Nói tới đây, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Cục diện này của ngươi hãy gọi là bộ tình báo, thuộc về ta quản hạt, bằng cấp cùng lữ. Ta hôm nay sau khi trò chuyện với ngươi, ngươi hiện giờ đã gầy dựng làm việc được rồi. Ngươi buông tay đi làm có chuyện gì ta tới chống đỡ cho ngươi.
Mã Xung Hạo trở nên nghiêm nghị, trang trọng chắp tay thi lễ, trầm giọng nói.- Xin Tiến gia yên lòng, thuộc hạ nhất định cúc cung tận tụy. Vì Tiến gia, vì Từ Châu, vì Triệu Gia Quân, cam lòng tan xương nát thịt!
Triệu Tiến gật đầu, nghiêm túc nói.- Làm thật tốt, địa vị giàu sang ta đã giao ở trên tay ngươi rồi. Kế tiếp liền xem ngươi đi nắm chặt như thế nào.
Dặn dò xong sự tình, tình cảnh trở nên thoải mái không ít, Triệu Tiến ra hiệu Mã Xung Hạo ngồi xuống, cười nói.- Với tình thế lúc này, khả năng ngươi tan xương nát thịt không lớn, thậm chí ở bên cạnh sẽ có người đủ mọi phương diện nịnh bợ. Nhưng nghĩ xem làm xong sự tình này, cúc cung tận tụy là tránh không khỏi, phức tạp vất vả, điều này trong lòng ngươi hẳn đều biết.
- Thuộc hạ hiểu được, thuộc hạ chỉ là muốn nói, Quân thần Đại Minh cho dù không có khả năng thông thiên triệt để như Tiến gia đây, dám dùng người bậc này, yên tâm dùng người, sao có được cục diện hôm nay. Cảm thán này của Mã Xung Hạo ngược lại từ đáy lòng mà phát.
Kế tiếp đôi bên uống trà chuyện phiếm, ngược lại khó có được thoải mái thích ý, tuy nhiên Mã Xung Hạo hiểu, sau lần trò chuyện này, bản thân không chỉ có được chân chính tín nhiệm, hơn nữa còn tiến vào tầng mặt cốt lõi chân chính. Mã Xung Hạo tự đáy lòng vẫn luôn hy vọng như vậy. Y tự cảm thấy năng lực từng trải trong Triệu Gia Quân đều là chọn lựa thượng hảo, nhất định sẽ được trọng dụng, nhưng nhìn binh mã Từ Châu thế công bẻ gãy nghiền nát như vậy, cục diện bành trướng nhanh chóng như vậy cũng không kìm được than thở bản thân vẫn là tới chậm rồi, chỉ đành trông cậy vào con trai nhà mình càng lên cao thêm một tầng nữa, lại không ngờ rằng vào lúc này được tặng cho gánh vác nặng như thế, vả lại là am hiểu của y, hơn nữa là thứ y vẫn luôn muốn làm, đây khiến Mã Xung Hạo cả người đều là nhiệt huyết sôi trào.
Phân điếm Vân Sơn Hành Thiên Tân bên này đã mở, vì cầu an toàn, lại là dùng danh nghĩa thương điếm của nhà nào đó ở Lâm Thanh Sơn Đông, lẽ ra Mã Xung Hạo đã lưu lại được ở Thiên Tân bắt đầu trù bị gầy dựng, tuy nhiên Mã Xung Hạo vẫn là muốn đi theo Triệu Tiến trở về Từ Châu, sau đó lại bắt đầu lên đường xuất phát.
Triệu TIến đối với điều này, chỉ là đơn giản bình phẩm một câu.- Ngươi và chúng ta so lại có một điểm không tốt, nhưng một điểm này cũng chưa chắc thật sự không tốt, đó chính là ngươi làm quan nhiều rồi, nghĩ ngợi quá nhiều.
Nếu như ở Thiên Tân – Bắc Kinh bắt đầu gầy dựng bộ tình báo này, đích xác có vẻ chuyên tâm khắc khổ, nhưng cũng có ý vội tự lập. Theo trở về Từ Châu, ung dung thúc đẩy, đây chính là hết mực khuôn phép, mặc kệ ai cũng tìm không ra tật xấu gì. Triệu Tiến dĩ nhiên nhìn hiểu rõ, thế nhưng cho dù lưu lại hẳn ở nơi này Triệu Tiến cũng sẽ không để ý.
Đường rút quân trở về và lúc tới gần như không có gì khác biệt. Lúc tới quan quân không ngăn trở, lúc trở về càng không cần nói. Về phần loại đoàn luyện hương dũng võ trang khắp chốn, lại càng không dám tới tìm chết, huống chi tin tức pháo Triệu Gia Quân oanh phá kinh thành đã truyền khắp cả toàn bộ Bắc Trực Lệ, mặc kệ lúc chợt nghe thấy khó bề tưởng tượng thế nào, tới cuối cùng đều không tiếp nhận không được sự thật nghe rợn cả người này.
Tình tiết nghị hòa Triệu Gia Quân không có hứng thú tuyên dương, quan phủ bên kia dĩ nhiên muốn phong tỏa, cho nên khắp chốn biết tới không nhiều. Nhưng trên đời không có tường nào ngăn nổi gió, mọi người đều biết binh mã Từ Châu này nghênh ngang tới, nhanh gọn dứt khoát đại thắng, sau đó lấy được đầy đủ chỗ tốt quay về, triều đình Đại Minh chỉ đành vuốt lỗ mũi nén giận.
Thiên hạ này chẳng lẽ muốn thay triều đổi đại rồi sao? Rất nhiều người không dám tin tưởng, nhưng mọi người lại không tin không được. Triệu Gia Quân Từ Châu uy phong lẫm liệt, bại binh triều đình chạy tán loạn gây họa, còn có tường thành Tĩnh Hải sụp đổ, những thứ đó đều chứng tỏ một điểm này.
Bọn thân sĩ cường hào khắp chốn tâm tình phức tạp nhưng cũng biết nếu muốn ở trong biến hóa thay triều đổi đại này tự bảo vệ mình thậm chí đánh cược một cửa giàu sang, vậy phải đưa ra lựa chọn. Suy ngẫm của mọi người và phán đoán của bọn triều thần kỳ thật khác biệt không lớn. Binh mã Từ Châu này đại thắng thì đại thắng rồi, nhưng trước sau vẫn là phải vội vàng trở về, phía sau đó hoặc là không vội, hoặc là còn chưa có năng lực thay triều đổi đại.
Mặc dù Từ Châu cắt hai tỉnh, nhưng trên tay Đại Minh vẫn còn mười mấy tỉnh, thực lực đối lập vẫn là ưu thế tuyệt đối như cũ. Thắng bại cuối cùng này vẫn là khó nói, trong ván bài này, không cần phải trút toàn bộ gia sản lên thân một phía, nhưng hiện giờ đã phải hạ tiền cược rồi.
Triệu Gia Quân lúc ở Thiên Tân, đã bắt đầu có con cháu khắp chốn đầu quân, bọn họ bình thường không nói lai lịch của mình, chỉ nói mình lẻ loi một mình, hoặc là bọn huynh đệ nương tựa lẫn nhau, ngưỡng mộ uy thế phong thái binh mã Từ Châu, cho nên tiến tới xin gia nhập. Nhưng vừa thấy khí sắc không tệ, dáng vẻ cao lớn, võ nghệ trong mình, thường thường còn là mang theo cung mã tới. Người còn trẻ như vậy sao có khả năng là con cháu bình dân được, còn không phải là xuất thân nhà giàu phú hộ sao?
Ngoại trừ con cháu luyện võ đầu quân, cũng có người đọc sách như thư đồng tú tài tới đây, những người này có mấy loại, có danh sĩ tự cho mình là Tiêu Hà, Trương Lương, loại Từ Châu ngươi dùng ta, tất nhiên có được thiên hạ an ổn thiên hạ này. Hạng người bậc này, Triệu Gia Quân không thèm nhìn tới, bởi vì mấy năm nay gặp được quá nhiều rồi, mỗi lần ở nơi chốn ngoài Từ Châu đánh thắng trận luôn nhìn thấy nhiều văn nhân vọng tưởng như trong bình thoại diễn nghĩa như vậy xuất hiện.
Tuy nhiên một loại khác rất là hiếm thấy, loại này không cầu mưu dĩ bày kế sách gì, bọn họ chính là muốn mưu đồ chỗ làm việc, công văn, phòng thu chi cần người đọc sách, bọn họ chưa chắc không phải đang đánh cuộc, thế nhưng lại là dùng sở học của bản thân, dùng một thân sở trường của mình hạ tiền đánh cược, người như vậy thì là Triệu Gia Quân cần có.
Các hạng người sang đầu nhập, mặc kệ văn võ, chỉ cần được lưu giữ lại, đều phải đi theo về Từ Châu, nếu không bằng lòng đi vậy thì hết thảy đừng nhắc tới, nếu bằng lòng đi, Từ Châu sẽ có hệ thống tới rèn luyện và tẩy não, trông coi việc này chính là Mã Xung Hạo.
Mã Xung Hạo đã bắt đầu khảo sát và mày mò, y mai sau muốn ở Bắc Trực Lệ cùng với xung quanh làm rất nhiều việc, những con cháu văn võ trên đất này chính đang dùng để đắp dựng khung sườn, nhưng không phải lập tức bắt đầu dùng tới. Mã Xung Hạo rất tin phục bồi dưỡng của Triệu Gia Quân. Phải trước tiên hiểu rõ Triệu Gia Quân và Từ Châu làm việc như thế nào, sao đó ở trong thực tiễn rèn luyện thích ứng, sau đó nữa mới là tài năng đáng dùng. Mã Xung Hạo đã sửa soạn chiếu theo hệ thống này tới bồi dưỡng, vả lại xướng nghị đặt học đường này ở Tư Dương hoặc là Tế Ninh, Triệu Tiến đã cho phép.