Tuổi cỡ nhau, đều là tuổi trẻ đắc ý, con đường làm quan thuận lợi, cũng đều là dựa vào bản lĩnh của mình mà đi lên, lại với bề trên và nhà mình kết thân giao hảo, song phương cũng coi là lần đầu một mình gặp mặt nói chuyện, lại nói đến vô cùng tâm đắc, câu chuyện cũng so với lúc đầu cũng thâm sâu chút.
- Lần này Hồng huynh đi vào kinh thành, sau này nhất định tiền đồ sẽ như gấm như lụa rồi, tiểu đệ tại đây xin chúc mừng huynh trước.
- Hiền đệ, tuy rằng không biết được tình hình kỹ càng bên hiền đệ, nhưng hiện giờ đối với hiền đệ mà nói, lúc này vào kinh thành không khó phải không? Cứ ở bên Sơn Đông này tiếp tục chậm trễ, đợi đến khi tuyển chọn tuấn kiệt tài đức thiên hạ, vậy cũng sẽ bị coi như là cố ý đó.
Hồng Thừa Trù nói ra điều này rất đúng với sự thật, triều đình phải thi hành pháp lệnh mới, tuyển chọn người tuổi trẻ tuấn kiệt tài đức, nhưng ai cũng biết, thực là đến khi tuyển chọn người vượt trội, người được chọn trúng khẳng định đều có chỗ dựa vững chắc con cháu nhà giàu có gia thế, đến lúc đó vào kinh rồi, bất kể ngươi có bản lĩnh hay không, vẫn sẽ bị người ta xem thành dựa vào quan hệ đi lên, ở trên con đường làm quan và trong quan trường cũng sẽ nhận được một chút kính trọng, nhất thời đắc ý, nhưng không lâu dài được. Cho nên trước khi chính thức tuyển chọn người trẻ tuổi nào mà được đề bạt bổ nhiệm lên, mới là người chân chính được trọng dụng.
Đây vốn là những việc ngầm hiểu lẫn nhau, ngay trước mặt đi nói ra, cũng là đang tỏ ý thân cận, người thông minh dĩ nhiên sẽ hiểu được thể hiện thiện ý này, Trịnh Sùng Kiệm xoa xoa trán, suy nghĩ một chút rồi nói ra.- Ý tốt của Hồng huynh tiểu đệ hiểu được, không dối gạt Hồng huynh, cũng có người định an bài tiểu đệ vào Kinh thành, nhưng bị bên tiểu đệ từ chối rồi.
Không đợi Hồng Thừa Trù hỏi lại, Trịnh Sùng Kiệm cũng nói thẳng.- Hồng huynh từ tỉnh Chiết đến đây, những gì nhìn thấy nghe thấy về Triệu tặc Từ Châu chắc cũng không nhiều lắm. Tiểu đệ đã nhậm chức ở Sơn Đông được mấy năm, cũng biết được không ít, Đại Minh có mười mấy tỉnh, nhân khẩu ức vạn, binh mã trăm vạn, binh lính Mông Cổ thảo nguyên tuy chỉ hơn trăm vạn, Nữ Chân Kiến Châu và thổ ty tây nam cũng có hai mươi vạn, vì sao một lần bại lại bại nữa?
Hồng Thừa Trù sửng sốt, vốn không phải là đang nói về Từ Châu, sao lại nói tới bên Mông Cổ và Nữ Chân rồi, Trịnh Sùng Kiệm lại tiếp tục nói.- Hộ dân Từ Châu hơn hai mươi vạn, đây là tiền vốn lập nghiệp của Triệu tặc kia, Từ Châu là nơi xung yếu thiên hạ, lại là nơi nghèo nàn hoang vắng, Hồng huynh tất nhiên biết được. Hắn dựa vào mấy vạn hộ này, dựa vào nơi nghèo hoang này, sao lại làm được cục diện như vậy. Bên Sơn Đông nghe đồn về hắn không ít, Triệu tặc này từ lập ra đến nay, sở chiến đều là lấy ít thắng nhiều, năm đó chỉ ngàn binh san bằng một trăm ngàn tặc khấu, mấy trận chiến với triều đình cũng đều là lấy một chọi mười. Nếu nói man di Thát giặc dã tính chưa lui, hung tàn hung ác, cái này đều là con dân Từ Châu tại Đại Minh, sao lại luyện được binh lính mạnh mẽ như vậy?
Hồng Thừa Trù cảm khái một câu.- Vi huynh là từ bên Lâm Thanh đến đây, cũng từng gặp qua binh mã của bọn giặc Từ Châu, đội quân mạnh như thế, cả đời này ít thấy được, không biết trình độ của binh mã tây địch đông lỗ có phải như vậy hay không?
- Hồng huynh, lẽ ra thao luyện ra tinh binh cỡ này, mỗi tên quân lính đều làm được thân binh nhất đẳng cho võ tướng Đại Minh. Nuôi dưỡng hai vạn thân binh kia là một cảnh tượng cỡ nào. Thời điểm Lý Thành Lương Đốc Liêu cường thịnh cũng chẳng qua như thế này thôi. Nhưng đó là vì Liêu Đông giàu có đông đúc cộng thêm lương tiền đầu não mang tới. Triệu Tiến hắn ngoài hai mươi tuổi, dựa vào nơi cùng khổ một châu, sao lại làm được như thế, Hồng huynh lần này bắc tiến, có từng đi đến Từ Châu nhìn qua thử xem nơi đó dân sinh như thế nào không?
Tuy rằng ngôn ngữ này nghe thấy kỳ kỳ, nhưng Hồng Thừa Trù lại nghe hiểu được, giơ tay vuốt vuốt chòm râu nồng đậm, một lát sau mới nói.- Cuộc sống an cư lạc nghiệp bậc này, ngay cả Hàng Châu cũng chưa từng thấy qua.
- Tiểu đệ từng phái người đi bên kia xem qua, theo như tin tức báo về, thiếu chút nữa khiến cho tiểu đệ tưởng là hư báo, sau này hỏi qua nhiều người mới dám xác thực chứng nhận. Luyện ra được cường quân cỡ này, bày ra được cảnh tượng bậc này, vẫn làm giàu một phương, cho dù là trên sách thánh hiền cũng chưa từng nói qua, mấy ngày nay cùng người Từ Châu đi giao thiệp quân vụ, vốn tưởng rằng bọn phản loạn này là xuất thân giang hồ chợ búa, tất nhiên không thông chính sự. Tiểu đệ mượn cái này giở chút thủ đoạn, để sau này sửa soạn. Không ngờ người Từ Châu tới đây làm việc cẩn thận nghiêm trang, không chỉ không giở được thủ đoạn gì, ngược lại còn bị lấy ra chút chuyện cũ, lúc trước thật sự không nghĩ tới.
Nói tới đây, Trịnh Sùng Kiệm cũng nhận ra được bản thân mình thất lễ, vội vàng dừng lại, xin lỗi cười cười, bên kia Hồng Thừa Trù nghe đến nhập thần, cũng chỉ là cười cười ra hiệu không sao.
- Kinh nghĩa thánh hiền, sử liệu điển tịch, đều tìm không ra tên Triệu Tiến này là làm như thế nào. Có người nói là Tần pháp, nhưng Tần pháp chỉ trọng trồng trọt nuôi chiến tranh. Công thương hưng thịnh như Từ Châu, tiểu đệ bắt đầu hồ đồ, đến bây giờ là càng ngày càng hồ đồ, tiểu đệ cảm thấy, Triệu Tiến muốn mưu đoạt thiên hạ, thứ nhất cần phải làm là chỉnh đốn Sơn Đông, khi chỉnh đốn Sơn Đông tất nhiên sẽ dùng tới cái thủ đoạn lúc hắn lập nghiệp hưng thịnh kia. Nếu học được thủ đoạn này, Đại Minh mặc dù đánh mất Sơn Đông và Nam Trực, cũng có cơ hội khôi phục chấn hưng, có lẽ còn phục hưng được.
Hồng Thừa Trù và Trịnh Sùng Kiệm đều là tiến sĩ cùng bảng, đều là tuổi ngoài ba mươi, lại cũng đã làm đến quan to chính tứ phẩm, ở trong quan trường tuy rằng tính ra còn khá trẻ, nhưng tuổi trẻ mà ở quan trường đánh đến vị trí này, cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, biết kiềm chế lòng dạ rất đầy đủ, lần này giống với lần đầu gặp mặt, song phương nói chuyện nhiều hơn, cũng có chút sâu xa hơn.
Có lẽ bởi vì Sơn Đông này đã không phải vương thổ, quan thự nha môn Sơn Đông chỉ thành một cái thùng rỗng, lại viên sai dịch làm sai vặt đang bị Triệu Gia Quân Từ Châu sai khiến khảo hạch, mà bọn quan viên lòng người bàng hoàng, giữa trên dưới đều chẳng bận tâm đến nhau, cho nên mới được nói chuyện thoải mái như vậy, nhưng chỉ dừng ở đây, kế tiếp song phương nói đến chỉ là chút lời nói suông khách sáo mà thôi.
Vốn Hồng Thừa Trù đến phủ thành Tế Nam còn có chút ý định khác, ở cổng thành và bên trong thành sau khi nhìn thấy tình cảnh tương tự Tế Ninh, Lâm Thanh, những ý nghĩ này cũng đều tan thành mây khói. Sau khi đưa qua thư từ, ngay cả ngủ lại một đêm cũng không muốn trì hoãn, lập tức liền phải lên đường bắc tiến, Binh bị đạo Tế Nam Trịnh Sùng Kiệm đại khái hiểu được lòng dạ của y, sau khi giữ lại vài câu là đưa đến ra cửa, còn không kìm nổi tự giễu cảm thán vài câu.