Lúc binh mã Từ Châu nguy hại kinh sư, biên quân của Sơn Tây và Đại Đồng kháng mệnh không tới, điều này quả thực khiến kinh kỳ tức giận, nếu định tội cho Tổng binh Đại Đồng và Tổng binh Sơn Tây, chỉ e sẽ kích khởi binh biến, nhưng tiêu diệt vài tên quan văn cũng không phải vấn đề lớn. Nhưng đưa ra cái ghế này cũng không hàm hồ, Tuần phủ Đại Đồng phải quản chính là quân dân phủ Đại Đồng và biên trấn Đại Đồng, mà Tuần phủ Sơn Tây lại quản quân dân Sơn Tây ngoại trừ các phủ châu Đại Đồng. Tên Tôn Truyền Đình đó làm Tuần phủ Đại Đồng mà còn quản quân dân sự vụ các phủ châu Sơn Tây, đồng nghĩa với việc cả tỉnh Sơn Tây đều giao cho y.
Qủa thực là tình thế nguy cấp rồi, bất chấp cái gì người bản địa không được đảm nhiệm chức quan bản địa, mặc kệ cái gì mà lớn nhỏ tương chế, nếu bình thường đưa việc bổ nhiệm không hợp với lệ thường ra, từ Nội các đến Lục bộ mà nói, sẽ có không ít những người can hệ và không can hệ ra mặt phản đối, sẽ có người vì cầu danh lấy cái chết để chống lại, nhưng hiện giờ không chỉ có ở đây không ngăn cản được, thậm chí mọi người còn muốn áp chế những người không có mắt phản đối đó.
Tôn Thừa Tông kiến nghị nói.- Bệ hạ, thần cảm thấy Tôn Truyền Đình làm Tuần phủ Đại Đồng kiêm quản Sơn Tây, nhưng Sơn Tây vẫn có Tuần phủ, cùng cấp chống đỡ, tất nhiên sẽ tranh luận khắp nơi, chi bằng điều chuyển Tuần phủ Sơn Tây, để trống cái ghế Tuần phủ Sơn Tây đi!
Hoàng đế Thiên Khải gật gật đầu tán đồng.- Lời của Tôn tiên sinh rất đúng, cứ làm như thế đi, hôm nay ban ý vra, nhanh chóng phát đi, hiện giờ chậm trễ không được cái gì cả!
Mọi người đều tán đồng phụ họa, đây kỳ thực là thêm cho Tôn Truyền Đình một vị trí Tổng đốc tổng chế thậm chí là Đốc sư, đây là quản công việc của hai Tuần phủ, cũng chính là từng trải và tuổi tác của y còn chưa tới, cho nên mới để trống một cái ghế, từ mức độ nào đó, điều này kỳ thực là tái hiện Đốc sư Tôn Thừa Tông.
Rất nhiều người trong hội triều đều nhìn về phía Tôn Thừa Tông, nghĩ thầm vị Thủ phụ này thực sự là không lo bản thân. Hôm nay ông ta đưa ra kiến nghị, chỉ cần thế cục này có thay đổi, đều sẽ trở thành lý do để định tội, đây cũng thực là một bụng trung thành. Mọi người lại nhìn về phía hoàng đế Thiên Khải, trên mặt thiên tử trẻ tuổi lúc này ửng đỏ lên, đầy vẻ hưng phấn. Phấn chấn này của thiên tử rốt cuộc là việc tốt hay xấu, dù sao mọi người đều có đến mấy chục năm không gặp được tình hình như vậy rồi. Đại sự biên quan
Tôn Thừa Tông sau khi nói xong sắc mặt cũng có thần sắc thả lỏng, ông ta tất nhiên biết nguy cơ bên trong việc này, nhưng cũng có loại hảo khí ngàn vạn lần ta đã quyết, quốc gia như thế, không làm không được, Vu Khiêm năm Anh Tông, Văn Thiên Tường của thời Tống, chỉ e cũng sẽ quyết định giống thế.
Hoàng đế Thiên Khải hưng phấn chưa hết, tiếp tục mở miệng nói: - Đến lúc này, quy tắc tổ tiên đương nhiên phải kính trọng, nhưng cũng phải dùng những cách mới, không được nhốt chặt mình vào trong cáo vòng chết. Trong triều đã tranh đại nghĩa mấy chục năm rồi, đến bây gờ cũng nên làm chút việc thực. Các vị ái khanh, người trẻ tuổi ở các nơi nên được cất nhắc đều phải cất nhắc, thời cục gian nan nguy nan trước mắt, kẻ có gan đảm nhiệm, dám làm việc, nhất định có khí khái và dũng khí, nhất định không kém cỏi rồi, mọi người không được chèn ép luận về bối phận được.
Cả buổi nói chuyện đến mức mọi người cười khổ, vẫn là Tôn Truyền Đình dẫn mọi người đứng dậy nghe mệnh, nhân dịp này, cái gì mà tranh đại nghĩa, không làm việc thực, cái gì mà chèn ép luận về bối phận, cái gì mà khí khái với dũng khí, đây chính là chỉ mũi mọi người mà mắng, nhưng gian nan của thế cục đoạn tháng ngày trước, trong lòng thiên tử có lửa giận cũng không phải lạ.
Nhưng mọi người cũng để ý đến những lời này của Hoàng đế Thiên Khải, cất nhắc người trẻ tuổi các nơi, thêm vào tấm gương Tôn Truyền Đình trước mắt, cũng chính là nói, khuôn phép những người sau khi thi đỗ tiến sĩ, theo ngôi thứ, vào Hàn Lâm viện, vào Khoa đạo, vào các bộ, xuống khắp chốn, theo ưu khuyết quyết định tiền đồ mấy chục năm về sau phải thay đổi, những danh bậc bản thân mình không ở gần phía trên, những hạng con cháu đang trải qua tư lịch nhích lên trước một chút, sớm thăng chút, sắp xếp như vậy, hoặc là nói, lợi ích mà thiên tử đưa ra cũng không tầm thường. Phải biết là trên quan trường này sớm một năm muộn một năm cách nhau quá nhiều, hơn nữa người trẻ tuổi có thân phận các nơi được đề bạt cũng không phải là con cháu hay môn sinh của mọi người, hiện nay cục diện thế này, nếu không có người chiếu cố, thì làm sao có khả năng từ Thi hương đến Thi hội một lộ thuận buồm xuôi gió được.
Nghĩ đến đây, tình cảnh buổi nghị triều đã trở nên rất tốt, mặc dù những lãnh tụ quyền quý như Dương Liên và Tả Quang Đấu cũng đang suy nghĩ việc cất nhắc những cốt cán quyền quý khắp chốn lên, nâng cao sức mạnh trong triều, điều này đã coi như là mọi người đều vui vẻ rồi.
Nhưng ào lúc này, ở ngoài hội triều đột nhiên vang lên tiếng quát hỏi của tướng quân cao lớn và hoạn quan túc trực, còn có tiếng bước chân dồn dập vang lên, trong phòng bất luận quân thần hoạn quan, thậm chí cả đám tôi tớ làm văn thư kia, ai ai cũng biến sắc mặt. Nghị triều này là ở trong đại nội hoàng cung, trong Tử Cấm Thành, ở nơi yếu địa cấm địa, lại có người chạy điên cuồng, hơn nữa không bị ngăn cản, đây chỉ có một loại khả năng, đó chính là có quân báo mấy trăm dặm khẩn cấp. Rốt cuộc là ở đâu có sơ hở? Là các bộ lạc Mông Cổ xuôi nam sao? Hay là Nữ Chân Kiến Châu xâm chiếm? Hay là cường đạo Từ Châu lại xông đến rồi?
Tuy nói quân báo đi thẳng vào trong cấm cung này cũng có khả năng là tin tức đại thắng, chỉ là trước mắt các nơi thối nát, lấy đâu ra chỗ nào còn có khả năng đại thắng, chỉ có khả năng là xảy ra chuyện rồi.
- Không quy củ, mau đi nhận tin tức vào đây, ồn ồn ào ào còn ra cái bộ dạng gì nữa! Nguỵ Trung Hiền cao giọng quát, bên ngoài có người trả lời lanh lảnh một tiếng, tiếng bước chân vội vã cũng coi như là yên tĩnh lại.
Không bao lâu sau, hoạn quan cạnh giữ cửa trước cầm một phong thư vội vội vàng vàng đi vào, Nguỵ Trung Hiền mặc kệ chừng mực, thấp giọng hỏi.- Vạn tuế gia, muốn đọc ở nơi này không?
Hưng phấn và kích động của Hoàng đế Thiên Khải đều tan thành mây khói, chần chừ chốc lát liền uể oải nói.- Tin tức thế này còn giấu được ai. Đọc đi, lẽ nào không đọc thì việc này sẽ không có nữa sao?
Nguỵ Trung Hiền gật gật đầu với tên hoạn quan nọ, ra hệu đối phương bắt đầu đọc thư, hoạn quan được ở bên này canh giữ đều là từng vào nội thư phòng, tất nhiên sẽ không lẽ nào không biết chữ, trong tình cảnh thế này, nếu người nào đó của Ti Lễ Giám nhận lấy đọc, đám văn thần có khi lại cảm thấy có điều giấu diếm.
Tên hoạn quan vội vàng đáp lời, mở thư ra xem, sắc mặt lập tức thay đổi, thay đổi này mọi người đương nhiên nhìn vào trong mắt, nhưng vào lúc này, mọi người vẫn còn biết cách bình tĩnh.