- Thiên Khải đã gần mười ngày chưa vào triều, dựa theo phân giải của những người quen thuộc triều chính, cục diện Ngụy Trung Hiền đã sửa soạn thu dọn cục diện, sau khi đại bại, do Tôn Thừa Tông đảm nhiệm Thủ phụ, như vậy Đông Lâm khắp nơi cùng các phái trong triều đều chấp nhận được, sau đó mưu đồ nghị hòa.
- Cẩm Y Vệ cùng Đông Xưởng mấy ngày này cũng có dị động. Doanh Bắc Kinh Định Quốc Công dẫn dắt cũng điều động binh mã hướng vào trong thành, hoạn quan thao luyện võ trong nội cung gần đây tổ chức thường xuyên, dựa theo lời đồn, tùy thời sẵn sàng đóng cổng thành.
- Trước mắt nhân thủ không đủ, triều đình ở trong thành có bao nhiêu tinh nhuệ, chuyện nội ứng mở cổng chỉ sợ cũng bất lực.
Tin tức Lôi Tài đưa tới phải nhiều hơn rất nhiều so với Mã Lục kia, lúc chia sẻ mấy tin tức này, cũng chỉ có tầng cấp Lữ trưởng mới được tiếp xúc, các phái trong triều tranh đấu đối với bọn huynh đệ Triệu Tiến là một chuyện đáng chê cười, cũng khiến cho bọn họ cảm thấy hoang đường. Đại quân nguy cấp, mặc dù Triệu Gia Quân lần này còn điều độ đúng mực, nhưng đối với Đại Minh bên kia thế nào cũng là thời khắc sinh tử tồn vong rồi, đến lúc này, lại còn muốn lo lắng phe phái, còn muốn suy nghĩ xem mình còn đủ sức đứng vững trong triều hay không. Trần Thăng, Thạch Mãn Cường cùng Cát Hương đều đang nghị luận, có phải đánh rất khuôn phép hay không, khiến các triều quan vốn dĩ cảm thấy không đau.
Thực sự khiến người ta để ý và bận tâm là tin đồn binh mã Liêu Đông trở lại, tuy nói rằng triều đình Đại Minh ở liêu trấn chiến bao nhiêu bại bấy nhiêu, binh mã tổn hao vô số, nhưng biên quân vùng Liêu Tây này miễn cưỡng cũng tạm coi như thực lực không hư hại, cộng thêm triều đình không ngừng đưa vào lương thảo tiền tài, thực lực và tầm vóc Liêu quân cũng rất mạnh. Hơn nữa thật đến mức kia, triều đình ngay cả biên quân Liêu Trấn mà cũng dám điều động, nói vậy Tuyên Phủ, biên quân Kế Trấn cũng liều lĩnh điều động, đến lúc đó tam đại biên trấn hợp lực, dựa vào không đến binh mã không tới hai vạn của Triệu Gia Quân này, đó thật đúng là có mạo hiểm.
Triệu Tiến đối với cái này vẫn rất thoải mái.- Việc này khẳng định là không có khả năng, Liêu Trấn bên kia là bình phong phía đông bắc của kinh sư, hơn nữa còn là thày của hoàng đế Tôn Thừa Tông trấn giữ. Thật muốn điều động, Tôn Thừa Tông sẽ ngăn lại, sẽ đi kinh thành nói lợi hại. Đương nhiên, nếu như chúng ta pháo oanh kinh thành, việc này thật cũng không phải không khả năng!
Nghe được mấy chữ “pháo oanh kinh thành”, dù Trần Thăng và Thạch Mãn Cường trầm ổn như vậy trên mặt cũng không kìm nỗi mà hiện lên vẻ mặt hưng phấn. Triệu Tiến vỗ mặt bàn, bất đắc dĩ nhấn mạnh.- Lần này đánh nhất định phải có chừng mực, ta không muốn nhận lấy một cục diện rối rắm, ít nhất hiện giờ không muốn. Mấy ngày này các đệ cũng nhìn thấy cảnh loạn ở bên ngoài Từ Châu, chẳng lẽ cảm thấy thu nạp rất dễ dàng sao?
Thái độ Triệu Tiến như vậy mọi người rất quen thuộc, sau khi nghe cũng không lưu tâm, chỉ có điều Triệu Tiến nói xong câu này lại lắc đầu tự phủ nhận.- Chỉ sợ sau trận này, chừng mực này thật sự là không phải do chúng ta, cũng không phải do triều đình, phải xem đại thế của thiên hạ này rồi.
Trần Thăng mở miệng hỏi một câu.- Huynh lúc nào cũng nói, chúng ta không được một bên cam chịu, trên đời này không có việc tâm nghĩ sự thành nhiều như vậy. Huynh còn trông cậy vào thiên hạ này dựa theo chừng mực của chúng ta?
Triệu Tiến trầm mặc, sau đó thở dài nói.- Có một người hiểu lý lẽ biết đại thế như Ngụy Trung Hiền vậy, lần này vận khí Đại Minh chưa hẳn tuyệt!
Dù Thanh huyện bị Triệu Gia Quân công chiếm, hơn nữa điều kiện trong huyện thành so với ngoài thành tốt hơn nhiều, các thân sĩ cũng nguyện ý tận lực đền đáp, nhưng Triệu Gia Quân vẫn là hạ trại ngoài thành, cái này và không mảy may tơ hào can hệ không lớn, chính là vì đảm bảo linh hoạt của đại quân. Người đang ở doanh trại cùng quân trướng, cử động tập hợp đều rất nhanh, mà dân cư trong thành, chẳng khác nào bị nhà cửa đường phố chia cắt thành nhiều bộ phận, muốn tập trung đều rất khó khăn, lại càng không cần nói cái gì linh hoạt.
Đương nhiên, so với đóng quân trong thành, ngoài thành không có tường thành cùng chiến hào ngăn trở, phòng ngự đúng là kém hơn chút, cho nên Triệu Gia Quân từ lúc bắt đầu đã xây dựng khí lực trên dưới doanh trại, lữ Thân Vệ, lữ thứ nhất, lữ thứ hai cùng các đoàn các đội, cũng không dám có chút lười nhác, lữ trưởng theo dõi đoàn trưởng, đoàn trưởng nhìn liên trưởng, mãi cho đến từng gia đinh bên dưới, một chút lỗi cũng không dám làm ra.
Không nói đến việc xây dựng và dỡ bỏ công sự doanh trại vốn là một khâu trọng yếu trong sách yếu lĩnh, lúc này mấy lữ khác là độc lập cùng với đoàn tăng cường đều ở bên đây, nếu ai làm không tốt, há chẳng phải là không bằng kẻ khác, tuy nói rằng mọi người đều là người một nhà, nhưng người một nhà cũng phải tranh giành cao thấp, huống chi lúc chủ soái Triệu Tiến tuần tra, biểu hiện của mọi người thế nào hắn đều nhìn thấy.
- Lữ thứ hai và đoàn Túc Châu đến quá lâu, lần này đi ra, sẽ thể hiện cho huynh đệ lữ đoàn nhìn xem, bản thân đánh không nhiều, nhưng không kém chút nào. Triệu Tiến cảm thán nói, lữ Thân Vệ, lữ thứ nhất và lữ thứ hai đều không chịu phục nhau, đoàn Lý Ngũ Túc Châu cũng là nín nhịn sức lực, đoàn gia đinh cưỡi ngựa, đoàn hỏa pháo và lữ dạy bảo lại thế nào dám để rớt lại phía sau, quả nhiên là cảnh tượng khí thế ngất trời.
Nhưng cảnh tượng này trong mắt dân chúng thân sĩ Thanh huyện, lại hoàn toàn không hiểu, bọn họ bên này cũng có võ quan đã từng đi đánh giặc, cũng có lão binh cũng đã từng trải qua sa trường, lại càng nhiều người đã từng chứng chiến điệu bộ của quan quân, bên này dù sao cũng gần phủ Thuận Thiên, lại bên cạnh vận hà, binh mã được điền động cũng xem qua không ít, nhưng bọn họ chưa từng thấy qua cách làm như của Triệu Gia Quân.
- Cũng không phải là ở Thanh huyện lâu ngày không đi, kéo dài như vậy dụng tâm làm cái gì.
- Thời điểm ra ngoài khao quân, nghe đầu mục quân giặc nói, sắp phải dỡ trại lên bắc, những thứ này chẳng lẽ vẫn muốn hủy, cái này không uổng phí công sức sao?
- Người nói những phản tặc đó đánh thắng được hay không, điệu bộ thật không kém, so với đại quan quân thì mạnh hơn nhiều.
- Làm sao thắng được, Đại Minh triều chúng ta là chân long, là nghìn năm vạn năm truyền xuống đấy, đám phản tặc này là cái gì. Ngươi có nghe nói hay không, triều đình lần này điều động mấy chục vạn đại quân, là mấy chục vạn đấy, đám phản tặc này được bao nhiêu người, làm sao đánh thắng.
- Đáng tiếc, quân phản tặc này thật đúng là làm việc rất có khuôn phép thể diện, nhìn doanh trại kia cũng chỉnh tề, so với quan quân thì càng giống quan quân hơn.
Mặc kệ là trong âm thầm nghị luận như thế nào, thân sĩ bách tính Thanh huyện vào lúc này vẫn nhất định phải ân cần nịnh hót, khao quân. Khi nịnh hót cung ứng khao quân, ngược lại cũng nhìn thấy không ít cảnh tượng trong doanh trại Triệu Gia Quân, nhưng cũng nhìn không hiều cái gì, bọn họ chỉ biết là quân triều đình đến đây mười vạn mấy chục vạn đại quân, nhưng bọn họ thấy Trệu Gia Quân trái phải cũng chỉ chừng hai vạn, cái này ai thua ai thắng hiển nhiên phán đoán được.