Tuy rằng quan quân Sơn Đông mấy lần thảm bại ở trong tay Triệu Gia Quân, ngoại trừ quân trú đóng hai phủ Đăng Châu và Lai Châu có bổ sung Liêu binh, các nơi các bộ phận khác nguyên khí sớm đã bị tổn thương rất lớn, mười còn lại hai ba thôi, nhưng dù sao còn có quân trú đóng ở lại, những binh lính này triều đình đương nhiên không định giao cho Triệu Tiến, rút về Bắc Trực Lệ đi tăng mạnh phòng ngự tại kinh kỳ cũng tốt hơn, việc này sẽ do loại quan viên như Binh bị đạo này ra mặt đi điều phối rồi.
Hồng Thừa Trù nghĩ thông suốt cho mấu chốt này, khách sáo nói không sao cả, hành trình của mình cũng không gấp lắm, từ từ cũng được, sư gia văn thư tới đây tiếp đón kia cũng là bận bịu túi bụi, cùng nói chuyện được vài câu thì xin cáo lui.
Lúc trước trong công sở nếu có hạng người như Hồng Thừa Trù vậy đến gặp gỡ, nhất định là cấp bậc lễ nghĩa rất chu toàn, khách sáo ân cần, hiện tại lại vắng ngắt, không biết là không ai để ý tới hay là không có người nào muốn để ý tới, nhưng Hồng Thừa Trù thật ra lại cảm thấy như vậy thiệt là tự do, người hầu cận thì có chút giận dữ, ai đi nhà người ta làm khách còn phải tự mình đi rót nước châm trà chứ.
- Hồng mỗ này thật ra rất may mắn đó, bên kinh sư mới phát ra ý chỉ bổ nhiệm thiếu niên, ông ta đã đi trên đường rồi, con đường thành tiên này thật sự thoả đáng, ngay cả hậu hoạn cũng không có.
Phủ thành Tế Nam này rốt cuộc không có phép tắc rồi, người hầu cận bên Hồng Thừa Trù lập tức nổi giận lên, vừa muốn lên tiếng chửi rủa cho đối phương một cái đẹp mặt, lại bị Hồng Thừa Trù cười cười ngăn lại, nghe người ta nghị luận chính mình thật ra cũng rất thú vị, nhìn y thật sự cởi mở. Nghe cách nói năng này không chừng chính là các phụ tá làm việc trong nha môn Binh bị đạo Tế Nam.
- Cũng không nói là may mắn, lúc trước có một người khách cũng đề cập qua người này, nói người ta là xuất thân bần hàn tại Phúc Kiến, ngươi suy nghĩ một chút hiện tại cái cục diện này, chính là hàn sĩ đất Mân, lại không đi cưới con gái nhà ai. Nhưng bây giờ có được tiền đồ như vậy, cái này cũng đâu phải là có được may mắn, theo cách nghĩ của ta đó, đây là khi đang đảm nhiệm Đề học, Phó sử thả ra rất nhiều nhân tình, lúc này mới đi từng bước một lên tới mây xanh.
Hồng Thừa Trù thu lại nụ cười trên mặt, bởi vì thảo luận ở kế bên phòng nói ra cũng không có gì sai cả, trong thiên hạ không thiếu người thông minh, con đường làm quan Hồng Thừa Trù đi qua cũng rất dễ dàng bị người ta xem là hiểu ngay. Xuất thân tiến sĩ là điều cần thiết nhất, ở Hình Bộ làm việc sai bảo rèn luyện ra kinh nghiệm từng trải cũng là tất yếu, nhưng chỉ cần không có sai lầm, đi đến một bước kia cũng không khó, thật sự làm được nền tảng vững chắc cho sau này chính là lúc lên đảm nhiệm tại Chiết Giang, ở Chiết Giang trông coi Học chính, nói trắng ra chính là trông coi tiền đồ công danh của đám văn nhân sĩ tử.
Ở trên cái ghế Đề học Thiêm Sự này, phải như thế nào đi giao thiệp nhà quyền quý hào môn, như thế nào lung lạc nhân tài anh kiệt, cái này phải xem thủ đoạn lòng dạ, tuy rằng y làm được chẳng qua chính là lấy hay bỏ công danh của tú tài và bộ phận cử nhân, nhưng sau lưng một tú tài, sau lưng một cử nhân, thường thường là đại lão Lục bộ Cửu khanh nào đó, nhất là một nơi văn phong cường thịnh như ở Hàng Gia Hồ, đất tim gan của quan lại tại Giang Nam. Thả ra ân tình, dĩ nhiên sẽ thu hoạch được kính trọng, biết thăng chức đề bạt nhân tài, dĩ nhiên sẽ được người khác đề bạt lại, cho nên Hồng Thừa Trù khi ở Chiết Giang đi được cũng xuôi gió xuôi nước.
Nếu như dựa theo khuôn phép thường lệ, Hồng Thừa Trù còn phải thêm vài năm mới được tăng lên một bước, sau đó chính là đến đỉnh, tiếp tục hướng về phía trước được hay không là xem cơ duyên tạo hóa, mà Từ Châu và quan quân đại chiến, liên lụy bao nhiêu người rơi đài, lập tức trống ra rất nhiều cái ghế, dĩ nhiên phải đề bạt lên hậu bối tín dụng của mình. Đại cục thiên hạ lúc này, người được đề bạt lên không phải đi hưởng thụ phú quý, mà là phải làm việc, cho nên Hồng Thừa Trù cũng trở thành được bên trên tuyển chọn ra, từ chỗ này mà xem, cũng là rất may mắn.
Hồng Thừa Trù chậm rãi xoay chuyển bát trà trong tay, vẻ mặt lại có chút dứt khoát, người làm việc lớn không bận tâm tới chuyện tiểu tiết nhỏ nhặt, vì nước vì dân phải đi tới trên chỗ kia, chờ đến nơi đó mới mở ra được khát vọng trong lòng, mới dễ dàng đi nhìn phú quý của thế gian này, lúc này thời cuộc này, có mạo hiểm lớn, nhưng cũng có cơ duyên lớn.
Đang im lặng chốc lát, lại nghe được kế bên có vài tiếng ho khan, tiếng bàn luận không kiêng nể cũng lập tức ngừng lại, không quá lâu, một người trung niên mặc quan phục đi vào phòng, vừa thấy phục sức quan văn tứ phẩm kia, Hồng Thừa Trù chỉ biết chủ nhân đã đến đây, vội vàng đứng dậy.
- Khiến cho Hồng huynh đợi lâu quá, thật sự là thất lễ. Người trung niên kia vừa tiến đến là miệng đầy xin lỗi, Hồng Thừa Trù lúc trước với vị Binh bị đạo này có vài lần duyên phận, tuy nhiên đã gần mười năm không gặp nhau, lần này gặp lại thì phát hiện đối phương vẻ mặt tiều tụy, nghĩ được khi giao tiếp với bọn giặc là phải phí sức phí công như thế nào rồi, rõ ràng tuổi tác còn nhỏ hơn so với mình, nhưng nhìn đi thì còn già hơn mình nữa.
Nghĩ đến đối phương và nhà mình là duyên phận cùng thi một năm, còn ở phủ Hà Nam, phủ Tô Châu đã từng làm qua Thôi quan, sau đó mới đi đến bên Tế Nam này đảm nhiệm Binh bị đạo. Con đường làm quan này với mình có chút tương tự, hơn nữa lúc này thời cuộc khó khăn, bản thân mình phải đi kinh sư, đối phương còn phải giao thiệp với bọn giặc kẻ địch, cảnh ngộ hai bên khác nhau, nhưng đều là phải đối mặt với mạo hiểm lớn, nghĩ đến đây, không khỏi lại có vẻ hơi thân mật.
- Trịnh hiền đệ nào phải nói vậy, không sao. Đối phương xưng hô khách sáo với mình là Hồng huynh, như vậy y gọi lại là Trịnh hiền đệ, cách gọi này là khiến cho giao tình hai bên gần hơn, Binh bị đạo Tế Nam Trịnh Sùng Kiệm, người Hương Ninh Sơn Tây, Hồng Thừa Trù lại ở trong lòng lẩm bẩm.
Hồng Thừa Trù sở dĩ đi đường vòng đến Tế Nam, là vì bên tuần phủ Chiết Giang có một phong thư nhờ y "tiện đường" mang hộ cho Trịnh Sùng Kiệm, "trùng hợp" chính là, Tuần phủ Chiết Giang cũng là người Sơn Tây, Hồng Thừa Trù hiểu được suy nghĩ của đối phương, ai cũng phán đoán cho rằng Hồng mỗ y ở trong quan trường tiền đồ giống như gấm lụa, khiến cho con cháu thân cận nhiều hơn lui tới vẫn không phải là chuyện gì sai trái cả, Tuần phủ Chiết Giang này đã hơn sáu mươi rồi, nhưng Trịnh Sùng Kiệm cũng mới cỡ ba mươi tuổi thôi.
Cùng năm cùng bảng trúng tuyển, đây là một tầng giao tình, ở Tế Nam gặp mặt một lần, đây cũng là gần thêm một lớp, nếu là sau này hai bên có chỗ phải dùng tới nhau, quan hệ như vậy cũng khác với những người khác, Hồng Thừa Trù hiểu được điều này, Trịnh Sùng Kiệm cũng là hiểu được điều này, giữa nhau đúng mực đắn đo đều là chuyện rất nên đi làm.