Đã vọt tới trong vòng trăm bước, hỏa khí quan quân bắn không nổ và nổ nòng càng lúc càng nhiều, người vứt bỏ xoay người bỏ chạy cũng càng lúc càng nhiều. Có hỏa khí đã nóng bỏng, nhét vào hỏa dược chính là thiêu đốt nổ vang, đây chính là chứa thuốc quá nhiều, phóng ra không có quy luật, kết cuộc khiến cho hỏa khí nóng lên không bắn được.
Chân chính tạo thành rắc rối chính là cung tiễn, bọn họ đây là tài nghệ trong người, được cho là tinh nhuệ trong quân, vững vàng được, biết khi nào ở trong tầm bắn, đáng tiếc phía trước bắn loạn khói thuốc súng tràn ngập, khiến cho bọn họ cũng không cách nào định thần mở cung, mà lúc này kỵ binh Triệu Gia Quân đã sắp xông tới nơi rồi.
Lúc này dù sao còn có hỏa khí bắn vang được, vả lại cũng trong tầm bắn, bên này ầm ầm phá ra, kỵ binh Triệu Gia Quân cũng không khả năng thúc ngựa né tránh, chỉ đành cúi đầu dùng cánh tay che ở trước mặt. Ngựa đau hí vang, nhưng cát đá nát vụn như vậy rất khó đánh phá da thuộc, ngựa lại ở trong hàng đội nghiêm mật rất khó loạn động, còn đối với kỵ sĩ trên ngựa mà nói, hỏa lực như vậy bắn ở trên khôi giáp Triệu Gia Quân chế tạo chỉ sẽ có một trận nổ vang, mặt khác không hề thương tổn.
Cũng có cung tiễn bắn trúng thú cưỡi, có ngựa kêu thảm ngã xuống, có nhảy loạn chạy loạn, cũng có con mang theo mũi tên tiếp tục xông tới, bắn ở trên khôi giáp kỵ binh Triệu Gia Quân, nhiều nhất là chà xát ra một vệt màu trắng, chỉ mấy mũi tên bắn vào trong khe hở, chỉ cần không có bắn trúng đầu mặt cũng không ảnh hưởng sức chiến đấu của kỵ binh Triệu Gia Quân.
Quan quân bộ tốt càng ngày càng luống cuống, vốn dĩ hẳn là kỵ binh đấu kỵ binh, ai ngờ tới được đám kỵ binh Từ Châu này lại quen thuộc địa hình hơn cả binh mã bản địa, lại đảo vòng tròn xông thẳng vào hàng ngũ bộ tốt bên này, mọi người vốn dĩ đã kinh hồn táng đảm rồi.
Mắt thấy hỏa khí và cung tiễn này không ngăn được đối phương, chẳng lẽ dựa vào thân xác máu thịt cứng rắn chống chọi ngựa lớn cao to của đối phương sao? Nhìn kỵ binh đối phương đều là một thân sắt tốt, lộ ra hai con mắt ở bên ngoài, lại nhìn thử phe mình, ngay cả một bộ tỏa tử giáp của Bả tổng, Thiên tổng so với quân giặc đều giống như áo rách, càng không cần nói miên giáp ngay cả bông cũng không nỡ dùng trên thân mình này, rốt cuộc ai là quan, ai là giặc đây?
Kỵ binh của từng đội kia xếp hàng chỉnh tề, ngay cả người cộng ngựa phân lượng nặng nề, chạy nhanh cả mặt đất đều là rung động, đây nếu như bị đánh trúng, vậy còn không tan xương nát thịt sao, sau đó bị giẫm đạp thành thịt nát. Năm nay sắp tháng sáu rồi, nhưng lương tiền mới phát tới tháng hai, cả ngày còn phải làm không công cho bọn quan lớn này, Bá Tước nọ trong kinh thành, mấy miếng ăn ngon cũng chưa kịp ăn, bằng vào cái gì bán mạng chém giết. Chạy đi thôi!
Thạch Mãn Cường một cánh tay nâng ngang trường mâu, trường mâu rất ổn, đây là kết quả nhiều năm chuyên cần luyện tập, mắt thấy quân địch thất kinh, Thạch Mãn Cường trong lòng cũng là rất hưng phấn. Ở nơi chốn nửa đóng nửa mở như khu bắc Hoài An kia nín nghẹn quả thật quá lâu rồi, thổ phỉ và giặc cỏ không có mắt vào năm thứ hai đã bị giết sạch trơn, cả ngày chỉ là luyện, có lúc Thạch Mãn Cường đối với Cát Hương tràn đầy hâm mộ, luyện võ mang binh vì cái gì, không phải là vì sảng khoái giết địch sao?
Lập tức sắp phải đổ máu, lập tức sẽ thống khoái rồi, nhưng chính vào lúc này, lại thấy đội ngũ kỵ binh trái phải liền nhau đều đang tăng thêm tốc độ, thậm chí bất chấp đội hình chỉnh tề, nhằm đội ngũ quan quân. Nếu như vào lúc này còn có hàng ngũ, chợt xông vào, hàng ngũ quan quân đằng trước đã hoàn toàn tán loạn, chỉ nhìn thấy chạy loạn khắp chốn, bị cuốn vào dưới ngựa máu thịt văng tung tóe, bị lập tức đụng bay kêu thảm, còn có giẫm đạp lẫn nhau tự giết quân mình. Từng đội kỵ binh đều đuổi tới trước mặt một đội Thạch Mãn Cường này giết vào.
Thấy một màn như vậy, Thạch Mãn Cường ở trên ngựa chửi ầm lên.- Mấy thằng nhóc ranh các ngươi, nếu như để cho mấy gã giáo đầu luyện các ngươi nhìn thấy, thế nào cũng phải lấy roi quất chết các ngươi. Thứ đồ khốn khiếp! Thạch Mãn Cường ở trên ngựa ngoác miệng mắng lớn, y xoay đầu nhìn thử kỵ binh bên cạnh vẫn giữ vững trận hình như cũ, tức giận tới không còn cách nào khác.
Vốn dĩ một đội Thạch Mãn Cường này là xông ở đằng trước, nhưng hiện giờ liền biến thành hậu đội, Thạch Mãn Cường ngẫm nghĩ một chút, lại vứt luôn trường mâu ra đất, trở tay nắm lấy trường đao tiếp tục quát.- Lão tử và đại ca lúc giết người, các ngươi còn ở trong nhà trồng trọt, mấy người huynh đệ chúng ta lúc dưới thành bình giặc, các ngươi còn đang chạy nạm. Cho rằng lão tử sợ giết người sao? Cho rằng lão tử sợ chết sao? Cùng lão tử xông lên!
Với trầm ổn chất phác của Thạch Mãn Cường, bị tức tới mức này thật sự hiếm thấy, tuy nhiên đội kỵ binh bên cạnh kia chỉ là giả vờ không nghe thấy. Dù sao bọn họ không nhanh chóng, Thạch Mãn Cường bên này cũng không mau nổi, mọi người trong lòng nắm chắc, nếu để cho lữ trưởng đích thân xông trận, vạn nhất có sơ xuất không may gì, đó cũng chính là việc đại họa rồi. Liên trưởng các nơi âm thầm sớm đã có hẹn ước ngầm, chớ nói tới Thạch tứ gia này bị rơi lại đằng sau, Cát ngũ gia bên đó cũng không cách nào tiến tới gần, hai vị lữ trưởng bắt đầu tức giận khẳng định cũng phải hiểu rõ.
Nói trở lại, cuộc chiến như trước mắt chỉ cần đánh hết sức khuôn phép là tốt rồi, không đánh quá gắng sức, đến hiện giờ cũng đã là hoàn toàn đuổi dê rồi. Chia làm các đội mười người, năm ngươi người, mấy chục người, trăm người từ bốn phương tám hướng bổ nhào tới, xé nát đại đội quan quân miễn cưỡng thành hình.
Theo cục diện như vậy đã không phải đi cố gắng giết được, xua đuổi kẻ địch tự giết, va đụng và giẫm đạp lẫn nhau, đã tạo thành sát thương đầy đủ. Bọn kỵ binh Triệu Gia Quân chính là muốn hoàn toàn đánh tan đội quan quân này, bất kể võ tướng quan quân nào muốn thu nạp đội ngũ, mặc kệ y là muốn chạy trốn hay là phản kích, đều sẽ bị tức khắp hợp kích đánh nát.
Kỵ binh tiền đội quan quân không có mảy may hữu dụng, bọn họ không dám phân tán đón địch, lại không ngờ tới kỵ binh Triệu Gia Quân bỏ hẳn bọn họ qua một bên xông về phía hậu đội, kỵ binh quan quân không có cách nào quay đầu, cho dù chuyển hướng cũng chỉ đối mặt được nhân mã nhà mình, số lượng vốn dĩ ít hơn kỵ binh Triệu Gia Quân, vừa phân tán liền càng là tự tìm đường chết, hiện tại phải làm cách nào?
Hoặc đi hoặc lưu lại hoặc chiến đều phải có quyết đoán, thế nhưng chần chừ chốc lát, ngược lại kỵ binh Từ Châu không có nhằm tới bọn họ, nhưng chính là chốc lát chần chừ này, bộ tốt bị giày xéo đằng sau đã tông thẳng vào đằng trước. Người cũng theo đó đi tới đội ngũ phe mình, nhằm nơi rộng rãi, chạy đi. Theo địa hình này không có nhiều chỗ trống trải như thế để chọn lựa, nhìn tiền đội dường như an toàn liền biến thành lựa chọn.
Đây chính là người phe mình, kỵ binh quan quân ngày thường tuy rằng lên mặt vênh váo, nhưng thật nếu xuống tay tàn sát vẫn là có chút chần chừ, kế tiếp chính là hỗn loạn không nghịch chuyển được, lại kế tiếp nữa cũng không có người màn tới người nhà mình hay không phải người nhà mình, đều là động thủ chém giết, nếu không giết muốn chạy trốn đã không kịp nữa rồi, cho dù là hiện giờ cũng mất đi cơ hội phản kích.