Chủ soái Trương Kế Tiên mặc dù không hiểu vì sao đối phương nhằm vào pháo đội không khẩn yếu oanh đánh, nhưng biết để mặc đối phương đánh tiếp, cả quân trận liền giữ gìn không được rồi, cần phải có chỗ đánh trả.
Bọn kỵ binh được tướng lĩnh ra lệnh, thét to thúc ngựa bắt đầu tiến lên, bọn họ cũng không còn lòng dạ tiếp tục dừng lại quá lâu, tiếng pháo này khiến cho lòng người rất hoang mang, trời mới biết khi nào thì rơi ở trên đầu mình.
Đang lúc kỵ binh tiến lên, ở chỗ đặt pháo trận quan quân ầm ầm nổ vang, có tiếng kêu thảm thưa thớt, cũng có người xé ruột xé gan hô.- Hỏa dược nổ rồi!
Hàng ngũ quan quân đều đang oán giận quát mắng, từ sau khi bọn giặc nã pháo, mọi người sớm đã tránh né ở chỗ đạn pháo rơi xuống, nhưng vẫn là có phiền phức không vứt ra được, hỏa pháo đó vừa cồng kềnh lại không có sát thương, nói là một phát pháo thổi bay mấy mươi dặm, giết người trăm ngàn, nhưng liền không nhìn thấy qua lúc uy mạnh bậc đó, vào lúc này còn thêm phiền loạn. Cử động trên chiến trận này, nói trắng ra không chỉ là kỵ binh bộ tốt tới trước mặt chém giết sao? Súng hỏa mai, hỏa pháo dùng làm cái gì? Nếu như hữu dụng, Mông Cổ thảo nguyên, Nữ Chân Kiến Châu sớm đã bị bình định rồi.
Càng có một số việc mọi người không muốn suy ngẫm, quan quân này diệt giặc, quan quân đều là vũ khí hoàn mỹ, trang bị chiếm ưu thế, chẳng lẽ đáng lý ra quân quân lộ ra hỏa khí, dùng pháo oanh đánh, tiếng pháo vừa vang lên, quân giặc tán loạn sao? Nhưng hiện giờ nhìn lại, rốt cuộc ai là giặc, ai là quan quân? Bọn tướng tá còn tốt một chút, bọn binh tốt bên dưới đều là không kìm nổi suy ngẫm, càng nghĩ càng là hoảng hốt chột dạ.
- Tướng gia, thật có khả năng là đạn pháo bọn giặc nện trúng chậu than của quân ta, lửa than dẫn cháy hỏa dược.
Thống lĩnh đội pháo chính là một vị Thiên tổng doanh Bắc Kinh, tuy nhiên Thiên tổng này ở trong doanh Bắc Kinh cũng không được đón chào chút nào, cho nên ở trước mặt chủ tướng không có chỗ dựa nào đáng nói, Trương Kế Tiên cũng lười để ý tới, theo ông ta nhìn thấy, quân binh cầm xách hỏa khí đều là hạng người ham sống sợ chết.
Tuy nhiên vào lúc này, ông ta cũng lười so đo với đối phương, chỉ là lạnh giọng nói.- Vô dụng rác rưởi, đợi lúc đại quân ép tới trước, đi thu dọn hỏa pháo, sau đó lên thành đợi lệnh.
Thiên tổng kia cũng biết bản thân lần này chạm xui xẻo rồi, chỉ đành ủ rũ cuối đầu ứng lời, lại bị Trương Kế Tiên thêm vào một câu.
- Không nhận quân lệnh không được tùy ý nã pháo, nếu ngộ thương quân bạn, bổn tướng lấy quân pháp xử trí ngươi!
Thiên tổng đội pháo kia khúm núm rời khỏi, tiếng pháo nổ vang không biết lúc nào đã ngừng, chủ tướng Trương Kế Tiên thở hắt ra, thầm nghĩ hỏa pháo quân phản loạn đã bắn qua một đợt, muốn bắn đợt thứ hai còn phải tốn chút công phu, thừa dịp lúc này xông sang, bằng không hàng ngũ này cũng không giữ vững được nữa.
- Kỵ binh tấn công trận địa địch, các bộ đợi lệnh, thời cơ tới liền ép sang!
Trương Kế Tiên ra lệnh.- Nếu có kẻ chần chừ không tiến, lâm trận thi hành quân pháp, lập tức trảm không tha! Lính truyền lệnh bên cạnh đồng thanh hô ứng, thúc ngựa chạy về phía các doanh, tiếng trống trận thùng thùng gõ vang, trong đại đội quan quân cũng là không kìm nổi thét to hô la, một bên vì khích lệ bản thân, một bên thì phát tiết ra áp lực lúc tiếng pháo rền vang mới vừa rồi.
Nhưng nhìn thấy các đội kỵ binh phía trước hô quát tiến lên, tiếng chân như sấm, bụi đất tung bay, cờ hiệu các bộ phấp phới, vô số đao thương lóe ra hàn quang, toàn trường nguy nga này chủ tướng Trương Kế Tiên ít nhiều nhẹ nhàng thở ra, quan quân có sức mạnh hùng hậu như vậy, quân địch như thế nào cũng sẽ bị phá hủy, giặc Từ Châu kia càn rỡ không được bao lâu nữa rồi!
Trương Kế Tiên từng đạo mệnh lệnh phát ra.- Truyền lệnh mấy vị tướng lĩnh quân phía tây, bảo bọn họ lúc này phải xuất động, tập kích kiềm chế cánh trái của phản loạn, không được có sai sót!
Hiện giờ cái nên làm đều đã làm rồi, lòng dạ chủ tướng Trương Kế Tiên vẫn thấp thỏm như trước, ông ta đã trải qua chiến trận dĩ nhiên hiểu được đánh lần này có chút nóng vội, vốn nên thong dong bố trí, an bài binh mã thăm dò tiếp chiến, sau đó lại quyết định tiến lùi. Nhưng tiếng pháo quân giặc vừa vang lên, hơn nữa còn bắn được tới trong trận phe mình, liền không có khả năng ung dung rồi, quân tâm bàng hoàng rất khó giữ vững, vào lúc này nếu lui binh, giặc Từ Châu thừa cơ đánh lén, chỉ sợ sẽ là cục diện sụp đổ, tuy rằng đánh gấp, loạn nhịp bước, nhưng cũng chỉ được như thế.
Tiết trời không nói được là nóng bức, nhưng trên trán Trương Kế Tiên đã đổ mồ hôi, ông ta chỉ cảm thấy ngực ấm ức, thiên hạ này vốn thái bình, Mông Cổ phương bắc và Nữ Chân phía đông là loạn nhỏ ghẻ rêu, không can hệ đại cục quan nội, còn vận mệnh những thổ ty tây nam kia có hạn, loạn cũng không quá đất hai tỉnh, rất nhanh liền sẽ bị bình định, nhưng chính là theo cục diện như vậy, làm sao trong lúc đột ngột nhảy ra giặc Từ Châu, còn thế lớn hung hãn như vậy, mấy lần đánh bại quan quân bao vây tiễu trừ, không ngờ giết vào được gần kề phủ Thuận Thiên.
Mấy ngàn kỵ binh quan quân xung phong, thanh thế đó quả thật là long trời lở đất, mỗi một người thân ở trong đó đều cảm thấy bản thân giống như khổng lồ, không ngăn cản được, trên đời này không người nào ngăn cản thế xông tới như vậy, mặc kệ cái gì ngăn ở trước mặt đều bị va chạm giẫm đạp tan xương nát thịt.
Xông lên phía trước nhất chính là kỵ binh còn sót lại của bộ hạ nhị Dương, thân là kỵ binh ở trong quan quân đãi ngộ luôn không tệ, đại đa số người rời khỏi đều không cam lòng cứ như vậy vào rừng làm cướp làm giặc, hay là tới được trong đại doanh Thiên Tân, hơn nữa còn bị các bộ cướp lấy thu dụng chia chác, quân tiền ăn dùng đích xác cũng không tệ, chỉ có đều kẻ bên ngoài tới dù sao cũng là kẻ bên ngoài tới, lần này bọn họ liền xông ở đằng trước nhất.
Đến lúc này, không phải để cho ngươi hối hận hoặc là lâm trận bỏ chạy, kỵ binh tinh nhuệ của Tuyên Phủ và Kế Trấn đều rất bằng lòng lâm trận thi hành quân pháp, nhưng kỵ binh nhị Dương ở Hà Nam ở Sơn Đông đều từng thấy ra hỏa khí của đại quân Từ Châu, phần rối rắm trong lòng này liền không cần nhắc tới nữa.
Chỉ có điều thú cưỡi sau khi bắt đầu chạy, cũng liền không màn tới quá nhiều, khiến kỵ binh tàn dư của nhị Dương buông lỏng lòng dạ chính là, hỏa pháo chấn nhiếp lòng người đập tan núi kia chỉ là phá hủy pháo trận, sau đó mãi không có nổ vang, đây ít nhiều khiến gan lớn hơn một chút.
Nhưng kỵ binh quan quân nhìn thấy dãy hàng phía trước hàng trận của Triệu Gia Quân lúc này đều là không hiểu ra sao, đại đội kỵ binh thanh thế kinh người này cuồn cuộn về phía trước, hàng ngũ dãy trước nhất của quân giặc kia thứ nhất không có cự mã công sự che chắn, thứ hai trận hình nhìn rời rạc, thứ ba lại không có người tán loạn dao động, liền ngu ngốc như thế đứng ở nơi đó chờ đợi, đây là tự tìm đường chết sao?
Kẻ ở gần đằng trước ngược lại nhìn thấy kỹ càng, hàng đội dãy trước nhất của quân giặc dường như là cầm hỏa khí, đây hữu dụng cái thá gì, trong vòng ba mươi bước chà phá lớp da một chút, bắn ra lớp bụi mù khiến người sặc ngựa kinh hãi, sau đó sẽ bị xông tới trước mặt chém giết, nhưng tại sao những tàn dư của nhị Dương đằng trước kia lại muốn chậm lại, còn có người muốn chuyển hướng chạy trốn?