Lúc đứng dậy tỏ bày vẻ mặt Dương Liên cực kỳ bi ai, Ngụy Trung Hiền và một phía thân cận ông ta lại có chút hổ thẹn. Tới lúc này, cốt cách của những quyền quý cứng cổ đó vẫn luôn hữu dụng, hoàng đế Thiên Khải uể oải vô lực hạ chỉ, lệnh Triệu Nam Tinh đi nghị hòa. Lúc hạ chỉ, hoàng đế Thiên Khải cũng là đôi mắt đỏ bừng, cố nén nước mắt không chảy ra. Từ khi có nhà Minh hai trăm năm, chưa bao giờ gặp qua cục diện như vậy, trong lòng bọn họ đây so với vong quốc cũng chẳng kém là mấy.
Nhưng trong lòng mỗi người đều có chút không nói được. Đời Minh lấy Tống làm gương, e sợ rằng lần nữa giẫm lên vết xe đổ, mà tới lúc này, bọn họ đột nhiên rõ ràng tình cảnh quân thần thời Bắc Tống, Nam Tống, kệ họ nhục nước mất chủ quyền thế nào, mặc họ ăn nói khúm núm thế nào, chỉ cần còn kéo dài được hơi tàn, chỉ cần còn giữ gìn được, vậy còn có cơ hội tái khởi biến đổi, nếu không tiếp tục được, vậy thì cái gì cũng bị mất.
- Bọn giặc tầm nhìn hạn hẹp, tất nhiên khó thành đại khí. Chỉ cần bệ hạ chăm lo việc nước, bọn thần dùng tấm lòng trung làm việc. Đại Minh ta khẳng định sẽ phục hưng, nhất định diệt được đại tặc này! Sau khi quyết định nghị hòa phát ra, Tả Quang Đấu trầm giọng nói lời này, đối với lời này, tất cả thật sự không có ý nghĩa gì.
Đại sự quân quốc nào dung được may mắn gì, quân giặc Từ Châu này lấy binh ít ép nước lớn, hơn hai vạn binh mã một đường bẻ gãy nghiền nát tới dưới thành kinh sư, vả lại đánh bại tất cả các lộ viện quân, ung dung bức ép. Bọn chúng không thừa cơ hội này đánh hạ kinh sưu, thay triều đổi đại, ngược lại gấp gáp muốn nghị hòa, nói rõ những kẻ này tầm nhìn hạn hẹp, chỉ nhìn lợi nhỏ bằng cái đấu, lại không biết lần sau không còn cơ hội tốt như vậy nữa.
Tới lần sau, Đại Minh đã biết giặc Từ Châu là cường địch bậc nào, như thế nào an bài khinh suất như vậy. Tới lần sau, Đại Minh trải qua đại nạn này, khẳng định phải chăm lo việc nước, làm sao sẽ suy sụp như vậy. Tới lần sau có lẽ giặc Từ Châu này bởi vì trầm mê hưởng thụ giàu sang, đã sớm đánh mất dũng mãnh, thậm chí sẽ bị quan to lộc hậu của triều đình phân giải tan rã.
Cơ hội tốt như vậy mọi người nếu bỏ qua, vậy liền sẽ không có nữa. Mặc dù Thiên Khải còn đang tủi nhục khổ sở, nhưng Thái giám và bọn đại thần đầu óc sáng suốt lại đã nghĩ thông suốt. Nhịn nhục nhất thời, còn có cơ hội tái khởi, bọn giặc lần này gắng sức cầu hòa đàm, đã nói rõ khí số Đại Minh chưa hết, đã nói rõ liệt tổ liệt tông Đại Minh trên trời có linh thiêng còn đang phù hộ giang sơn Đại Minh này.
- Đại Minh bồi thường quân phí cho Từ Châu hai trăm vạn lượng, nếu ngân lượng không đủ, vậy dùng lương thực và đồng chì thay thế.
- Đại Minh mở ra cảng Thiên Tân, cảng Đăng Châu, cảng Lữ Thuận, cảng Hải Châu là hải cảng thông thương. Cảng được phép đặt quan phủ quản hạt, nhưng hải cảng cùng với trong vòng ba mươi dặm xung quanh không được đóng quân. Từ Châu muốn ở phủ Lai Châu và phủ Thanh Châu Sơn Đông thiết lập hải cảng, quan phủ không được can thiệp.
- Quan thự các phủ châu huyện Giang Bắc Nam Trực Lệ, Sơn Đông Đại Minh, phủ Quy Đức Hà Nam quan lại được giữ lại, nhưng không được đóng quân, không được trưng thu thuế má lao dịch, binh mã Đại Minh không được đi ngang qua địa phận. Từ Châu không tiến vào phụ cận hoàng lăng Phượng Dương, giữ vững thông thuận của tào vận, duy trì Hoài muối và thuế muối nộp lên trên.
- Đại Minh bồi thường cho phía Từ Châu thợ thầy năm nghìn hộ, lúc di dời không được tạm giữ vợ con, không được cắt xén đồ ăn, không được dùng dân đói tội phạm mạo danh thế thân.
- Thợ thuyền, người làm xưởng thuyền cảng Đăng Châu, cảng Thiên Tân Đại Minh bồi thường đưa cho Từ Châu.
- Đại Minh không được ngăn trở Từ Châu thông qua Hà Nam, Sơn Tây đi thông với thương lộ bên ngoài, không được thu thuế, vay nợ. Nếu nhưng có chút xâm hại tổn thất, xé bỏ hiệp ước bàn bạc.
- Hàng hóa Từ Châu đi hướng các châu phủ huyện ngoài các nơi Sơn Đông, Giang Bắc Nam Trực Lệ, phủ Quy Đức Hà Nam, Đại Minh không được thu thuế vay nợ. Thương nhân Từ Châu được phép ở Đại Minh cùng với ngoài biển thu mua người, đồ đạc, Đại Minh không được ngăn trở.
- Đại Minh và Từ Châu ở Thương Châu phủ Hà Gian cùng với thành Thông Châu phủ Thông Châu Nam Trực Lệ thiết lập đại diện, gặp chuyện bàn bạc lẫn nhau.
- Khách thương Từ Châu ở bên ngoài, phong thổ các nơi khác biệt, có nhiều xung đột… Hoàng đế Đại Minh thương kẻ khác mưu sinh không dễ… cố ý lệnh cho hương lão Từ Châu trú ở các nơi quản thúc, cùng với các châu phủ đồng hành thẩm án.
Điều kiện ban đầu rất không rõ ràng, chẳng qua là đảm bảo Triệu Gia Quân khống chế đất Giang Bắc Nam Trực Lệ, Sơn Đông, còn có quyền sử dụng mấy cảng biển của Đại Minh, nhưng tới lúc bàn bạc cặn kẽ, sẽ phải từng điều đàm phán kỹ càng rồi.
Binh tới thành hạ, thế cục như vậy, ăn ý và lệ thường trong triều đình Đại Minh hoàn toàn mất hết hữu dụng. Ngay sau khi triều đình Đại Minh ưng thuận nghị hòa, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh và mấy vị đại thần được lựa chọn đi nghị hòa muốn đổi ý, muốn ở trong kinh khơi lên dư luận, nhưng hoàng đế Thiên Khải lần này động thẳng tới cấm quân, mười mấy Ngự sử bị hạ ngục, mấy người ngay trong ngày đã bị đánh chết.
Mà kẻ trốn ở trong nhà cáo ốm không ra bị Xưởng Vệ soát nhà tìm ra, lấy đao bức ép đi nghị hòa, nói cũng rất rõ ràng. Nếu đi, người nhà con cháu ngươi bình an, nếu không đi, cả nhà hạ ngục chờ định tội chết. Đi được muốn giả vờ chiêu trò gì cũng không được, ngươi hãy nghĩ tới người nhà trong tay Xưởng Vệ.
Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh và mấy vị đồng đảng ủ rũ rời khỏi kinh sư. Hôm bọn họ rời khỏi, Tôn Thừa Tông theo hộ tống của mấy trăm tinh kỵ tiến vào kinh thành, thiên tử trước đó một ngày đã hạ chỉ, bọn triều thần không mảy may dị nghị tiến hành đùn đẩy, Tôn Thừa Tông là, Thủ phụ Nội các Đại Minh, hơn nữa làm trái lệ thường quản cả việc Binh bộ, hoàng đế Thiên Khải đã không tin được người khác.
Nhắc tới trong đội ngũ nghị hòa của Đại Minh có cái gì khiến người ta bất ngờ, đó chính là Binh bộ Thượng thư mới nhậm chức Vương Tại Tấn, ông ta bởi vì binh bại vạch tội hạ Chiếu Ngục, ngay khi Triệu Gia Quân binh tới dưới kinh thành, đại tội của Vương Tại Tấn dường như cũng không phải khó tiếp nhận như vậy. Càng mấu chốt hơn chính là, Vương Tại Tấn có từng trải với giặc Từ Châu, vả lại cục diện trước mắt này, việc sai vặt của Binh bộ chính là chắp thêm tiếng xấu, ai tới quản ai kế tiếp có lẽ liền phải gặp xui xẻo, xuất phát từ suy xét này, Vương Tại Tấn lại so với trước khi chiến bại còn được thăng quan nữa.
Tất cả mọi người đều biết Thủ phụ mới nhậm chức Tôn Thừa Tông lúc ở Liêu Đông đốc sư đã có mâu thuẫn với Vương Tại Tấn, buộc thẳng tội danh tước đi quan chức Vương Tại Tấn. Tuy nhiên lúc này, Tôn Thừa Tông cũng không nói thêm gì nữa, nhận mệnh lệnh này. Cũng có người nói, Tôn Thừa Tông mang binh vào kinh thành cứu viện, cầm trong tay trọng binh, thân là thầy của vua, phong làm Thủ phụ, hơn nữa quản việc Binh bộ, quyền thế so với Trương Giang Lăng Trương Cư Chinh năm đó đều không chút nào thua kém, cũng hẳn nên có kiềm chế một chút bất hòa với Vương Tại Tấn.