Triệu Gia Quân chỉ là tiếp bước đi vào tiếp quản thành trì, khác với huyện thành khác trong địa phận Bắc Trực Lệ, trong kế sách vạch sẵn, thành Thiên Tân này được đối đãi như đại doanh tiền tuyến, sau khi tiếp quản không có vội vã tiến quân, một mặt toàn quân nghỉ ngơi, một mặt trong ngoài thành Thiên Tân tiến hành điều động.
Lương thực tồn trữ kho quan bị lấy ra để mau bán phòng ốc, thuê mướn dân tráng, đồ vật ngoài thành trong thành bắt đầu đổi, bên trong thành tồn trữ không ít hỏa dược và binh khí, đao thương hỏa khí trợ giúp không lớn với Triệu Tự Doanh, nhưng hỏa dược lại là khan hiếm, sau khi sàng lọc lựa chọn bù vào các đội hỏa khí, đồng thời vận chuyển lương thảo ngoài thành vào thành, có tường thành che chắn, dù sao an toàn hơn không ít so với ngoài thành.
Ngoại trừ những thứ đó, hơn mười thuyền biển tới Thiên Tân bên này đều là chất đầy đồ vật, đồng thời còn đang thuê mướn thuyền biển đi vào Thiên Tân, đồng dạng là chất đầy các loại đồ đạc quân nhu, đại bang Trịnh gia và đội thuyền Từ gia đều phái thuyền trở về, sửa soạn triệu tập thuyền mới tới nơi này, đội thuyền trên sông này chính là dự sẵn cuối cùng của Triệu Gia Quân, mặc dù không có khả năng dùng tới.
Vào lúc này, Vương Tại Tấn và bọn phụ tá đã không còn chán nản tuyệt vọng lúc trước, cũng không có hi vọng xa vời chờ đợi, thậm chí ngay cả thấp thỏm cũng không có, chỉ là để tâm nhìn ngó cử động và quân dung của Triệu Gia Quân, sau đó kiên nhẫn chờ đợi đối phương dặn dò, vốn dĩ lòng tràn đầy bi thương rời khỏi, chưa từng nghĩ đi ra ngoài không tới một canh giờ đã bị kỵ binh Triệu Gia Quân bắt trở về.
Một khắc bị bắt kia, từ Vương Tại Tấn tới bên dưới, mỗi người đều là tay chân lạnh run, cảm thấy nhân mã Từ Châu hối hận rồi, nói không chừng muốn giết người lập uy hoặc là bức người đầu hàng, chưa từng nghĩ sau khi bị mang trở lại, quân tướng đối đãi bọn họ còn cả mặt hối lỗi, nói còn phải mời các ngươi đi kinh thành bên đó thông tri tin tức, bằng không người không có đủ thân phận đến lúc đó đôi bên đều sẽ có rắc rối.
Đối đãi khách khí bậc này khiến một đám người Vương Tại Tấn đều là rất ngây ngô, binh mã Từ Châu các ngươi đã tới nước này, lại có chiến lực như vậy, còn cần gì thông tri tin tức, chẳng lẽ không phải đánh thẳng tới kinh sư làm hoàng đế đoạt lấy thiên hạ sao? Buồn bực quy về buồn bực, người của bại quân không có quyền đưa kiến nghị có được quyền lực, cũng chỉ đành rầu rĩ nghe theo.
Vương Tại Tấn nhìn Triệu Gia Quân ở thành huyện Tĩnh Hải chỉnh đốn khắp chốn, sau đó nhìn Triệu Gia Quân ngày hôm sau nhổ trại hành quân thẳng đến Thiên Tân, nhân mã Từ Châu làm mỗi một chuyện đều rất bình thường, mỗi một việc bọn Vương Tại Tấn đều cảm thấy mình cũng làm được, nhưng mỗi một việc Triệu Gia Quân đều làm từng bước, hết mực khuôn phép, không có sai lầm gì, không có chậm trễ và sơ sót gì. Các lữ đoàn liên đội đều có chỗ đứng và cương vị riêng, hết thảy đều là chỉnh tề mà nhanh chóng, chính là vô số chỗ nhìn đã quá quen thuộc tổ hợp lại, thành hiệu suất cao khó có được.
Quan quân là cái dạng gì nào, Vương Tại Tấn xem được nhiều rồi, mặc kệ là tác chiến hay là hành quân, đều là một mảnh lộn xộn, cho nên phải ung dung bố trí chậm lại, bằng không sẽ xảy ra sơ sót gì. Khắp chốn có hỗn loạn, khắp nơi đang chậm trễ, cộng lại cùng nhau chính là hỗn loạn thành một nồi cháo, so với Triệu Gia Quân có lớp lang, lập tức phân ra cao thấp.
Bọn phụ tá không có xem sâu xa như Vương Tại Tân, bọn họ đều đang cảm thán đồ quân nhu và trang bị của Triệu Gia Quân, áo giáp trên thân bọn binh sĩ Triệu Gia Quân khiến người ta líu lưỡi, chớ đừng nói chi là hỏa pháo và súng hỏa mai kia, mỗi một món thoạt nhìn đều bảo dưỡng rất tốt, mỗi một món cũng không phải làm ẩu. Từ Châu làm sao đã luyện ra được nhiều sắt tốt như vậy, sao đã trang bị tới trên thân binh tốt nhiều như vậy. Ngẫm lại Đại Minh bên này, chỉ có Bả tổng trở lên mới có mũ trụ, hơn nữa còn là hàng làm ẩu, về phần áo giáp này cũng chính là tỏa tử giáp, nào so được với bản sắt của Từ Châu này?
Về phần quân nhu, triều đình mỗi lần xuất binh, đối với khắp nơi đều là kiếp nạn, trong tay quan quân không có bao nhiêu lương thực tồn trữ, chủ chốt dựa vào khắp nơi cung ứng, hơn nữa quân kỷ bại hoại, mỗi lần ngang qua địa phận đều giống như náo ra binh tai, cho dù khe khắt như vậy, nhưng quân lương trong tay vẫn là khẩn cấp, đối phương một khi dứt đường lương thực, quân tâm sĩ khí lập tức là sụp đổ, cho nên lần này tụ tập được nhiều binh mã như vậy quyết chiến với Từ Châu, cũng là bởi vì Thiên Tân bên kia tồn trữ hàng loạt lương thực, hơn nữa những lương thực quan quân này dùng được.
Nhìn tào thuyền chất đầy lương thảo trên Vận Hà, mấy vị sư gia gánh vác quân nhu dều là đỏ mắt hâm mộ, bọn họ dĩ nhiên biết dựa vào Vận Hà vận chuyển quân lương rất nhanh và tiện lợi, nhưng trước nay vốn dĩ không làm được.
Lương thảo trên tào vận nhiều hơn nữa, cũng không có can hệ với quân lương, muốn chạm vào chính là phải dính tới mạng sống của quan viên, đừng nói đánh thắng trận, ngay cả quan chức cũng chưa chắc ngồi được vững chắc. Binh mã Từ Châu này sao chế phục được những thân hào tào vận kia, mọi người đều là tò mò, đồng thời quân nhu quân lương này cung ứng ổn thỏa hay không, cũng là nguyên nhân thắng bại đôi bên.
Còn có một việc tất cả đều buồn bực, chính là quân kỷ Triệu Gia Quân rốt cuộc giữ gìn như thế nào. Quân kỷ của binh mã triều đình bại hoại điều này không phải bí mật gì, lúc trú đóng bình thường còn trói buộc được, một khi tới lúc chiến đấu cần có binh tốt liều mạng chém giết, cũng không quản được quá nghiêm, tránh cho kích khởi sống mái nội chiến với nhau, hoặc là ra trận chần chừ không tiến, bọn quân tướng thường thường mở một mắt nhắm một mắt, thậm chí có điều phóng túng. Nhưng binh sĩ của binh mã Từ Châu đều là người trẻ tuổi, chính là độ tuổi huyết khí bồng bột, Từ Châu kia lại không phải nơi chốn giàu có phồn hoa gì, nhưng bọn chúng đã làm được quân kỷ nghiêm minh bậc này, không mảy may tơ hào.
- Trước khi lão phu nhìn thấy binh mã quý xứ, còn tưởng rằng binh tốt trong thiên hạ đều là hạng trộm cướp làm việc xằng bậy. Không dùng tiền tài, sắc đẹp dụ dỗ sai khiến vốn dĩ không cách nào kích phát hung tính tâm huyết của bọn chúng. Nhìn thấy binh mã Từ Châu các ngươi, mới biết quân của Nhạc gia trong sử sách kia cũng không phải vọng tưởng.
Vương Tại Tấn vẫn là gặp được Triệu Tiến, ông ta không kìm nổi nói ra cảm thán của bản thân mình.
Ngay sau khi nhìn thấy Triệu Tiến và bọn huynh đệ, mặc dù Vương Tại Tấn chìm nổi chốn quan trường hơn ba mươi năm, đã dưỡng thành lòng dạ hàm dưỡng đầy đủ, vẫn là không kiềm nổi trợn mắt há hốc mồm, giống với những người lần đầu tiên gặp Triệu Tiến trước đây, Vương Tại Tấn vốn dĩ không nghĩ được Triệu Tiến lại còn trẻ như vậy.
Vương Tại Tấn cảm thán nói.- Đại Minh này khí số đã tận rồi! Nếu như ngay trong hôm binh bại bị bắt làm tù binh nhìn thấy Vương Tại Tấn ngay đêm đó sẽ tìm chết, thế nhưng lăn qua lăn lại nhiều ngày này, tâm khí của ông ta cũng đã không còn nữa.