Trường mâu và trường kích mà binh lính Triệu Gia Quân đỡ trên vai thì không có gì đáng nói rồi, nhưng Lư Tượng Thăng lại nhìn chăm chú vào súng hỏa mai, không phải là không đến gần hơn quan sát, y muốn đi tới phía trước nữa cho dễ quan sát, nhìn thấy được bao nhiêu tiểu tiết thì ráng nhìn cho kỹ càng, theo như tin đồn, súng hỏa mai của Triệu Gia Quân rất lợi hại, từng hàng khi bắn ra, cho dù là tinh kỵ quan quân cũng xông không qua mạng lưới lửa đó, nhìn dáng vẻ của súng lửa từ xa, hình như còn nặng hơn súng kíp nhiều lắm, nòng súng có chút ngắn hơn to hơn, như thế bắn ra xa hơn sao?
Nghe nói đại bác của bọn giặc Từ Châu cũng khác xa với quan quân, trên chiến trường đánh ra chuẩn hơn, uy lực cũng rất kinh người, nhưng ở trong đội ngũ hành quân trước mắt lại không có thấy được đại bác, nhưng điều này cũng hiểu được nguyên nhân vì sao, một cái đồ đạc to lớn nặng nề như vậy, nhất định phải vận chuyển bằng đường sông Vận Hà mới tiện chứ.
Tuy rằng khi đi đến nơi đây, đội ngũ bắc phạt của Từ Châu so với khi xuất phát đã ít đi một nửa, nhưng đội ngũ vẫn còn trải dài vẫn cần đến thời giờ khá lâu, những người vây xem lúc đầu còn cảm thấy thú vị mới mẻ, nhưng một lúc sau, khi một đám một đám đội quân đi qua, đã cảm thấy buồn tẻ chán nản rồi, đều tản đi rời khỏi, Lư Tượng Thăng có lòng muốn nhìn từ đầu tới đuôi, nhưng biết làm như vậy không khỏi cảm thấy rất lạc loài, chỉ luyến tiếc đi theo rời khỏi.
Bây giờ mấy huyện bên phía tây phủ Duyện Châu, khắp nơi đều là nông khẩn thôn trangcủa Từ Châu, chỗ xung yếu đóng quân hạ trại, đoàn luyện võ trang cũng đã tổ chức, bọn trộm cướp đã không còn chỗ để sinh tồn rồi, an toàn cũng không cần phải quá lo lắng nữa, chạy đi cũng không giống với trước kia vậy, phải chú ý đi lại giữa ban ngày ban mặt, bầu trời tối đen là phải tìm nơi ngủ trọ.
Thân làTri phủ phủ Đại Danh Lư Tượng Thăng lần này tự ý đi ra xem như là tạm rời cương vị chức vụ, dĩ nhiên không nên ở lại quá lâu trong phủ Duyện Châu bên trong địa phận Sơn Đông được, sau khi xem xong cùng với đám người hộ vệ hầu cận cưỡi ngựa chạy đi. Tình hình như thế cũng không đi được quá nhanh. Dọc theo đường đi Lư Tượng Thăng nói chuyện đứt quãng, nhưng đều là lầm bầm lầu bầu, hẳn là sau khi xem được quân dung uy thế của Triệu Gia Quân, cảm thán rất nhiều, không kìm nổi phải nói ra vài câu.
- Đây chính là mối họa đang đe dọa Đại Minh rồi, nếu không thức tỉnh phấn chấn, chỉ sợ tai họa ngập đầu rồi.
- Bọn giặc Từ Châu là người, chúng ta cũng là người thôi, bọn chúng rèn luyện ra được binh lính như thế, tại sao chúng ta không rèn luyện ra được chứ.
Lư Tượng Thăng sau khi trở lại phủ Đại Danh không ai nghĩ đến y đã từng rời khỏi nơi quản hạt, một là quyền uy của y đã tạo nên, không ai dám đi làm chuyện ngu xuẩn này, hai là hiện giờ cũng không ai thèm đi để ý tới chuyện này nữa, Tri phủ phủ Đại Danh là một công việc xui xẻo dở tệ, chẳng lẽ lại đem y đổi đi sao?
Sau khi im hơi lặng tiếng vài ngày, Lư Tượng Thăng viết liền mấy lá thư, dặn dò người nhà thân tín mang đến kinh sư và Giang Nam, đám thân tín của y dĩ nhiên biết được người nhận thư từ này là ai rồi, trong nhà có người thân bạn bè cũ, ở kinh sư chức quan cũng không thấp lắm, tiếng tăm ở Giang Nam cũng khá cao, chỉ là lão gia nhà mình không muốn đi nhờ bọn họ, nếu không cũng sẽ không bị phái tới cái nơi phủ Đại Danh tiếp giáp với quân địch này rồi, trong đó có một lá thư là đưa cho bạn tốt, người bạn tốt kia là một hạt giống sau khi Đông Lâm bị tẩy trừ lưu lại ở kinh sư, ở trong quyền quý quan can gián là một trụ cột, năng lực rất lớn.
Quản gia dặn dò đưa thư không dám chậm trễ, vội vàng an bài đưa ra ngoài, nhưng cũng len lén đi suy xét. Lão gia đi một chuyến Sơn Đông, chẳng lẽ bị bọn giặc Từ Châu làm cho sợ hãi rồi sao, cho nên mới đi khắp nơi nương nhờ người ta chuyển mình đi chỗ khác, nếu đúng là như thế, vậy thật ra cũng được chuyển đi một nơi tốt hơn, nhưng tính tình của lão gia nhà mình quá cương liệt, không chừng lại muốn làm chuyện mạo hiểm gì rồi. Nghĩ đến đây, quản gia buồn rầu vài ngày không chợp được mắt được.
****************
Vào tháng sáu phía bắc Trường Thành, thảm cỏ xanh um như tấm thảm, chim hót líu lo, đi trên thảo nguyên vô biên vô tận, nhìn trời xanh mây trắng, nhìn nơi xa xa vật nuôi thành bầy, cả người đều vui vẻ thoải mái.
Trong nước biển nơi đây cũng là như thế, xung quanh cái hồ nước mặn này, là một trong những vùng đất trù phú nơi tái ngoại nhiều đồng cỏ và nguồn nước tuyệt đẹp nhất, mỗi khi đến lúc này, sẽ có rất nhiều bộ lạc thả ra trâu ngựa đi đến nơi này, trong đoạn thời gian này, tất cả mọi người chỉ muốn nắm chặt cơ hội ráng nuôi mập lên vật nuôi của mình để sinh sôi nảy nở, không có rảnh rỗi đi chém giết lẫn nhau, đây cũng là thời kỳ hòa bình nhất.
Mấy tháng này cũng là mùa vụ khá tốt của đám thương buôn, bọn họ mang theo tới đây rất nhiều hàng hóa, đổi lấy vàng bạc và chiến lợi phẩm trong tay qúy nhân Mông Cổ, đổi lấy súc vật và đồ tồn trữ của những người chăn nuôi, giúp mình kiếm về lợi nhuận gấp đôi hoặc có khi gấp mấy lần luôn, từ khi đi vào năm Thiên Khải, loại buôn bán này còn khá hơn nữa. Cái gì Lâm Đan Hãn đánh đuổi được cháu của Yêm Đáp, tự mình chiếm lấy thành Quy Hóa, cái dòng dõi bộ lạc chính thống trên thảo nguyên Sát Cáp Nhĩ này khá thiếu thốn của cải, đồng ý ra giá cao đi mua lại nồi sắt, mua lại vải bông, mua hết tất cả những gì mà trên thảo nguyên không có. Đương nhiên, thích đi mua nhiều nhất chính là rượu trắng, nhất là xuất xứ tại Từ Châu, cái loại rượu mạnh có khẩu vị mát lạnh, nhưng khi uống vào cổ họng lại giống như ngọn lửa đang thiêu đốt vậy.
Lâm Đan Hãn cái gì cũng muốn mua hết, nhu cầu bên Đại Minh cũng dồi dào không dứt, mười năm trước trong mắt mọi người không có Từ Châu, bây giờ đã biến thành quái vật rồi, cần đến số lượng lớn trâu ngựa, cần đến số lượng lớn thuộc da, cần đến số lượng lớn người, cần đến số lượng lớn kỵ sĩ. Nếu trên thảo nguyên có thứ gì, Từ Châu đều cần hết, bọn họ cho ra cái giá cả, là một giá cả đủ khiến cho mọi người làm giàu phát tài lên rồi, chớ đừng nói chi là, ở Từ Châu bán ra, còn ngay tại chỗ mua vào vải bông, nồi sắt, rượu trắng và tất cả những gì trên thảo nguyên cần đến, những chuyến qua lại như thế chính là một món lãi lớn.
Các thương buôn Sơn Tây hận một người nhất chính là Vương Tử Dương, năm đó y chỉ là một tên buôn lậu ngựa bình thường thôi, hiện giờ đã giàu có ngang bằng một nước rồi, danh tửu Hán Tỉnh chuyển đến trên thảo nguyên, chín phần bị y độc quyền cung ứng, còn lại một phần kia là xuất ra từ bên Bắc Trực Lệ.
Danh tửu Hán Tỉnh so với rượu nổi danh nơi Sơn Tây không có mạnh hơn nhiều lắm, khó có được chính là cái mùi vị mát lạnh đậm đà của nó, cộng thêm chính là lượng rượu làm ra, danh tửu tại sao phải gọi là rượu danh, đơn giản là nguyên liệu khá cầu kỳ, công nghệ khá phức tạp, tốn công sức tốn nguyên liệu, nên làm ra được rượu ngon, giá thành cũng khá cao. Nhưng rượu trắng nơi Từ Châu thì khác xa, rượu làm ra nơi đó rất lớn, về mặt sản lượng đoán ra được giá thành của danh tửu Hán Tỉnh không cao lắm, cũng không có cách nào đi thương lượng giá cả với họ được, hơn nữa mọi người cũng chuỉ muốn kiếm tiền làm giàu thôi, sau lưng rượu trắng này là một con quái vật, ngay cả đội quân mấy chục vạn của triều đình cũng đều đại bại, tội gì mình phải tự đi tìm đến cái chết.