Cử chỉ như vậy khiến bọn Thạch Mãn Cường, Cát Hương phản cảm dị thường, vốn cho rằng gặp được thần tử Đại Minh trung thành một mực, lại không ngờ rằng là một đám người không có liêm sỉ, hơn nữa còn rất khó phán đoán thật giả của đối phương, dù sao những kẻ này có khả năng là cố ý giả đầu hàng, ngấm ngầm lại làm cho chuyện âm hiểm gì.
Cát Hương cảm thán nói như vầy.- Không có khả năng đều là tới quy hàng, đây không khỏi xem huynh đệ chúng ta làm kẻ ngốc rồi sao!
Nhìn thấy biểu hiện của những kẻ này, Thạch Mãn Cường và Cát Hương càng lúc càng cảm thấy quyết đoán của Triệu Tiến chính xác, nếu như vội thay triều đổi đại, người Triệu Gia Quân và Từ Châu không đủ, không thiếu được phải dựa vào những người này giúp đỡ trù vận. Nhưng nhìn điệu bộ, dáng vẻ của những người này, lại làm sao có khả năng khiến người ta yên lòng, an tâm, sao có khả năng trông cậy bọn họ giúp tiếp quản, thu nhận, vẫn là bản thân khổ luyện nội công, tự mình tới làm mới tốt.
Tới kinh thành bên này tụ họp cùng với bọn Cát Hương, Thạch Mãn Cường chính là bộ hạ của Trang Lưu đoàn thứ hai lữ thứ nhất, tầm cỡ một ngàn mấy trăm người, sau khi động dụng số lượng lớn la ngựa, khiến tốc độ hành quân của bọn họ rất nhanh, nửa đường không có chậm trễ chút nào.
Sức mạnh một đoàn này dù tinh nhuệ dũng mãnh thế nào, đối với kinh thành to như vậy mà nói cũng không được coi là gì. Triệu Tiến dĩ nhiên biết điểm này, nhưng đoàn thứ hai lữ thứ nhất là mang theo ba khẩu đại pháo tới, hai khẩu pháo mười hai cân tây, một khẩu mười sáu cân tây, chẳng khác nào nói là đoàn thứ hai tới đây, ngược lại không bằng nói là đoàn thứ hai hộ tống ba khẩu đại pháo này tới đây.
- Chủ tướng có lệnh, lấy chiến bức hòa. Trong vòng ba ngày nữa, đại pháo nhất định phải đánh vang trên lầu thành kinh sư này!
Trang Lưu mang tới mệnh lệnh của Triệu Tiến, mọi người nghiêm nghị tuân lệnh.
Trang Lưu bên đó còn mang tới động tĩnh của đại đội Triệu Gia Quân Thiên Tân, bản đội Triệu Gia Quân vốn đã nhổ trại bắc tiến, nhưng không có thuận theo Vận Hà thẳng tới Thông Châu bức gần kinh sư mà là sửa soạn dừng ở giữa huyện Hương Hà và huyện Bảo Trì.
*************
Thế cục trong ngoài kinh thành đã trở nên yên ổn, nếu không phải đại quân ngoài thành điều động, đại kỳ Triệu Gia Quân ở phía đông kinh thành tung bay, đây hoàn toàn là cảnh tượng thái bình.
- Tuần phủ cùng với Tổng binh Đại Đồng tấu báo. Tù trưởng Lâm Đan Hãn dường như có dị động, tụ tập Sát Cáp Nhĩ, Thổ Mặc Đặc mấy vạn kỵ binh sửa soạn xuôi nam. Binh mã Sơn Tây bên kia không dám tự ý rời khỏi, nếu bên đó trống không, bị giặc Thát thừa dịp trống mà vào, thì toàn địa phận Sơn Tây không giữ được. Hiện giờ Tuyên, Đại điều động binh mã tiêu diệt giặc, kinh kỳ cũng có mạo hiểm. Từ đại cục suy tính, biên quân Đại Đồng và Sơn Tây không dám động.
- Tổng binh Tuyên, Đại tấu báo, Tuyên Phủ tổn thất nghiêm trọng, trên dưới biên quân lòng người thấp thỏm, huống chi giặc Thát thảo nguyên như hổ rình mồi. Nếu lại điều binh mã Tuyên Phủ, chỉ sợ sẽ có nỗi lo bất ngờ làm phản.
Ở trong Văn Uyên Các, Thái giám chưởng ấn Ty Lễ Giám Vương Thể Càn giọng buồn bã tụng niệm tấu chương bên dưới, mỗi lần đọc một phong, sắc mặt mọi người liền đen thêm một phần. Hoàng đế Thiên Khải thì cả mặt giận dữ, Thủ phủ Diệp Hướng Cao đã dâng sớ xin giữ hài cốt, không có thân phận tham dự triều nghị. Chức Thủ phủ để trống đó, nếu như trước kia, khẳng định là bọn quan lớn có thân phận tranh tới đầu rơi máu chảy, nhưng hôm nay vốn dĩ không có người để ý tới, tránh cho vác trọng trách trên lưng, huống chi chức Thủ phủ này tất nhiên quy về Tôn Thừa Tông, mọi người tranh giành cũng không có ý nghĩa.
Mọi người vốn cho rằng Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh chủ trì nghị hòa đã coi như rơi đài, Diệp Hướng Cao cáo lão cũng coi như kết cục đã định, như vậy kế tiếp Nội các hẳn là một phe đảng Ngụy Trung Hiền độc đại, không ngờ tới Dương Liên và Tả Quang Đấu của Đô Sát Viện được nhanh chóng đề bạt lên, ở trong đùn đẩy cũng không gặp phải bất kỳ cản trở nào, không ngờ cứ như vậy nhập các, vả lại khẳng định sẽ là Tôn Thừa Tông làm Thủ phụ. Thế lực triều cục phân bố lúc này, một phe đảng Ngụy Trung Hiền thậm chí còn không bằng trước khi binh mã Từ Châu chiếm Thiên Tân.
Người quen thuộc nội tình còn biết, ở trong biến đổi của Nội các, Lục bộ cùng với các nha môn khẩn yếu, Ngụy Trung Hiền không có dính líu quá sâu, vốn dĩ những cái ghế này đều bị hoạn đảng quét sạch trơn, nhưng Ngụy Trung Hiền bên này lại không có động tĩnh gì, nghe nói nội bộ hoạn đảng oán khí không ít, ngược lại có hạng người đâm chọc nói, lúc nguy nan bậc này, gia nô e rằng gia nghiệp bại rồi, bản thân không có lui lại đằng sau, bọn môn khách thì là suy xét hạ gia chủ sẽ càng tốt hơn hay không, đây ai trung ai gian thật khó mà nói được.
Hoàng đế Thiên Khải sắc mặt tái xanh nói.- Bọn chúng thật to gan, kinh sư nguy cấp, trẫm hạ chỉ triệu tập binh mã cần vương, bọn chúng từng người không ngờ cũng không tới? Bọn chúng còn có mặt mũi gì làm quan. Trẫm phải định tội bọn chúng.
So với phẫn nộ của thiên tử, vẻ mặt của Thái giám và các đại thần rất là tinh tế, mặc dù loại quyền quý ngoan cố như Dương Liên và Tả Quang Đấu, trên mặt đều có cười gượng bất đắc dĩ. Mọi người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, cuối cùng ánh mắt tập trung ở trên mình của Ngụy Trung Hiền. Ngụy Trung Hiền ho khan một tiếng, nhích sát lại gần thấp giọng nói.- Vạn tuế gia, mặc kệ việc của bọn Đốc phủ, vào lúc như thế nào, những bọn quân tướng biên trấn đó không muốn động, bọn họ cũng không còn cách nào.
Hoàng đế Thiên Khải nghe nói như thế đầu tiên là ngạc nhiên, lập tức có chút hiểu được, sau đó cả người trở nên suy sụp vô lực, phất tay nói.- Tôn sư phụ ở đâu rồi?
Biên quân cửu biên bề ngoài đều là phục tùng trung thành, nhưng tới lúc sinh tử quan đầu chân chính, thường thường sẽ lấy tự bảo hộ mình làm đầu, đây cũng là có tiền lệ làm qua mấy lần. Vừa rồi hoàng đế Thiên Khải đang nổi nóng không nghĩ hiểu được, sau khi được nhắc nhở, lập tức biết việc như thế nào rồi. Năm đó Anh Tông đích thân chinh phạt bị bắt, thật sự chính là mấy nơi Đại Đồng và Tuyên Phủ án binh bất động, ngồi xem đại quân Ngõa Lạt tiến quân thần tốc. Hoàng đế Anh Tông không làm sao được chỉ đành cầm binh thân chinh. Còn vào năm Gia Tĩnh bộ lạc Yêm Đáp mấy lần đánh xuyên phòng tuyến cửu biên, từ các nơi biên quân Thiểm Tây, Sơn Tây xâm nhập, tướng lĩnh biên quân thường có ám thông, giao kết với bộ lạc Yêm Đáp, hẹn ước với nhau, ngồi xem không nhúc nhích.
Anh Tông Chính Thống, Thế Tông Gia Tĩnh, hai vị hoàng đế này quyền uy và thủ đoạn đều mạnh hơn Thiên Khải rất nhiều, lúc ấy thực lực nước nhà so với như nay cường thịnh hơn rất nhiều, nhưng đại tướng biên trấn tự làm theo ý mình, vì cầu tự hộ vệ không màn đại cục đã là chuyện bình thường, cục diện hiện giờ so với lúc đó phải nguy hiểm hơn nhiều, huống chi biên quân Đại Đồng và Tuyên Phủ đã tới rồi, vả lại còn gặp phải thảm bại, bọn họ dĩ nhiên sẽ lần nữa lượm lấy chiêu trò cũ, kéo dài không nhúc nhích.