- Phía trước có được tin tức, không phải nói là Đại Minh trong kinh mới định ra phép tắc đề cao trọng dụng người trẻ tuổi sao? Lẽ ra ý chỉ này còn chưa có tới Trường Giang mới phải chứ, hắn ta một người Chiết Giang đã nhanh chóng vào tới Bắc Trực Lệ rồi, chẳng lẽ lại là điều trùng hợp sao? Nội Vệ lúc này vừa lật sổ sách vừa kinh ngạc hỏi, loại tin tức này của kinh sư Đại Minh đều là phát ra rõ ràng trong thiên hạ đấy, nội vệ biết được lại nhanh hơn một tí so với các nơi khác, cho nên mới có lời nói như vậy.
Thư ký đã làm xong bản ghi chép rồi, để bút xuống giải thích cười nói.- Trong lề lối quan trường có rất nhiều, Tiến gia chúng ta hai lần đại phá quan quân, cái gì hoạn đảng quyền quý đều phải gặp xui xẻo. Người hiểu chuyện đều biết được sẽ có nhiều cái ghế bị bỏ trống ra, khi đó quản sự đã bắt đầu hành động rồi. Dù sao cũng phải bổ sung người vào chỗ thiếu hụt, ngược lại sau khi phát ra ý chỉ để lại rất nhiều dấu vết nhược điểm. Nếu không đoán sai, Hồng mỗ này là đang đuổi đúng cái cơ hội này, trong triều có người a!
Nội Vệ gật gật đầu, thư ký này xuất thân là tú tài lụi bại, từng là sư gia Tri huyện nào đó, sau này bị người ta hãm hại gánh tội thay vào ngục, may mắn là trong nhà có họ hàng ở Từ Châu, đông nhờ tây cậy cầu tới phụ thân Trần Thăng là Trần Vũ kia, lúc này mới được cứu ra. Từ nay về sau khăng khăng một mực đi theo làm việc cho Triệu Gia Quân, văn thư này đối với quan trường Đại Minh suy sét vô cùng thấu đáo, phán đoán của y tất cả mọi người rất là tin phục.
Sau khi làm xong bản ghi chép phải đi tiếp chỗ khác nữa, chưởng quầy nhà trọ theo thường lệ đút chút bạc vụn qua đây, lại bị nghiêm khắc cự tuyệt. Nội Vệ ngoại trừ để mắt tới người khác, cũng có một số sẽ tự để mắt lẫn nhau, bên này thu nhận, nói không chừng đã bị báo lên trên xong bỏ tù phạt nặng, ai cũng không muốn vì cái nhỏ mà lỡ cái lớn. Không có người nào để Hồng Thừa Trù ở trong lòng, Triệu Gia Quân từ lập nghiệp chính là vận động ở bên Vận Hà, Nội Vệ cũng là như thế, nhà giàu sang quyền quý Đại Minh dọc theo Vận Hà xuôi nam lên bắc, bọn họ cũng thấy qua nhiều rồi, đừng nói là cái gì Tham nghị tứ phẩm, quan to nhị tam phẩm lui tới cũng không có thèm để ý tới.
Tất cả đều nghĩ rằng Hồng Thừa Trù này mang theo tôi tớ hộ binh rời khỏi Lâm Thanh sau đó sẽ chạy thẳng đi Bắc Trực Lệ, vào kinh báo cáo công tác thăng nhiệm vân vân, mọi người cũng không nghĩ tới Hồng Thừa Trù này sau khi hướng bắc chạy một ngày đường lại vòng đến hướng đông, cũng là chạy đến bên phủ thành Tế Nam. Tiến sĩ xuất thân làm Tham nghị, đây là văn thần chuẩn mực, ra vào đều là đón xe ngồi kiệu, đi xa còn là ngồi thuyền. Nhưng Hồng Thừa Trù này lại cưỡi được ngựa, tôi tớ hộ binh cũng đều là cưỡi ngựa, hơn nữa còn chạy được đường trường, đây chỉ có người luyện võ mới làm được thôi.
Tuy rằng phán đoán Triệu Gia Quân sẽ không có cử động, nhưng Hồng Thừa Trù vẫn làm ra vẻ như là lên bắc, sau đó mới đột nhiên đi vòng qua nơi khác, thông qua cái thay đổi này chứng minh được phía sau không có ai đi theo, mọi người lúc này mới thả chậm tốc độ, tiến đến bên phủ thành Tế Nam.
Từ Châu bắc phạt Kinh sư, bức ép triều đình hoà đàm, sau đó ở Lâm Thanh cử hành duyệt binh, vùng đất Sơn Đông này mắt thấy cũng không phải là thiên hạ của Đại Minh rồi, bên phủ Tế Nam lại là tâm tỉnh thành Sơn Đông, lẽ ra nên lòng người bàng hoàng, nhưng ngược lại rất yên tĩnh, tất cả vẫn như thường. Nghĩ lại cũng không có gì là kỳ lạ, Triệu Gia Quân cho phép giữ lại quan thự nha môn, như vậy ai cũng không muốn thay đổi trật tự coi như ổn định trước mắt, chẳng qua quan viên phát ra mệnh lệnh ít đi, bọn lại viên sai dịch duy trì lấy thực vụ, gặp được chuyện gì không ra được quyết định thường thường sẽ đi đến bên Vân Sơn Hành hỏi rõ phải làm như thế nào.
Cho dù lúc không cùng nghị luận, khắp chốn cũng là bọn lại viên sai dịch duy trì lấy, hiện tại Triệu Gia Quân lại không định can thiệp nhiều quá, dĩ nhiên cũng sẽ không có trắc trở rối loạn gì, chỉ là trong dân chúng lại thở dốc được một hơi. Các loại sưu cao thuế nặng thuần túy vì muốn ở bên trong kiếm lời bỏ vào túi tiền riêng để phân chia cũng trở nên ít đi, người chủ trì có liên quan cũng đang suy nghĩ đường lui cho mình, lúc này cục diện như thế, có mạng kiếm tiền cũng phải suy xét lại có mạng đi hưởng không.
Khi chủ tớ Hồng Thừa Trù tiến vào thành Tế Nam, để ý đến chỗ cổng thành người đến người đi có chút náo nhiệt, bình dân dân chúng ra ra vào vào này cũng không có gì, thật sự để người ta để ý đến chính là nhiều đội xe ngựa, vừa thấy cũng biết là đội ngũ người giàu có và gia quyến, trên xe chất đầy hành lý hàng hóa, tôi tớ đàn bà đi theo đoàn xe cứng cỏi tiến lên, đoán được đây là đang chuyển nhà, nghe được chỗ cổng thành lính canh giữ đang bàn tán, hoá ra những thứ này là gia quyến quan viên và vân vân bên trong thành.
- Không cần đi hỏi, ngươi không thấy được bên cổng thành có người của Từ Châu sao? Hồng Thừa Trù đã ngăn lại cử chỉ của người hầu bên cạnh, trong ngoài cổng thành ngoại trừ binh lính canh giữ ra, còn có mười mấy người hán tử cao to ở bên cạnh quan sát.
- Ngươi nghe nói chưa, cả nhà Đức vương ngày mốt sẽ dọn đi rồi, bên Từ Châu cũng lười đi so đo với bọn họ, để cho bọn họ tự chạy đi.
- Cái gì? Hôm trước cả nhà Hành vương bọn họ vừa mới đi ngang qua, bây giờ ngay cả Đức vương cũng phải đi?
Chỗ cổng thành chật chội nhiều người, những người đi đường nói chuyện tán gẫu gợi lên hứng thú của Hồng Thừa Trù, y đơn giản đi thong thả, muốn nghe một chút những người này đang nói cái gì. Hoàng tử hoàng tôn Chu gia trải rộng khắp thiên hạ, phiên vương, quận vương cho đến Tướng quân Trung úy phía dưới, về ý nghĩa nào đó cũng là tượng trưng cho hoàng triều Đại Minh. Phiên vương không ở lại trên phong địa, dân chúng dân hộ đối với hưng thịnh và diệt vong Đại Minh có khái niệm trực quan, có lẽ sẽ có cảm hoài bi thương. Nghe giọng điệu cũng không giống như thế.
- Đi luôn càng tốt! Đám khốn kiếp kia mang đến tai họa cho Tế Nam chúng ta không đủ thảm sao. Mua đồ không trả tiền, xông vào nhà người khác trêu chọc phụ nữ người ta, giết người không cần đền mạng, hôm nay trở về phải làm một chầu rượu ăn mừng cho đã!
Nghe nói như thế, Hồng Thừa Trù không kìm nổi bật cười, điệu bộ như vậy ngược lại trong dự liệu, Hồng Thừa Trù bác văn nhớ rộng. Trong ấn tượng y, Đức vương này cũng được coi là hiền vương rồi, tuy rằng không có chỗ nào xuất chúng, lại chưa từng nghe qua có làm qua việc ác nhiễu dân tổn thương dân gì, không nghĩ tới khắp chốn vẫn đi bình phẩm, như thế khiến Hồng Thừa Trù nhớ tới lúc đi ngang qua Tế Ninh, bên kia có người nói Lỗ vương phủ cả nhà bị hại, không có chút thông cảm, ngược lại là có chút sảng khoái.
Hồng Thừa Trù rất nhanh là thu lại nụ cười, y nhìn đoàn xe của gia đình giàu có, bất kể trên mặt chủ tớ đều có vẻ lo sợ không yên, giàu có của bọn họ chính là giàu có của thiên hạ Đại Minh, hiện tại Sơn Đông không phải địa bàn Đại Minh rồi, bọn họ không biết cái giàu có của mình còn duy trì bao lâu nữa, thân phận địa vị của nhà mình cũng đều đến từ Đại Minh, còn duy trì được bao lâu đây?