Vừa rồi biểu hiện của Cát Hương bên này phai nói là rất không khuôn phép tuy nhiên Triệu Tiến vẫn mỉm cười, trên mình Cát Hương tật xấu không ít, nhưng bàn về nhanh nhẹ dũng mãnh cũng là đứng thứ nhất trong các huynh đệ, loại tính tình này đánh trận ác liệt tập kích bất ngờ, dùng y dẫn đầu chiến dịch lấy lương thực Thiên Tân là thích hợp nhất.
Đến lúc này, trong tầm mắt đã không thấy các đại đội lữ đoàn Triệu Gia Quân, bởi vì họ đều đang ở bốn phía truy kích tiêu diệt quan quân. Triệu Tiến cười nói.- Chúng ta vào thành đi!
Xung quanh đại kỳ Triệu Gia Quân vang lên một trận hoan hô, chỉ có điều thanh âm hoan hô này không lớn, binh mã phái ra được đều đã phái đi giết địch rồi.
Ở phương hướng thành huyện Tĩnh Hải, pháo sáu cân tây và trọng pháo đều không cách nào lên được sườn dốc tường thành đã bị sụp đổ tạo thành, nhưng pháo ba cân tây thì được, học đinh và tù binh tạm thời bắt được lấp một đoạn sông đào hộ thành, sau đó biến tường thành sụp đổ thành một sườn dốc dễ lên, dùng sợi dây thô nối với giá pháo, phía trên kéo phía dưới đẩy, mấy khẩu pháo ba cân tây đều bị đẩy lên đầu thành, họng pháo hướng vào bên trong thành.
Tuy nhiên thi thố áp bức bên trong thành trước mắt còn chưa dùng được, Lý Ngũ rất nhanh đã quay lại truyền tin tức trong thành, trong thành huyện Tĩnh Hải lúc này đã đại loạn, quan quân lúc trước trốn vào trong thành và du côn vô lại bổn thành bắt đầu đốt giết đánh cướp, muốn thừa lúc rối loạn điên cuồng một phen.
- Quét sạch bên đường, không cần e dè bình dân bá tánh, chỉ cần giết! Mệnh lệnh của Triệu Tiến đơn giản rõ ràng.
Triệu Gia Quân truy kích đến, các bộ phận quan quân ngoài thành đều chạy trốn tứ phía, không kẻ nào dám chạy vào trong thành, nhìn thấy uy lực hỏa pháo của Triệu Gia Quân, muốn phá thành trì cũng là chuyện đơn giản, thành huyện Tĩnh Hải này sao bảo hộ được người, nhưng có người đã chạy vào trong thành vốn dĩ không biết chuyện xảy ra bên ngoài tường thành, còn tưởng rằng nơi đây an toàn. Đến lúc Triệu Gia Quân từ các nơi cổng thành chặn cứng tiến vào, hết thảy đều đã chậm.
Thành huyện Tĩnh Hải cũng được coi là nơi chốn giàu có và đông đúc, nhưng dù sao cũng chỉ có tầm vóc huyện trị, một liên phương đội đủ để nhết đầy đường phố. Đoàn Túc Châu cứ như vậy đánh tan đoàn đội, thuận tiện để cho đoàn pháo từ khinh pháo một cân tây đến hai cân tây, cứ như vậy thúc đẩy về phía trước, hễ gặp loạn quân, súng hỏa mai xạ kích, trường mâu đâm vào, hoặc là hỏa pháo nhồi vào đạn vụn thẳng thừng oanh nát.
Từng con phố, từng nhà cửa phòng ốc lần lượt bị dọn sạch, nếu như chi là giết người trấn áp kỳ thật không khó, chẳng ai ngờ rằng cách làm thô bạo thẳng thừng của Triệu Gia Quân, chỉ chưa đến nửa canh giờ, toàn thành huyện Tĩnh Hãi đều vô cùng an tĩnh, các nơi cũng đã bị phá hỏng, không chỗ nào trốn. Triệu Gia Quân sát khí dày đặc, không có chỗ trống để chui vào, bất kể là lính chạy trốn ở bên ngoài tới hay bạo dân của bổn thành, đều chỉ có con đường chết.
Ngay cả dân chúng Tĩnh Hải được cứu cũng bị dọa sợ rồi, quân phản loạn này là sát thần sao? Bại binh du côn cũng đã bỏ lại vũ khí đầu hàng, nhưng bọn họ vẫn cứ chém dưa thái rau bị dọn dẹp sạch, máu tràn đầy đất, mùi tanh này không biết đến bao giờ mới tản đi được. Dân chúng lo lắng đề phòng nhưng lại chưa thấy tình cảnh ngoài thành, lấy thành huyện Tĩnh Hải làm tâm, trong phương viên vài dặm, nơi chốn đều là xác chết, mười vạn binh mã gần một nửa chạy tứ tán, còn lại hoặc chết hoặc hàng, chết bị thương đã nhuộm đỏ mặt đất chung quanh, trong Vận Hà tất cả đều là thi thể chết đuối.
Triệu Tiến không có khiến cho quân đội của mình truy kích quá xa, truy kích trước mắt như vậy đối với Triệu Gia Quân mà nói là đủ rồi. Các lộ quan quân tụ tập ở nơi này có lẽ sẽ thu nạp đại bộ phận binh mã trong mười dặm hai mươi dặm, nhưng hôm nay toàn lực ứng đối cũng đã bị nghiền nát, thu nạp thì còn có ích gì? Kỵ binh quan quân tinh nhuệ nhất bị đánh đến nguyên khí đại thương, cốt lõi trong quân cũng đã bị pháo đánh sụp, quan quân còn lại gì chứ?
Mặc dù quan quân còn ba vạn bốn vạn nhưng đối với Triệu Gia Quân vẫn là không chút uy hiếp, đối với triều đình và quan phủ cũng là gánh nặng, còn không kiêng nể gì cướp bóc gây họa khắp chốn, một chính một phản này, đối với Triệu Gia Quân có lợi rất lớn.
Ngay lúc trận chiến kết thúc, núi chiến trường đã không có người trọng thương rồi, cao thấp quan quân bị pháo đánh lan đến mặc dù là trọng thương lại sau khi qua hai canh giờ nữa cũng không còn sinh khí, số còn lại đều là những người bị thương nhẹ đã đầu hàng, băng bó đơn giản thậm chí không cần băng bó. Những người này bị tập trung lại, họp đồng cùng vời tù binh và dân cường tráng trong thành, bắt đầu dọn dẹp chiến trường trong thành ngoài thành, thi thể ngoài thành sau khi đốt cháy đều vùi lấp, xác chết trôi trong Vận Hà cũng được kéo lên xử trí.
Liên đội học đinh Triệu gia và hai liên đội thân vệ cả ngày không tham dự chiến đấu vào thành tiến hành quét sạch cuối cùng, do lại mục, sai dịch trong thành dẫn dắt, tra xét từng nhà, tiến hành điều tra những nơi có khả năng giấu kín quan quân, phòng ngừa tai họa ngầm.
Mãi đến lúc này, phụ lão thân sõ trong thành huyện Tĩnh Hải mới kịp nhận ra, bản thân lo lắng hãi hùng tới hiện giờ, nhưng phản tặc Từ Châu này thủy chung không có đốt giết đánh cướp, thậm chí ngay cả phân chia đồ vật cũng không có, việc làm mặc dù khiến cho người ta e ngại nhưng đều là suy nghĩ vì già trẻ huyện Tĩnh Hải, hơn nữa mấy ngày nay mọi người cũng nhìn thấy quan quân là cái dạng gì, phản tặc Từ Châu so với quan quân còn thấy giống hơn, đây mới thực sự là đội quân nhân nghĩa.
Nhưng Triệu Gia Quân làm những việc này không phải vì thu nạp lòng người, trước mắt thu nạp lòng người không có chút ý nghĩa nào, thu thập thi thể dọn dẹp chiến trường cũng là vì đường trở về, tiết trời nóng bức, nếu thi thể hư thối, ô nhiễm nguồn nước, truyền bá dịch bệnh, đối với Triệu Gia Quân cũng là phiền toái lớn.
- Nếu khống chế cảng Thiên Tân, cảng Đăng Châu ở trong tay chúng ta, nếu chúng ta có đầy đủ thuyền, lần này cũng không cần phải chậm rãi tiến quân dọc bờ sông, dùng càng ít người hơn, đổ bộ thẳng vào cảng Thiên Tân. Triệu Tiến đối với thắng lợi này cũng không hài lòng. Hắn nghĩ đến lần này hao tổn quá lớn, tốn nhiều thì giờ, tuy nhiên từ trên xuống dưới Triệu Gia Quân cũng đã vui mừng khôn xiết.
**************
- Đây là phải quay về Từ Châu báo tin thắng trận sao?
- Đây là đi hướng Thiên Tân bên kia, hỏi nhiều như vậy làm gì!
- Thủ lĩnh các ngươi nghĩ thật chu toàn, hôm nay sau khi đại thắng, thiên hạ sợ hãy, Thiên Tân bên kia xác thực không dám làm như thế.
Binh bộ Thượng thư kiêm Đô Sát Viện Hữu phó Đô ngự sử tổng quản các lộ doanh Bắc Kinh, Kế Trấn, Tuyên Phủ, Vương Tại Tấn đờ đẫn, binh sĩ Triệu Gia Quân áp giải ông ta vẻ mặt tự hào, nhìn kỹ sắc mặt Đốc sư Vương Tại Tấn không nói là nản lòng, thậm chí còn rất bình tĩnh, nhất là so sánh với bọn phụ tá và hộ vệ đang ủ rũ cách đó không xa.