ nhân này ba mươi mấy tuổi, thân hình cao lớn, tướng mạo đường đường, chòm râu rậm rạp, mặc một thân bông bào hơi cũ, lúc mới nhìn cũng không phải là người giàu sang phú quý, nhưng cái phong thái vững vàng lại chứng minh được thân phận quan lại của y, đợi cho tôi tớ hỏi thăm tin tức nói xong, chủ nhân này gật đầu nói.- Cũng không phải kỳ quái, Triệu Tiến kia đã có sức mạnh long hổ rồi, sao lại đi để ý tới tâm tư con kiến, hắn muốn làm cái gì thì đi làm cái đó, gọi tới đây thông báo, đã xem như nể mặt lắm rồi.