Mã Xung Hạo có được đãi ngộ mà người khác không có, Triệu Tiến và bọn huynh đệ ở trong quân trướng ngoài thành Thiên Tân thiết yến tẩy trần cho y, còn cố ý mời đầu bếp lớn trong thành Thiên Tân lo liệu. Đãi ngộ như vậy khiến ai nấy quen thuộc Triệu Tiến đều cảm thấy khiếp sợ, Tiến gia lại sẽ đích thân thiết yến, hơn nữa còn phô trương mời đầu bếp lớn trong thành lo liệu.
Nhưng thật ra không ai nghĩ đến đoàn người cho rằng “bày trí phô trương” kia, ở trong mắt vị đầu bếp tửu lâu và giúp việc kia chỉ là bủn xỉn keo kiệt. Thiên Tân mở thành không phát sinh chiến đấu ác liệt, bọn phú hộ trong thành vẫn là có lòng nịnh hót, bên này là đầu mối then chốt tào vận hải vận cung ứng kinh sư, so với Lâm Thanh, Tế Ninh còn phải có chỗ hơn, về việc ăn mặc, hưởng dụng dĩ nhiên không kém, nhưng đưa đi đồ chơi quý giá yến rượu đều bị cự tuyệt, đưa ca kỹ tới cũng bị đưa về.
Những người giàu có trong thành Thiên Tân không cảm thấy Triệu Tiến dầu muối không vào, ngược lại là cho rằng là Thiên Tân hưởng dụng kém, dù sao bọn họ đã nghe qua tin đồn của phú hào Từ Châu, còn uống qua rượu trắng, biết vải bông, cách Hoài Dương phồn hoa giàu có bên đó lại gần, dĩ nhiên không nhìn được cuộc sống phóng túng hoan lạc của Thiên Tân. Đầu bếp này cũng cho rằng như vậy, còn tưởng rằng Triệu Tiến ăn toàn là sơn hào hải vị như thế, các vật liệu trong đại doanh khẳng định không thiếu, chính mình mang theo giúp việc lại đây làm thì tốt rồi.
Ai nghĩ đến đến sau khi đến đại doanh của Triệu Tiến,, mới phát hiện bên này rất đơn sơ, ăn đơn giản là bánh mì, canh thịt, đồ ăn tẩm ướp còn có rau theo mùa, cá khô các loại cũng có. Mọi người xem đến đây đều là không tin, nô bộc của rất nhiều phú hào giàu có trong thành Thiên tân ăn những thứ còn ngon hơn cái này rất nhiều. Tên đại đầu lĩnh trẻ tuổi lãnh binh tạo phản làm sao còn đơn giản như vậy, tạo phản này không chính là vì ăn uống hưởng lạc, sống đơn giản như vậy rốt cuộc mưu đồ điều gì?
Đầu bếp này một bên dặn dò người về thành chuyển đến các loại vật liệu, một bên tò mò hỏi, thế mới biết Triệu Tiến ăn so với binh lính bình thường tốt hơn không nhiều lắm, phân biệt đơn giản là thịt nhiều thịt ít, nồi to nồi nhỏ mà thôi, điều này làm cho đầu bếp kia rất là khó hiểu, âm thầm có chút khinh bỉ, nghĩ thầm tin đồn có dính đến Từ Châu quả nhiên là giả dối, nơi thâm sơn cùng cốc đi ra quả nhiên chưa thấy qua việc đời.
Y đang tinh thần phấn chấn bộc lộ tài năng cho đám quê mùa xem một chút. Kết quả còn bị thân vệ Triệu Tiến dặn dò không cần làm thứ gì khác thường, gà, cá, heo, dê phải có đủ, điều này làm cho đầu bếp đó rất là khinh bỉ, cũng chỉ đành ở trong bụng mắng vài câu.
Trước khi tiến quân hướng về huyện Tĩnh Hải, Triệu Tiến liền phái người đi Tế Ninh bảo Mã Xung Hạo chạy tới tụ hội, đây cũng là riêng biệt đi mời, lại là thiết yến tẩy trần, trong Triệu Gia Quân khó có được đãi ngộ như vậy, Mã Xung Hạo dĩ nhiên hiểu được điều này, tuy nhiên biểu hiện của y càng thêm cẩn thận, không dám có chút khoa trương và tự kiêu.
- Chủ tướng thật sự giết thuộc hạ rồi, chủ tướng nếu có mệnh lệnh chỉ bảo, thuộc hạ cúc cung tận tụy chính là bổn phận, như vậy thật là làm cho thuộc hạ bất an. Ở quân trướng trước khi yến hội bắt đầu, Mã Xung Hạo biểu đạt vô cùng thẳng thắn.
Lần thể hiện này của hắn khiến mọi người trong quân trướng phản ứng bất nhất, Trần Thăng trên mặt mỉm cười, Thạch Mãn Cường có chút hồ đồ, Cát Hương như thoáng có chút suy nghĩ, Triệu Tiến cũng giống như vậy nói thẳng rằng.- Lão Mã, chiêu số ngươi dùng trong quan trường trước kia đừng dùng bên này nữa. Quy củ của Từ Châu chúng ta chính là bản lĩnh phải trọng dụng hậu đãi. Ngươi chính là kẻ có bản lĩnh, dĩ nhiên phải coi trọng, không cần đứng, ngồi xuống là tốt rồi.
Nói hết lời nên nói, Mã Xung Hạo cũng không câu nệ, sau khi hướng về mọi người thi lễ chào hỏi, cười ngồi xuống. Trước tiên Triệu Tiến nâng chén nói rằng.
- Trước khi lâm chiến, chúng ta lấy trà thay rượu, trên đường ngươi vất vả rồi.
Mọi người uống trà rồi, Triệu Tiến lại là mở lời nói rằng.- Vào ngày này trước khi ngươi đến, ta thả Vương Tại Tấn về kinh thành, bảo ông ta mang theo điều kiện của ta, ngươi quen thuộc tình hình kinh thành bên đó, ngươi cảm thấy triều đình sẽ ứng đối ra sao?
Khi nghe tới Vương Tại Tấn được thả về, Mã Xung Hạo mày dưới nhíu lại, đợi Triệu Tiến nói xong, Mã Xung Hạo hơi có chút trầm tư mở lời nói rằng.- Chủ tướng, triều đình sẽ kéo dài, sau đó sẽ tụ tập doanh Bắc Kinh và các lộ binh mã tiếp tục cùng quân ta quyết chiến, vậy chỉ sợ Vương Tại Tấn sẽ bị thẳng thừng hạ ngục, phải gánh lấy trọng trách chiến bại này.
- Hiện tại, binh mã bắc Trực Lệ điều tới được trừ phi là binh mã doanh Bắc Kinh, Tuyên Phủ, Kế Trấn và Liêu Trấn. Bên kia bị Nữ Chân liên lụy, Kế trấn và Tuyên phủ đều tổn thất nghiêm trọng, doanh Bắc Kinh suy yếu. Trận Tĩnh Hải này chúng ta thắng lớn khẳng định kinh thành cũng sẽ biết. Bọn họ dựa vào cái gì dám đánh cùng chúng ta? Đây chính là câu hỏi của Cát Hương.
Mã Xung Hạo cười trả lời rằng.
- Bởi vì là chủ tướng bên đây muốn nghị hòa, nếu như chúng ta muốn nghị hòa không muốn đánh, vậy thì khẳng định sẽ có chỗ khó bất đắc dĩ, chưa chắc Thiên Tân này không chiếm nổi bao lâu, chỉ muốn vớt nhiều một chút lợi ích chạy nhanh. Dù sao cũng là muốn lui, vậy không bằng đợi chủ tướng lui là được, hà tất đi gánh tội mất quyền nhục nước. Thậm chí còn sẽ cảm thấy quân ta phô trương thanh thế miệng hùm gan sứa, lại tụ tập binh mã đến chiến cũng đều có khả năng.
Cát Hương ngạc nhiên, muốn phản bác tranh biện, nhưng nghĩ kỹ, Mã Xung Hạo nói không có gì sai, Triệu Tiến chậm rãi gật đầu nói.- Cũng là ngươi quen thuộc đối với triều chính, chúng ta bên này quá thẳng, lại quá nghĩ chắm mẩm rồi. Ngươi nghĩ đến cái gì đều nói hết ra.
Được Triệu Tiến cổ vũ, Mã Xung Hạo ngồi thẳng chút, nghiêm túc nói rằng.- Chủ tướng, sau khi quan quân Tĩnh Hải đại bại, trong triều điều đầu tiên đại thần làm chính là trốn tránh chịu tội. Vậy Vương Tại Tấn tất nhiên phải vạch tội hạ ngục, thứ hai chính là tính toán lật ngược thế cờ. Trận đại chiến này vốn chính là quyền quý Đông Lâm vì áp đảo hoạn đảng mà khởi xướng, sau khi chịu đại bại, chỗ ngồi đã tràn đầy nguy cơ, nếu là cùng chúng ta cầu hòa, vậy sao thành cái đích cho mọi người chỉ trích, trở thành tội nhân mất quyền nhục nước, không còn có khả năng khôi phục lại. Không cần nói tiếp tục đứng ở trong triều, nói không chừng đều thân bại danh liệt, vấn tội hạ ngục. Bọn họ khẳng định không cam lòng, chúng ta tự muốn cầu hòa, tất nhiên sẽ bị cho rằng là chột dạ, bọn họ khẳng định còn muốn mạo hiểm.
- Thật là đồ khốn kiếp không biết tốt xấu. Bên cạnh Thạch Mãn Cường nghe được tức giận, dùng sức vỗ xuống bàn.
Mã Xung Hạo tiếp lời nói rằng.- Tứ gia nói rất phải, những kẻ văn thần quyền quý này đích thực hồ đồ. Nhưng thật ra bọn chúng cũng không hồ đồ. Sau khi Tĩnh Hải đại bại, lại thử nghĩ xem đầu năm nay mấy lần đại bại, mỗi người bọn họ đều biết rằng chuyện không làm được, vì bảo toàn danh vị nhà mình, vẫn là phải không màn tới không được.