Bọn họ không muốn đi gây chuyện nhưng không có nghĩa là trong lòng bọn họ không đi chửi rủa lầm bầm, rượu trắng của Từ Châu thật ra rất hợp đi buôn lậu, đơn giản là chế tạo ra vì người Mông Cổ. Cái câu "Lạc đà thích liễu, Mông Cổ thích rượu", người xưa đều đã biết rõ, những người Mông Cổ khi vào mùa đông lạnh khủng khiếp sẽ cần đến một ngụm rượu trắng để làm ấm lại thân thể của mình. Loại rượu trắng cay nồng này, đúng là đúng lề lối bọn họ, bây giờ trên thảo nguyên, chính ngay cả du mục không biết nói tiếng Hán, cũng dùng tiếng Hán nói ra được bốn chữ "danh tửu Hán Tỉnh".
Trên thảo nguyên những người uống nổi danh tửu Hán Tỉnh đều là quý nhân, là hạng người làm sao cũng phải có một căn nhà ở trong thành Quy Hóa, ở trước mặt Lâm Đan hãn nói được vài câu, về phần những người khác, chỉ uống rượu được trộn với nước thôi. Có tiền có gia súc thì uống rượu trộn với nước ít thôi, người không có tiền thì trộn thêm nhiều tí nước vào rượu. Nhưng cho dù là như thế, người Mông Cổ vẫn đồng ý đi mua, rượu này so với rượu sữa ngựa của họ khi uống vào có mùi vị chua chát kia ngon hơn rất nhiều, mùa hè thì còn dễ nói, khi đến mùa đông giá rét, một bình rượu không trộn qua với nước đổi được một nữ nhân, năm bình rượu là đổi được một con ngựa tốt.
Những người chuyên môn làm chuyện buôn bán đó, khi tính sổ cũng không cần dùng tới bàn tính, cũng biết được rượu trắng của Từ Châu là một món lãi kếch sù. Vương Tự Dương khi buôn bán lời được bao nhiêu, trong lòng mọi người đều biết rõ ràng, nhưng cũng chẳng có cách nào cả. Có người đã bỏ ra một món tiền lớn đi đào móc sư phụ bên tửu phường, nhưng bên Từ Châu lại canh chừng quá chặt chẽ, tửu phường chỉ xây ở những chỗ lân cận Từ Châu và gần quân trại Triệu Tự Doanh, không phải là không có sư phụ ủ rượu động lòng, mà là khi chưa ra khỏi địa phận Từ Châu, đã chết đi không rõ nguyên nhân, người đào móc cũng không có trở về luôn, nên mọi người cũng không dám ra tay nữa.
Mỗi lần Từ Châu này khai chiến với triều đình, bọn thương buôn vải bố bên phủ Tùng Dương là kẻ đứng đầu, đi kêu gọi những thương nhân giàu có bên Giang Nam, đều là người hào hứng nhảy lên cao nhất. Nhưng thương nhân bên Sơn Tây cũng như hổ rình mồi, mỗi khi khai chiến, bọn thương nhân đều dẫn theo người và mang theo tiền chờ ở bên phủ Khai Phong, đợi khi triều đình chiến thắng, bọn họ sẽ đi càng quét người và hàng hóa. Nhưng mỗi lần đều là thất vọng quay trở về, càng trở nên không dám làm bậy. Ngay cả triều đình tới tiêu diệt còn đánh bại được, đừng nói chỉ là thương buôn Sơn Tây, khi bọn võ tướng biên trấn đứng ở sau lưng ủng hộ bọn họ cũng bắt đầu rụt rè rồi, không ngừng nói phải cẩn thận phải cẩn thận một tí.
Nhìn thấy tiền bạc ở ngay trước mắt mà không có cách nào kiếm được là điều khó khăn nhất, võ tướng bên Đại Minh lại không muốn đi giúp đỡ, đã có người nghĩ đến các chiêu trò gian lận, muốn ở trên thảo nguyên ra tay, chỉ cần khiến cho ngươi cả người lẫn của đều bị mất đi vài lần, ngươi còn dám tự mình đi độc chiếm nữa không. Mã tặc trên thảo nguyên thực sự nhiều lắm, có đa số là kỵ binh giả dạng cũng không ít, chỉ cần bỏ ra tiền bạc và lợi ích đầy đủ, giết người cướp của còn đơn giản hơn rất nhiều so với bên Đại Minh.
Thử qua vài lần đều là kết cục bị đụng đến đầu rơi máu chảy, Vương Tự Dương mỗi lần đi biên cương xa xôi luôn mang theo thương đội trên ngàn người, mà chiến lực của ngàn người này cũng không thấp đâu, một đội mã tặc nhỏ không có mắt, lập tức cũng sẽ bị nuốt luôn, một đội mã tặc to lớn cỡ nào cũng phải trên hai ngàn người mới nắm chắc được phần thắng. Ở trên thảo nguyên nhân vật hiệu lệnh được hai ngàn kỵ binh, ít nhất thân phận của y cũng phải giống như Kim Trướng Na Nhan. Vẫn thật phải nói tới, dưới hấp dẫn của rượu trắng và món tiền lớn, thương đội của Vương Tự Dương thật ra đã từng gặp qua một lần vây công của hai ngàn kỵ binh đó.
Kết quả cũng chỉ giống với mấy lần trước, sau khi ở xung quanh xe ngựa thương đội để lại mấy trăm cái xác chết, chỉ đành rút đi trong bất đắc dĩ. Nếu ở lại bên đây chậm trễ thêm nữa, đợi đến khi các kỵ binh quen biết với thương đội Vương Tự Dương đến đây cứu viện, bọn thương buôn Sơn Tây dĩ nhiên có quen biết với quý nhân trên thảo nguyên, Vương Tự Dương nhiều năm như vậy cũng có tình cảm qua lại, cái này nói cho cùng chẳng qua chỉ là so bì với tiền ít hay tiền nhiều thôi.
Sau khi trải qua một lần đụng độ lớn này, thế lực trên thảo nguyên đã không ai còn dám ra tay nữa, ai cũng không muốn vì tiền bạc và hàng hóa khiến cho cuộc sống của nhà mình bị tổn thương, phải biết rằng trên thảo nguyên này cũng không có phép tắc gì cả, ngươi mạnh thì ngươi đi ăn thịt, ngươi yếu thì ngươi bị người ta ăn, ăn trộm gà không thành còn bị mất đi cả nắm gạo là một chuyện, nhưng ngay cả địa vị và sức mạnh cũng bỏ vào hết, tội gì phải đi làm vậy chứ.
Hơn nữa kể từ sau lần đó trở đi, Từ Châu có người đi tới bên Đại Đồng và Sơn Tây, lúc đầu không có ai thèm đi bận tâm tới, biết ngươi khó đối phó rồi, nhưng ngươi đang ở bên Nam Trực Lệ sao lại nhúng tay vào tới bên Sơn Tây chứ? Đợi đến khi lần đầu tiên bị tiêu diệt qua rồi, hai nơi Đại Đồng và Sơn Tây mới chịu cho ra cử động, có mấy nhà thương gia giàu có bị cài lên cái tội danh cấu kết giặc Thát bị bỏ tù xét nhà, mấy vị này chính là người luôn mưu đồ Vương Tự Dương. Sau lưng bọn họ là ai trong lòng mọi người cũngquá biết rõ rồi, những người này chẳng qua chỉ là bị biến thành người đi chịu tội thay.
Đợi đến khi trận chiến bên huyện Tĩnh Hải Bắc Trực Lệ đánh xong, địa vị của thương đội Vương Tự Dương đột nhiên tăng vọt lên, đừng nói là thương đội qua đây, quả thực đúng như là khâm sai tiến vào Sơn Tây, quan văn võ tướng đều phải khách khí lễ độ, người biết xấu hổ thì cho ra cái tiện nghi, còn người không biết xấu hổ bản mặt đủ dầy thì thẳng thừng đi lên nịnh bợ.
Sau sự việc này, Vương Tự Dương chẳng những không mượn chuyện này mà bành trướng, ngược lại so với lúc trước còn biết điều hơn. Lúc trước buôn bán rượu trắng gần như là nhà gã độc quyền chiếm hết, nhưng bây giờ chịu chia ra cho mọi người cùng làm rồi. Giá cả đề ra cũng khiến cho mọi người kiếm được tiền, lúc này rượu trắng Từ Châu không chỉ là một chuyện buôn bán kiếm tiền, mà còn là một cái móc nối xây dựng quen biết để bán ra những món hàng khác cho các bộ lạc Mông Cổ, trong tay người nào cũng phải trù bị sẵn một ít.
Các thương nhân Sơn Tây đã có chút khâm phục Vương Tự Dương rồi, đây mới thực sự là một kẻ biết làm ăn buôn bán lâu dài bền vững, cho tới hiện giờ, gã một mình bôn ba ngàn dặm đưa các loại hàng hóa đi vào thảo nguyên, lợi nhuận kiếm được hẳn nhiên là khá hậu hĩnh, nhưng vẫn thua kém với bây giờ đi bán sỉ bỏ ra cho các đại lý xong thu về lợi nhuận càng cao hơn. Hiện nay Vương Tự Dương xuất ngay hàng tại chỗ giao giới bên Sơn Tây và Hà Nam, bởi vì khoảng cách gần hơn, gã đưa tới được hàng hóa càng nhiều hơn nữa, cũng không cần bận tâm tới trên đường vận chuyển sẽ gặp phải rủi ro gì, một ngày còn chạy được nhiều chuyến nữa, như vậy song phương cùng có lợi, tất cả đều vui vẻ.