Tuy nhiên hiện giờ không quá nhiều rảnh rỗi để mà trầm tư, bại binh chạy tới Thiên Tân bên này càng ngày càng nhiều, bọn chúng sau khi tan tác bốn phía trốn chạy cướp bóc, ban đêm lại là tới lui bất tiện, xuất hiện được vào lúc này đã không tệ rồi, hoặc là túm năm tụm ba hoặc là kết thành đại đội mấy trăm trên ngàn người. Sức mạnh trong tay Cát Hương ngoại trừ thủy thủ trên thuyền, người khác toàn bộ phái ra ngoài, thay phiên xua đuổi bại binh của quan quân.
Đến lúc này, cờ xí quan quân mê hoặc địch nhân kia ngược lại thành trói buộc, bọn bại binh nhìn thấy có cờ xí ở đấy, chính là chạy thẳng tới đầu nhập, vừa nhìn thấy nhân mã Triệu Gia Quân lại tránh né chạy trốn giữ mạng, tuy nói đội quân của Cát Hương cũng không phải lấy giết địch làm đầu, nhưng như vậy cũng là phiền càng phiền thêm, dứt khoát là thu lại toàn bộ cờ xí quan quân, sau đó phái binh ra xua đuổi bại binh.
Không có chiến đấu gì phát sinh, từng đội bại binh đi vào, nhận ra kỵ binh Từ Châu ở đây, lập tức chính là chạy trốn. Hôm qua chiến đấu không tới hai canh giờ, nhưng hỏa pháo dường như sét đánh, binh mã bộ kỵ đều là vô cùng hung hãn, đã sớm dọa sợ quan quân rồi, theo tình cảnh bậc này, ai còn dám đi tìm chết chiến đấu giằng co, về phần những doanh trại thực lực vẫn còn đó kia, hoặc là đội ngũ đã thu nạp, kẻ hơi tỉnh táo, liền sẽ không đi về hướng Thiên Tân bên này, cho dù kỵ binh tiên phong của Triệu Gia Quân không có tới, đại quân cũng sắp tới rồi.
Chỉ có điều còn có kẻ đầu óc không tỉnh táo, còn có loại tán loạn không có tổ chức, chỉ biết dọc theo quan đạo đi tới, chiến đấu như vậy giải quyết rất nhanh, một liên đội kỵ binh không đủ, lập tức lại thêm vào cái thứ hai, rất nhiều lúc cần phải bốn cái, chỉ là cuộc chiến tuy rằng đơn giản, nhưng quá nhiều rồi, khiến người ta phiền không bớt phiền, vốn dĩ Cát Hương còn không muốn sử dụng hỏa pháo, nhưng tới lúc chiều tối, mười khẩu hỏa pháo bắt đầu lần lượt nổ vang.
Vào thời điểm bầu trời tối đen, có lẽ là bại binh nhằm tới nơi này đã muốn hạ trại qua đêm, hoặc là kẻ địch hướng về nơi này đều đã biết tin tức Thiên Tân có binh mã Từ Châu, khiến cho đội quân của Cát Hương mệt mỏi không chịu nổi coi như được nghỉ ngơi, đến lúc này đã có ngựa mệt chết, cũng may có chút thu hoạch bù vào, lúc này mới vẫn giữ gìn được.
Mặt trời xuống núi, bóng đêm giáng lâm, bọn kỵ binh Triệu Gia Quân cảm thấy chấn động trên mặt đất, bọn họ không màn tới nghỉ ngơi và cơm chiều, đều là sửa soạn chiến đấu, nhưng trừ bồn chồn mỗi người lại đều có chút hưng phấn, bởi vì chấn động này là từ phía nam truyền tới, không có gì bất ngờ xảy ra, là bản đội Triệu Gia Quân tới rồi.
Đích xác không có gì bất ngờ, đại quân Triệu Tiến suất lĩnh sau khi đại thắng huyện Tĩnh Hải, nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau liền nhằm hướng Thiên Tân chạy tới, lúc trời tối đen đã tới được chỗ nhắm tới, có đại quân như vậy tiến lên, bọn bại binh làm sao còn dám nhằm phương hướng này đi tới.
Ngoài thành Thiên Tân đèn đuốc sáng trưng, tiếng hoan hô như sấm động, từng đống lửa trại bốc lên, heo dê thu mua được ven đường bị giết thịt nấu nướng. Đêm hôm đó Triệu Tiến thậm chí cho phép bọn thuộc hạ uống chút ít rượu. Triệu Gia Quân từ trên xuống dưới đều đang vui điên cuồng, hơn nữa khống chế được chỗ trữ lương thực nơi Thiên Tân này, đây là ý Triệu Gia Quân càng tiến thêm một bước nữa, lại nhằm hướng tây chính là kinh thành của đế quốc Đại Minh.
Không ai nghĩ không đánh hạ được, với thực lực Triệu Gia Quân bày ra ở dọc đường, kinh thành vốn dĩ không nói chơi, sau đó kế tiếp làm cái gì, nghĩ tới thay trời đổi đất này mỗi người đều kích động phi thường. Mặc dù Triệu Tiến đã sớm đánh tiếng qua với bọn họ, lần này bắc tiến tác chiến là vì chấn nhiếp Đại Minh, mà không phải muốn tạo phản đăng cơ xưng đế, nhưng loại cảm giác này liền khiến người cảm thấy sảng khoái, cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ hân hoan!
Dưới thành đang sung sướng hân hoan, đầu thành một mảnh u ám, trong bóng đêm đó, quan văn võ tướng sĩ thân cường hào vân vân của Thiên Tân đều đang nơm nớp lo sợ nhìn doanh trại của Triệu Gia Quân, ai nấy đều trầm mặc không nói, ai nấy dều trong lòng lầm bầm, có phải sắp thay triều đổi đại hay không.
Vào lúc bọn họ lặng lẽ quan sát, có kỵ binh Triệu Gia Quân đi tới dưới thành, hướng tới đầu thành thét to nói.- Sáng sớm ngày mai mở thành đầu hàng, không được sai sót, bằng không pháo kích công thành!
Sau khi chỉ nói một câu như vậy liền lui trở về, không có điều kiện gì, cũng không có con đường lui gì, tuy nhiên bọn người đầu thành Thiên Tân cũng biết rõ ràng, nhà mình không có năng lực nói điều kiện. Trong công phòng ban ngày, đội quân của Cát Hương chỉ là bảo hộ lương thực tồn trữ trên bến thuyền không bị xâm hại, mặc khác một mực mặc kệ, thành Thiên Tân ba cổng khác đều là an toàn, chỉ có khinh kỵ Triệu Gia Quân giám thị.
Nhờ khoảng trống này, thành Thiên Tân cũng thu nạp hơn trăm bại binh vào thành, thu nạp bại binh ngược lại không phải là vì thủ thành mà là muốn biết tin tức xác thực. Sau khi biết được quan quân triều đình huyện Tĩnh Hải trong vòng mấy canh giờ bị đánh đại bại, tất cả ý niệm trong thành Thiên Tân đều tan thành mây khói, không người nào tin nổi đại quân gần mười vạn kia sẽ tan tác nhanh như vậy, cũng không ngừng xuất hiện bại binh chứng minh đây là sự thật.
Không ai nhắc tới sự tình tuẫn thân vì nước, chính sau khi kỵ binh kia hô xong không bao lâu, đầu thành liền có người cột dây thừng thả xuống, ở ngoài đại doanh Triệu Gia Quân quỳ xuống đất cầu kiến, mang tới tin tức bên trong thành. Thành Thiên Tân hỏi rất đơn giản, nếu đầu hàng, bảo toàn được tính mạng và người nhà hay không, của cải gia sản nguyện dâng lên, tất cả tích trữ trong thành đều tất cả vì đại quân.
Thậm chí còn trình lên sổ sách cho Triệu Tiến, Thiên Tân này gánh vác vận chuyển và hậu cần của Kế Trấn và kinh thành, trong thành ngoài thành đều có lượng lớn hàng hóa, những hàng hóa này đối với Triệu Gia Quân mà nói rất hữu dụng. Triệu Tiến cho lời hồi đáp rất đơn giản, ngày mai sau khi mở thành, cho bọn họ nửa canh giờ rời khỏi thành tự đi, Triệu Gia Quân sẽ không truy đuổi, nếu không muốn đi, Triệu Gia Quân cũng sẽ không làm khó, nếu như không lén lút giở trò, làm kẻ địch với đại quân gì, tính mạng và tài sản đều được bảo toàn.
Sau khi tin tức truyền trở về trong thành, bọn thân sĩ quan lại đều nửa tin nửa ngờ, nhưng thế cục trước mắt này lại không do bọn họ không tin không được, Triệu Gia Quân tới quá nhanh, Thiên Tân bên này chớ nói làm cử động gì, ngay cả quá trình sửa soạn cũng không có, không có bại binh và nạn dân nào tả lại được phong phạm của binh mã Từ Châu, bên trong thành ngược lại có thương nhân ở Từ Châu tới, lúc này đã được đối đãi như thượng khách, đám tiểu nhị chưởng quỹ thương nhân kia đều là không chút chần chừ bảo chứng, nói nếu Tiến gia ưng thuận rồi, vậy khẳng định không sai lầm, hễ là người đã từng quen biết với Từ Châu đều biết rằng Triệu Tiến nói lời giữ lời.
Cuối tháng tư năm Thiên Khải thứ tư, Thiên Tân mở thành đầu hàng, trước khi đầu hàng cửa lớn mở ra, có mấy kỵ binh chạy như điên rời đi, những người này đều là quan viên quân tướng bên trong thành, bọn họ không tin cam đoan của Triệu Gia Quân, nhưng thời hạn nửa canh giờ, trong tay đối phương lại có mấy ngàn kỵ binh, muốn mang người nhà chạy đã không có khả năng rồi, tâm địa nguội lạnh dứt khoát là đánh tiếng với hộ vệ tâm phúc mang chút đồ tế nhuyễn đi trước, không màn tới được người nhà và gia sản.