Nhưng liên đội súng hỏa mai Triệu Gia Quân không giống vậy, ngay thời điểm kỵ binh quan quân xuất hiện ở góc phía tây bắc bắt đầu xung phong, mấy liên đội đã chuyển đến chỗ này, từng hàng sửa soạn xạ kích, nếu như không cho phép bắn một lượt, đó chẳng qua là tiến vào trong tầm bắn thì nổ súng, không biết là ai nổ vang phát súng đầu tiên, tiếng nổ vang thành một mảng.
Súng hỏa mai của Triệu Gia Quân khá là thô nặng, vừa muốn dùng xiên gỗ chống lên, đội ngũ không cách nào trở nên quá dày đặc, thời điểm xạ kích không che lấp được, đích thực cũng có vùng bị mù, nhưng theo tình hình các lữ các đoàn hợp lực, một điểm đi vào được mấy liên đội, mấy trăm cây súng hỏa mai, số lượng này đủ lớn bảo đảm sát thương dày đặc rồi.
Kỵ binh quan quân bị súng hỏa mai bắn, hoặc là bị thẳng thừng giết chết, hoặc là bị té ngựa, hoặc là bị thương mất đi sức chiến đấu, phiền toái hơn chính là chiến mã quan quân cưỡi rất ít khi trải qua tình huống như vậy, tiếng súng hỏa mai nổ vang lên, khói súng tràn ngập, còn có tiếng kêu thảm thiết và tiếng hí ngựa ở bên cạnh, con ngựa thực dễ dàng bị chấn động mà mất đi khống chế, đây khiến cho đội ngũ kỵ binh càng thêm loạn.
Thi thể người ngựa lăn lộn, chết bị thương đầy trên đất, phía sau đều là chuyển hướng hoặc ngừng lại, lập tức quay lại đội, nhưng kỵ binh quan quân không chỉ thử ở góc tây này, chính thời điểm đợt công kích thứ nhất phát ra, lại có mấy đội bắt đầu tách ra tấn công, chỉ có điều kết cục mấy đội này cũng không có gì khác biệt, súng hỏa mai bắn vào thì đầu rơi máu chảy.
Nhưng trận chiến này không có biến càng thảm hại hơn được, chính là vừa va chạm như vậy, trong đại đội nhân mã quan quân liền vang lên tiếng tù và, kỵ binh quan quân đang phấn tán các nơi vội vàng lui về, kỵ binh quan quân tới tập kích này không dừng lại, cứ như vậy mà nghênh ngang rời đi.
Trận ngộ chiến nhỏ, đối với song phương cũng không coi là cái gì.- Quan quân tổng cộng chết ba trăm người cưỡi ngựa, quân ta thu được sáu mươi lăm con ngựa.
Triệu Tiến nhỏ giọng nói phán đoán của mình.- Quan quân thực chỉ đang dò xét, chúng ta cũng không nên phạm tới xuất ra toàn lực, dù chúng ta dùng toàn lực ứng chiến, cũng sẽ không tạo quá nhiều sát thương cho đối phương.
Ánh mặt trời dần ngã về tây, phía xa trên đường chân trời nhìn thấy được thành trì huyện Tĩnh Hải, đoàn quân sĩ cưỡi ngựa cùng các lữ liên quân sĩ cưỡi ngựa, cùng với kỵ binh thiết giáp lữ dạy bảo lấy liên đội làm đơn vị bố trí tiến vào cạnh ngoài đại quân, các lữ đoàn đều đã sẵn sàng chiến đấu xong, dù sao đại đội nhân mã cũng ngay trong thành Tĩnh Hải.
- Hiện tại trời đã sắp tối, khả năng chủ lực song phương quyết chiến đã không còn, nhưng quấy rối và đánh tập kích khẳng định sẽ không thiếu, lệnh các bộ phận dàn trận địa sẵn sàng đón quân địch, không được lơ là khinh suất. Triệu Tiến bắt đầu ra lệnh, xe lớn trâu ngựa vận chuyển đồ quân nhu bắt đầu biến thành từng cánh quân đơn lẻ, khe hở phân biệt ở chỗ trống của các đoàn các lữ, một khi phải tiếp chiến, những xe ngựa và đồ vật liền tổ chức trở thành công sự tạm thời.
Triệu Tiến truyền đạt từng mệnh lệnh.- Thám mã hồi báo, quan quân bên kia cũng mang theo hỏa pháo, trước mắt còn không có đặt lên trên thành trì Tĩnh Hải, không biết dùng để thủ thành hay chiến đấu ngoài trời. Hạ trại cách thành trì ngoài ba dặm gần chỗ Vận Hà, phải lắp đặt phòng tuyến trên sông, đừng để người khác thừa dịp lúc đêm lặn xuống bò sang.
Tình huống kế tiếp so với ban đầu còn ở Thượng gia trang cũng không khác biệt lắm, kỵ binh đại đội quan quân tùy thời đã sẵn sàng xuất kích, nhưng vẫn thủy chung không có nhúc nhích, cứ như vậy nhìn Triệu Gia Quân cách bờ sông thành trì ước chừng ba dặm bắt đầu hạ trại.
Đoán chừng quan quân không nghĩ tới binh mã phản tặc Từ Châu tới phiền toái như vậy, vốn tưởng rằng đơn giản chỉnh hợp một phen là hoàn thành doanh trại, nhưng đến khi trời tối kịt vẫn còn bận rộn, mặc dù không có cách nhích lại quá gần, nhưng cũng hiểu được làm cái gì, tạm thời hạ trại xuống, lại còn phải tu sửa đắp dựng tường đất vây quanh, còn phải đào móc chiến hào, dựng công sự tạm thời.
Thời điểm đang quan sát quan quân, ngay cả quan quân tự mình đều có cảm nghĩ của bá tánh thân sĩ ven đường, phản tặc này so với quan quân còn giống quan quân hơn, binh khí phục sức chỉnh tề thì không cần phải nói, làm việc cũng đâu vào đấy, công cụ và dụng cụ mang theo cũng phong phú chỉnh tề, không biết là đã hao tốn bao nhiêu công sức, ném vào đó bao nhiêu tiền bạc của cải.
Thực sự khiến quan quân hồ đồ không hiểu là quân tốt Triệu Gia Quân rõ ràng là phải tham dự làm việc, từ khi dừng lại đến bây giờ, luân phiên nhau có một canh giờ rồi, những chuyện lặt vặt này muốn bảo binh tốt nhún tay vào làm, chỉ sợ là phải động quân pháp động đao cưỡng bức mới được, hơn nữa rất dễ gây ra nội chiến binh biến.
Quân sĩ Đại Minh ngươi bình thường cũng bảo chúng làm trâu làm ngựa hành hạ ngược đãi đều được, nhưng một khi xuất chinh đánh giặc sẽ thuận theo, về phần xây dựng công sự doanh trại, vận chuyển đồ quân nhu lương thực, nếu bị bức ép không biết làm sao, sống chết trước mắt, mọi người cũng sẽ đi làm, nhưng lúc bình thường, có dân phu trưng dụng chưa bao giờ tự mình động thủ, mọi người bằng lòng hạ trại ở thôn trại thành trì cũng bởi vì cái này, đã có sẵn nhà cửa phòng ốc, hiển nhiên cũng không cần phải đi làm đi doanh trướng gì kia, nhưng vì cái gì mà binh mã phản tặc cứ lao lực như vậy.
Chỗ binh mã phản tặc hạ trại đèn đuốc sáng trưng, nhìn thấy được quân giặc vừa mới làm việc xong cũng không nghỉ ngơi, mà thay cho đồng bọn đang thủ bên ngoài, cứ như vậy lần lượt tiến hành thay phiên cho nhau, điều này khiến cho văn quan võ tướng đang quan sát thấy khó hiểu hơn. Phản tặc này không phải là một đám cầm thú trộm cướp thấy lợi quên nghĩa chứ? Không phải là đám ô hợp coi trời bằng vung chứ? Lúc này chẳng lẽ không nên cướp bóc xung quanh, sơ hở chất chồng? Mà không phải một chút chỗ sơ hở cũng không lưu lại cho quan quân.
Năm đó Tống Kim đại chiến, Nam Tống Lưu Kỳ thủ thành, bên ngoài Hoàn Nhan Tông Bật công thành, tiếng mấy chục vạn quân Kim vang trời, mà bên trong thành quân Tống yên tĩnh như không có người nào. Tất cả điển cố này, chẳng lẽ lúc này quân phản loạn Từ Châu không nên ồn ào khiến cho đầu thành ngoài ba dặm nghe thấy, mà không phải yên tĩnh nghiêm túc chăm chỉ làm việc như vậy. Nghĩ đến điển cố văn võ đại quân đều không hẹn mà cùng quay đầu nhìn bên trong thành, nhìn lại dưới thành, quan quân bên trong bên ngoài thành ồn ào rối loạn, trên đời không biết có ồn ào của cái chợ nào qua cái ồn ào huyên náo này.
- Từ Thái Tổ khởi binh đã lo lắng Giang Nam, thế trận nghiêm chỉnh như vậy có phải là quan quân Nam Trực Lệ đóng giả. Có một gã phụ tá thật sự cảm thấy khó lý giải được, liền đưa ra phán đoán khó bề tưởng tượng.
Tuy nhiên phán đoán này lập tức bị người khác cười khổ phản bác.- Trên đời này thế trận quan quân làm sao có khả năng sẽ có quân thế nghiêm chỉnh như vậy. Bắc Trực Lệ không có, Nam Trực Lệ cũng không có. Đều nói tam biên Thiểm Tây tinh nhuệ vô song, nhưng ta xem bên đó cũng sẽ không có.