Lộ trình kế tiếp cũng không nhiều trắc trở nữa, du mục Mông Cổ chiêu mộ tới cũng vô cùng ngoan ngoãn. Có bọn chúng ở đây, ngựa có được trên chiến trường được chăm sóc rất tốt. Mọi người trong lòng cũng hiểu rõ, mặc kệ trong dân du mục chiêu mộ tới này còn có gian tế nội ứng hay không, sau lần chiến đầu này, bọn họ đều muốn khăng khăng một lòng bán mạng cho Tôn gia.
Từ khi xuống biển một đường xuôi nam, trước khi tiến vào biên quan Đại Đồng phải xuyên qua trong núi, đáy cốc, đây cũng là thương đạo truyền thống trên thảo nguyên và Đại Đồng. Sau khi đi ra khỏi thương đạo đáy cốc này, phía bên kia chính là trấn Đại Đồng rồi. Tuy nói sắp sửa tới địa giới của Đại Minh, nhưng tất cả người của thương đội đều là lần nữa trở nên bồn chồn. Sơn cốc này cây rừng rậm rạp, địa hình lỏm chỏm, từ trước tới này là vùng đất tặc phỉ thường lui tới.
Đối với lai lịch mấy tặc phỉ này, tất cả mọi người đều là trong lòng nắm chắc. Các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên ở nơi này bất tiện, nhưng ngược lại biên quân Đại Đồng gần đây, bọn họ muốn là gì rất đơn giản. Cho nên thời điểm xuất quan phải đút lót hoàn bị, bằng không an toàn này thật không có cách nào bảo đảm. Cho dù như vậy, tình hình thu tiền không làm việc cũng rất nhiều, cho dù ngoài biên quan giết chết những người này, đó là ngoài vùng đất vương pháp quản hạt, vốn dĩ không truy cứu tới được.
Không sai biệt lắm lúc đi tới nửa đoạn đường liền gặp phải quan quân, đội ngũ hơn ba trăm người, là một Bả tổng dẫn đầu, áo giáp cờ xí đều đầy đủ hết, nhìn dáng vẻ, diện mạo kia cũng biết không phải giả rồi, thẳng tới chính là ngăn cản cánh thương đội của Tôn gia đó, nói là bản thân ở bên ngoài tuần tra, xem thử trong thương đội có gian tế giặc Thát lẫn vào hay không.
Bọn chưởng quản, người làm trong thương đội đương nhiên hiểu được ý đồ của mấy trăm quan quân này tới, đây chính là muốn thừa cơ hội đi cướp đoạt. Nếu như mượn tuần tra lục soát này xảo trá tiền tài, ở trước sau biên ải làm được rồi, tội gì ra ngoài biên cương xa như vậy, rõ ràng chính là lấy ra lòng dạ giết người cướp của. Đây chính là quan quân, vẫn không được đối đãi giống như mã tặc kia được. Lúc này ứng đối tốt nhất chính là lộ ra thân phận tiến sĩ của Tôn Truyền Đình. Thế nhưng ở nơi ngoài vương thổ Đại Minh này, thân phận tiến sĩ đúng thật là không dọa được người.
Ứng đối của Tôn Truyền Đình khiến mọi người không ngờ tới, y thẳng thừng nói những quan quân này là tới giết người cướp của, có bản lãnh dựa vào đao kiếm trong tay tới lấy. Nói xong lời này, còn chưa đợi quan binh thẹn quá hóa giận, hộ vệ Tôn gia bên này xếp thành đội hình chỉnh tề, giơ trường mâu xông ra ngoài.
Ai ngờ được nói đánh đã đánh, vốn dĩ không đếm xỉa thân phận quan binh. Hơn ba trăm quan binh này trở tay không kịp, không đợi bọn hộ vệ của Tôn Truyền Đình vọt tới trước mặt đã tán loạn. Nhưng khe cốc giữa núi này, muốn tản ra cũng không phải chạy nhanh như vậy, rất nhiều người ở nơi đó bị đâm chết, máu tươi ngay cả bãi sông đều nhuộm đỏ rồi. Kỵ thuật Bả tổng kia cũng bình thường, chạy không được bao lâu, liền bị hộ vệ cưỡi ngựa của Tôn gia đuổi theo kịp bắt trở lại.
Bọn người thương đội nhìn xem ngây ngốc rồi, nghĩ thầm rằng người đọc sách này hẳn nên hiểu lý lẽ, sao còn muốn vô pháp vô thiên hơn cả chúng ta. Vào lúc này, hộ vệ cầm súng kíp nhằm thẳng vào trong rừng cây hai bên bắn loạn, tiếng kêu thảm bên trong cũng vang lên. Vào lúc này, bọn người thương đội cũng đều tức giận rồi. Ở trên thảo nguyên bị mã tặc Mông Cổ tính kế, trở về nơi này bị quan quân bao vậy, đây rốt cuộc có cho mọi người đường sống hay không. Trách không khỏi chỉ có Vương Tự Dương có tấm đỡ đầu lớn như vậy mới được an ổn làm ăn, có lẽ cũng là từng chuyến giết trở về như vậy. Tất cả đều bảo hộ vệ bản thân đi theo giúp đỡ, rất nhanh toàn trường liền an ổn trở lại.
Sau khi gã Bả tổng kia bị bắt tới trước mặt Tôn Truyền Đình, chỉ là không ngừng dập đầu xin tha thứ, Tôn Truyền Đình sau khi hỏi mấy câu, rút kiếm chém đầu của gã, mọi người nhìn thấy điều này ngược lại không cảm thấy sợ hãi, chỉ cảm thấy sảng khoái.
Sau khi trải qua lần này, ven đường lại không còn dị thường gì, thậm chí còn có mấy thương đội nhỏ đích thân muốn nhích lại gần, mong muốn kết bạn đồng hành chiếu cố lẫn nhau. Cứ như vậy thái thái bình bình đi tới dưới biên quan. Thật tới được biên ải ngược lại tiện lợi, việc buôn bắn nhiều mấy lần rồi, Thủ bị trấn thủ biên ải này cũng là cầm tiền thuần thục, vả lại người tới lui nơi này nhiều như vậy, vốn dĩ không cách nào giở trò gian lận, chỉ cần phong thanh truyền tới các hiệu buôn quê nhà, dĩ nhiên có chỗ dựa bên trên ra mặt, ai đảm đương được. Ở nơi này chỉ cần không có cái gì không đúng, đều là thông hành nhanh chóng.
Sau khi qua được quan khẩu, mọi người đều hoàn toàn thả lỏng, Cao giáo đầu kia thậm chí uống cạn sạch rượu trong hồ lô, nằm ở trên xe ngáy khò khò, cũng không có người so đo với gã, chỉ là Thủ bị quan khẩu kia lại bảo cháu trai mang hộ tin cho chưởng quỹ Nhạn Bắc Hành, nói bọn họ cẩn thận một chút, một Du kích Tả vệ Đại Đồng muốn tìm bọn họ gây rắc rối, khẳng định phải đâm chọc bới móc, ngàn vạn lần phải cẩn thận một chút.
Đại Đồng là biên trấn, mặc dù có Tuần phủ Đại Đồng và Tri phủ Đại Đồng, nhưng bọn quân tướng nơi này mới là kẻ làm chủ, bọn biên tướng ngang ngược, coi trời bằng vung, thật nếu ở trong địa phận giết người, chỉ cần giũ sạch gấu áo, liền không cần lo lắng vương pháp gì, Du kích này đã là võ tướng chức quan rất cao, muốn tới tìm thương đội gây rắc rối, vậy đúng thật là không phải chuyện nhỏ gì, đích xác phải cẩn thận ứng phó.
Vừa rời khỏi biên trấn bên này hơi hai mươi dặm, mọi người tính buổi tối đi nơi nào ngủ trọ, bị hơn hai trăm kỵ binh chặn ở trên đường, kỵ binh khác với bộ tốt, đều là dũng sĩ tinh nhuệ trong quân Đại Minh, hơn nữa biên quân Đại Đồng bị Triệu Gia Quân sát thương không ít kỵ binh, những kỵ binh đó như này địa vị lại cao lên không ít, hơn hai trăm kỵ binh này là một luồng sức mạnh thật lớn, nếu như thích hợp, quét sạch đánh tan mấy ngàn bộ tốt đều thoải mái.
- Những gian thương này của các ngươi cấu kết giặc Thát, ý đồ mưu phản, đây là trọng tội lớn tựa trời, bổn tướng trước hết bắt lấy các ngươi, lại đưa trở về chậm rãi bịa đặt! Du kích kia họ Trương, cũng là nhà võ Đại Đồng kế thừa thâm căn cố đế, vừa mở miệng chính là gán đại tội danh lên mình.
Cách trời tối đen còn sớm, Trương du kích này thần sắc phẫn hận dữ tợn trên mặt mọi người thấy rõ ràng, ai cũng không phải kẻ ngu, những quan quân gặp phải ở nơi sơn cốc thương đạo kia mười có tám chín phần chính là vị này phái ra rồi. Thế nhưng mọi người ngược lại không sợ chút nào, đây chính là đất vương pháp Đại Minh quản hạt, Tôn lão gia đã thẩm vấn gã Bả tổng kia, khẩu cung nơi tay, nếu như kiện lên quan, đường đường xuất thân tiến sĩ trước kia làm quan ở kinh thành, lại là nhà quyền quý Chấn Võ vệ của Đại Châu, chẳng lẽ còn phải sợ võ tướng Du kích gì sao?