Tiếng bước chấn dừng ở ngoài cửa, nghe ra được là giọng điệu sắc nhọn của hoạn quan, giọng điệu đều có chút run rẩy.- Có việc khẩn cấp vạn lần hỏa tốc, mau để cho người đi vào!
Ngụy Trung Hiền lại nghe ra được, thông tri hoàng đế Thiên Khải một câu.- Là Tiểu Hồ của doanh Bắc Kinh bên đó. Vừa muốn gọi thả người vào, chỉ thấy một gã hoạn quan trung niên mặc áo bào đỏ nghiêng ngả lảo đảo chạy vào, đi theo phía sau mấy gã tướng quân cao to vóc dáng bại hoại.
Hoạn quan kia vừa nhìn thấy hoàng đế Thiên Khải và Ngụy Trung Hiền ngồi bên trên, liền quỳ luôn trên mặt đất, ở nơi đó giọng lanh lảnh hô.- Vạn tuế gia, quân phản loạn Từ Châu đã vượt qua Thông Châu rồi, sắp… sắp muốn đánh tới kinh sư.
Mấy tên tướng quân cao lớn đi theo phía sau Cẩm Y Vệ đang chạy tới trước mặt, lập tức muốn bắt lại, nghe thấy cái này, cử động liền cứng ngắt ở nơi đó, ồn ào huyên náo trong phòng cũng trong nháy mắt trở nên vô cùng an tĩnh, những quan văn quỳ ở đằng trước cũng không màn thất lễ quân thần gì, đều nhất tề quay đầu nhìn sang.
- Cổng thành đóng rồi chưa! Chính là Định Quốc Công ở bên đó vội vàng hỏi.
Tiểu Hồ doanh Bắc Kinh kia hồn bay phách lạc gật đầu, chính là một câu cũng không nói ra lời. Hoàng đế Thiên Khải chợt đứng dậy, không đợi nói chuyện, thân mình lại run rẩy. Cả trường nghị triều đều không nhúc nhích chút nào Ngụy Trung Hiền cuống quýt tiến lên dìu đỡ. Vừa muốn gọi người, hoàng đế Thiên Khải lại mở miệng nói.- Triệu ái khanh, nếu như ngươi đã chủ chiến, quân phản loạn đã đến ngoài thành, ngươi liền kiểm điểm binh mã trong thành ra khỏi thành đẩy lùi quân địch đi a!
Nói xong câu này, hoàng đế Thiên Khải lại nhìn quét một đám thần tử vừa mới quỳ xuống đất, cười lạnh nói.- Chu vị ái khanh khẳng khái vì nước, lúc này chính là thời cơ tốt tận trung vì nước. Các vị có phải nên quyên trợ của cải khao quân hay không, sau đó mặc giáp cầm đao, rời khỏi thành quyết một trận tử chiến với phản tặc kia hay không?
Triệu Nam Tinh mới vừa rồi còn dõng dạc lúc này đã là mặt xám như tro tàn, nghe được lời lẽ của hoàng đế Thiên Khải, ông ta đứng lên muốn nói chuyện, nhưng một cỗ khí lực không lên nổi, cứ như vậy ngã luôn trên mặt đất. Bọn người mới vừa rồi quỳ theo xuống cũng đều á khẩu vô ngôn, có người thậm chí khóc luôn, chỉ là không người nào tiếp lời hoàng đế Thiên Khải.
Vào lúc này, lại là Tả đô Ngự sử Dương Liên đứng ra, cả mặt đều là trang nghiêm túc mục.- Bệ hạ, hiện tại không phải lúc trút giận. Vi thần nguyện đốc quân doanh Bắc Kinh nghênh địch. Nhưng doanh Bắc Kinh mới bại, chiến lực suy yếu, kinh xin bệ hạ phái cấm quân trợ giúp. Lại binh mã các doanh trong ngoài kinh nợ lương lâu ngày, quân tâm suy sụp. Xin bệ hạ phát trích ngân lượng khao thưởng, mới chấn hưng được quân tâm.
Lại có mấy người đứng dậy.- Thần cũng nguyện lãnh binh nghênh địch!
Mọi người nhìn sang lại đều là người trong quyền quý, tuy nhiên mấy vị này mặc dù là trong quyền quý cũng không chút nào được ưa thích, chẳng qua chỉ là gia cảnh bần hàn, không có gia thế gì, cũng không có thân bằng quyến thuộc giúp đỡ, càng khó lấy ra được tiền của kết giao đồng liêu, hiềm rằng lại sẽ không luồn cúi, rất khư khư giữ lấy cái lý. Hạng người như vậy, cho dù bọn quan lớn Đông Lâm cũng là kính trọng mà xa lánh, nhiều nhất cũng chỉ là lễ độ ngoài mặt, ai cũng không ngờ được, vào lúc này bọn họ đứng ra.
Bọn người Đông Lâm trên mặt lộ ra thần sắc xấu hổ, mà một phe phái hoạn đảng thì là ngơ ngác nhìn nhau, có người thậm chí thấp giọng lầm bầm.
- Đọc sách đầu óc hỏng rồi!
Đến lúc này, trong phòng đã không còn khuôn phép gì. Những hạng người cốt lõi của Đại Minh đó hoặc là ngây đơ như gà gỗ, hoặc là cãi nhau kịch liệt, hoặc là không động thanh sắc lui thẳng về phía sau, mấy vị quyền quý đã bước ra khỏi hàng kia thì hô to, nhưng đáng tiếc cũng không có người để ý tới.
Ngụy Trung Hiền và mấy vị Thái giám của Ty Lễ Giám và Ngự Mã Giám đều vây quanh trước mặt hoàng đế Thiên Khải, hạ giọng rất mau đang nói gì đó, không qua bao lâu, hoàng đế Thiên Khải cao giọng nói.- Đóng cổng thành, toàn thành giới bị. Quan lại lên đường phố tuần tra, doanh Bắc Kinh và cấm quân lên thành thủ vệ. nếu như có kẻ lời lẽ xằng bậy chiến hàng giết không cần hỏi.
Thiên Khải dù anh minh thần võ thế nào, cũng không cách nào nắm giữ những thực vụ tiểu tiết ứng đối này, chẳng qua là bọn Thái giám quen thuộc chính sự mượn miệng hắn nói ra. Thế nhưng bên này hạ chỉ, tình cảnh lại trở nên an định một chút. Dĩ nhiên có quan lớn bắt đầu đi dặn bảo. Từng đạo ý chỉ kỹ càng và công văn phát ra, nội quan quý tộc, văn thần võ tướng đều vội vàng rời khỏi bên này tự về chỗ của mình, hoặc là tìm chỗ cho rằng an toàn trốn đi.
Thủ phụ Nội các hoặc là nói Thủ phụ Nội các tiền nhiệm Diệp Hướng Cao rơi lại phía sau, đã không có ý chỉ nào sẽ đưa cho ông ta, ông ta thấy Triệu Nam Tinh ngồi tê bại ở nơi đó còn chưa đứng dậy, khóe miệng treo lên một tia cười lạnh lẽo, lập tức cười lạnh này lại biến thành nét cười gượng đồng bệnh tương liên, trong ý cười này thậm chí mang theo chút may mắn.
Một điều kiện tiên quyết bảo vệ quan chức quyền thế đều là binh mã Từ Châu kia không tiến bức kinh sư, Triệu Nam Tinh chủ chiến cũng là bời vì cái này. Ông ta cho rằng mạo hiểm đối phương không còn lực nối tiếp theo sau, trong triều rất nhiều người đều nghĩ như thế. Theo tình huống như thế, chủ chiến đã trốn tránh được trọng trách đại bại lần này, chủ chiến thậm chí còn vớt vát được công lao cho mình.
Nhưng ai cũng không nghĩ tới được binh mã Từ Châu kia không ngờ ngang nhiên tiến sát, Vương Tại Tấn mới bị hạ ngục một ngày, binh mã này không ngờ đã qua Thông Châu rồi, cũng chính là nói binh mã Từ Châu kia xuất phát so với Vương Tại Tấn muộn hơn nửa ngày. Đánh hạ được kinh thành là một chuyện, mấu chốt nhất chính là, nói rõ xướng nghị của Triệu Nam Tinh là gây họa cho nước, ông ta chủ chiến chẳng khác gì là muốn diệt vong Đại Minh, chẳng khác gì là bỏ mặc bố trí an nguy hoàng gia. Những đại tội lỗi liệt tổ liệt tông, giang sơn xã tắc ông ta nói lúc trước đều tự đập lên trên đầu mình.
Hoàng đế Thiên Khải cắn răng nói ra mấy câu.- Hạ chỉ, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh trung thành quốc sự, đặc mệnh chủ trì nghị hòa với quân giặc, đòi hỏi kinh thành bình an.
Triệu Nam Tinh trên mặt đất thân mình run lên, luống cuống tay chân bò dậy một lần nữa quỳ xuống mang theo tiếng khóc nức nở nói.- Bệ hạ, bệ hạ, thần bệnh nặng trong người, nguyện xin giữ hài cốt về quê, mong bệ hạ khai ân, mong bệ hạ ân chuẩn!
Hoàng đế Thiên Khải mang theo tức giận nói.- Các ngươi những quyền quý này rất là trung tâm ái quốc, rất là chí công vô tư. Lần này chính là lúc các ngươi báo ơn nước! Hắn trước tiên nhìn về hướng Triệu Nam Tinh quỳ ở nơi đó, sau đó lại quét ngang một đám văn thần vừa mới rồi phụ họa Triệu Nam Tinh.
Triệu Nam Tinh một lần nữa tê liệt trên mặt đất, mà những quan viên bị ánh mắt hoàng đế Thiên Khải quét ngang qua sắc mặt ai nấy xám ngoét. Lần này là hoàn toàn xong rồi, không nói tới quân phản loạn kia hung thần ác sát, thời điểm nghị hòa không biết sẽ gặp đối đãi tàn khốc bậc nào. Ngẫm nghĩ kết cục những quan viên Khai Phong đi doanh trướng quân Kim nghị hòa năm đó, cho dù không bị giam giữ, sau khi nghị hòa, tội lỗi danh xấu này cũng sẽ vác ở trên thân mình, về sau không có cách nào đứng vững chân chốn quan trường rồi.