- Nếu là lúc trước, Hồng huynh vội vã đi như vậy, tiểu đệ thế nào cũng phải ráng giữ lại cho đến ngày mai, còn phải an bài hộ binh, nếu không trên đường cướp bóc kẻ trộm nhiều lắm, thật sự rất nguy hiểm. Nhưng hiện giờ từ khi bọn giặc Từ Châu đến rồi, sau khi chém giết mấy chỗ thôn trại, khawso chốn đại định, cũng không cần phải lo lắng nhiều như vậy.
- Sao vậy? Trong thời cuộc này, không phải là đạo tặc nổi dậy như ong sao?
- Bọn giặc Từ Châu kia giỏi về bố trí lắm, những trộm cướp và thổ hào sớm đã bị đè đến phục tùng hết rồi. Ai không phục đã sớm bị đầu người lăn lông lốc rồi, tiểu đệ lắm miệng một câu. Hồng huynh nếu có tìm nơi ngủ trọ nên đi tới khách điếm Vân Sơn do Từ Châu xây dựng, an toàn không cần lo, ăn uống dừng chân đều rất thoả đáng.
Nói tới đây, hai người đều là có chút xấu hổ, lần này nói chuyện thực là vô cùng tinh tế, gần đến giờ từ biệt, Hồng Thừa Trù có chút trịnh trọng thở dài hành lễ, nghiêm nghị nói.- Trịnh hiền đệ, chúng ta đọc sách thánh hiền, làm việc tận trung vì nước, lúc này quốc sự tuy rằng gian nan, nhưng đều không phải là không làm được, khi bệ hạ tỉnh ngộ phấn chấn lại, kế tiếp là xem quyết tâm của thần tử chúng ta.
Trịnh Sùng Kiệm cũng nghiêm nghị đáp lễ nói.- Con dân Đại Minh ức vạn, kẻ sĩ trăm vạn, chỉ cần chúng ta có lòng đền nợ nước, sao lại phải sợ hãi lũ cường đạo Từ Châu sinh ra từ chợ búa giang hồ kia.
Hiện giờ ra vẻ rất gần gũi với quan phủ luôn luôn sẽ gặp phiền hà, Trịnh Sùng Kiệm vốn nên đưa đến chỗ cổng thành, nhưng lúc này cũng không nên cố sức làm ra cấp bậc lễ nghĩa nhiều như vậy, ở trước cửa quan thự từ biệt. Hồng Thừa Trù cùng đoàn người cưỡi ngựa ra khỏi thành, người hầu cận Hồng gia vốn tưởng rằng lão gia nhà mình có rất nhiều cảm thán, không ngờ trên dọc đường đi vẫn là im lặng không nói.
Cho đến khi rời khỏi thành khoảng ba mươi dặm, Hồng Thừa Trù mới dừng ngựa lại, quay đầu lại nhìn về phía thành Tế Nam, trầm ngâm thật lâu sau mới buồn bực lêntiếng nói.- Thiên hạ này sẽ không thay đổi!
Lời nói này người hầu cận lý giải mịt mờ, cho nên không dám nhích lại gần đặt câu hỏi, chỉ ở bên cạnh cung kính chờ đợi. Hồng Thừa Trù sau khi cảm thán xong, cũng là thúc ngựa tiếp tục đi trước, chỉ thuận miệng nói.- Đại quân của bọn giặc Từ Châu hẳn là đã rời khỏi Lâm Thanh rồi.
************
Ngày thứ ba sau đại duyệt, Triệu Gia Quân bắt đầu rút lui khỏi thành Lâm Thanh, nhưng đoàn thứ hai lữ thứ nhất và hai liên đội kỵ sĩ trú đóng ở thành Lâm Thanh, Vân Sơn Hành cũng bắt đầu ở bên thành Lâm Thanh xây dựng doanh trại, trù hoạch hậu cần đường vận chuyển lương. Bởi vì kế tiếp, lữ thứ nhất sắp sửa trú đóng ở hai phủ Đông Xương và Tế Nam, mà phòng ngự còn lại bên phủ Duyện Châu là do đoàn tuần đinh và các đoàn mới thiết lập trên đất đó đi gánh vác.
Mã Xung Hạo điều chuyển nhậm chức, đoàn tuần đinh Tế Ninh đổi thành đoàn tuần đinh Duyện Châu, do Lôi Tài kiêm nhiệm đoàn trưởng đoàn tuần đinh. Cái mệnh lệnh này là chỉ thông tri trong nội bộ biết thôi, nhưng đại đa số người trong nội bộ cũng gần biết hết điều nhiệm này, bộ tình báo thành lập là cực kỳ bí ẩn, chỉ có đoàn trưởng cùng với phía trên mới có thân phận biết được.
Khi Triệu Gia Quân ở Lâm Thanh phải đối mặt với toàn bộ thân hào Sơn Đông triển hiện ra thực lực, nhưng sau khi tiến vào phủ Duyện Châu cũng không cần phải hành hạ nhiều như vậy, bên kia đã sớm biết thực lực của Triệu Gia Quân Từ Châu, từng đợt một giết sang đây, giáo huấn máu me quá khắc sâu rồi, hiện tại khó xử nhất chính là Khổng phủ Diễn Thánh Công Khúc Phụ, bọn họ thật sự không biết phải làm như thế nào rồi.
Lẽ ra ai được thiên hạ, Khổng phủ sẽ đối với người đó dập đầu xưng thần, giúp đối phương trang điểm thêm thể diện chính thống, nhưng hiện tại Triệu Tiến mới nắm được một nửa Sơn Đông và Nam Trực Lệ, nhiều nhất là hai tỉnh, Đại Minh còn có tới mười mấy tỉnh, xem ra nguyên khí vẫn còn. Chớ đừng nói chi là tước vị phú quý và gia sản của phủ Diễn Thánh Công tất cả đều là do triều đình Đại Minh phong thưởng ban cho, chuyện này đi lựa chọn hẳn là rất dễ dàng. Nhưng muốn dược chết tốt hay không, Khúc Phụ lại nằm ngay ở trong địa phận phủ Duyện Châu, ở trên địa bàn của bọn giặc Từ Châu, nên liên thủ thế nào đây, nên tự bảo vệ cho mình như thế nào, thật sự khiến con cháu Khổng gia đang khó xử đó.
Diễn Thánh Công đương thời phái đứa con cả của mình, cũng chính là người nối dõi sau này của Diễn Thánh Công đến đây bái kiến, tâm tư đặt cược hai đầu này đã rất rõ ràng rồi, loại hành vi này giấu diếm không được người khác, quan viên sĩ tử phủ Duyện Châu đối với chuyện này nhổ nước miếng sỉ nhục một phen, bọn văn sĩ đọc sách thánh hiền còn chưa có hành động, hậu duệ thánh hiền ngươi lại trước tiên đi ra quỳ gối dập đầu, có biết xấu hổ hay không.
Nhưng Triệu Tiến không có gặp con trai lớn của này Diễn Thánh Công, điều này làm cho người phủ Duyện Châu cùng với các nơi khác biết được tin tức này đều là trợn mắt há hốc mồm, chẳng lẽ Triệu Bảo Chính này không biết người Khổng gia có ý nghĩa gì sao, hậu duệ thánh nhân này tuy rằng không có khí khái gì, tuy rằng cực kỳ tham lam, nhưng thay mặt cho danh phận đại nghĩa, người bên Khổng gia mà tán thành, thay mặt cho khắp kẻ sĩ thiên hạ đều cúi đầu quy thuận dưới bậc thềm. Ngươi không ngờ không thấy, ngươi rốt cuộc có lòng dạ tranh đấu giành thiên hạ hay không, rốt cuộc có nghĩ đến nắm lấy chính quyền không.
Triệu Tiến không gặp con cháu đích tôn của Khổng gia, nhưng lại gặp Khổng Chương, Khổng Chương khi gặp mặt có thỉnh cầu cũng rất thú vị, xin Triệu Gia Quân vì Khổng gia Khúc Phụ chủ trì công đạo, vì Khổng gia kiểm địa thanh sản. Triệu Tiến nắm được Sơn Đông, hễ là khuôn phép phú quý của Đại Minh đều không còn tồn tại, Khổng gia Khúc Phụ này cũng đã thành một khối thịt béo lớn. Điền địa sản nghiệp nhiều như vậy, là dựa vào tước vị Diễn Thánh Công, là dựa vào quan phủ bảo hộ, hiện tại những thứ đó đều bị mất đi, nào còn sẽ có người đếm xỉa tới cái gì, hạng người có thế lực ở nơi này đều đang xuống tay.
Đương nhiên, Triệu Tiến đáp ứng thỉnh cầu của Khổng Chương rồi, bởi vì Khổng Chương khi gặp mặt nói ra rất rõ ràng, để lại điền sản duy trì kế sinh nhai cho Khổng phủ là được rồi, còn lại đều thuộc quyền cai quản của Từ Châu.
Đây bằng với việc như chắp tay đưa cura cari Khổng phủ đến đây, thái độ của Khổng Chương cũng không phải ăn cây táo, rào cây sung, mà là thật sự suy xét cho Khổng gia Khúc Phụ, thế nhưng từ trên xuống dưới Khổng phủ lại không cảm thấy như thế. Sau khi biết được tin tức này, chửi ầm lên là xem như nhã nhặn lắm rồi, còn có không ít người muốn đánh muốn giết, nhưng tráng đinh khống chế trong tay Khổng Chương là một đám tinh nhuệ nhất nơi Khúc Phụ, chẳng những không có chịu thiệt, ngược lại được trúc ra mấy hơi ác khí, lại khiến cho mình nắm lấy được điền trang sản nghiệp chỗ xung yếu chung quanh.
So với việc Triệu Gia Quân ầm ầm dậy sóng ở Sơn Đông và Bắc Trực Lệ, lữ thứ ba đi lại ở Giang Bắc Nam Trực Lệ lại không có nhiều điều nói được, khi Triệu gia quân nắm được đại đa số ruộng đất tại phủ Phượng Dương, cũng bắt đầu chiêu mộ lưu dân Hà Nam, Hồ Quảng, sau khi bắt đầu đóng quân khai hoang, toàn bộ bọn cường hào Nam Trực Lệ cũng không còn sức chống cự, không còn giữ lấy lòng dạ chống cự lại.
Kẻ kinh thương đều biết rằng Triệu Tiến Từ Châu trọng thương nghiệp, hiện nay Nam Trực Lệ là bảo địa thiên hạ, cảng Hải Châu và cửa sông Thanh Giang sau khi gia tăng thêm, đủ để tụ tập vận chuyển toàn bộ hàng hóa của cải trong thiên hạ và nước ngoài, người muốn làm việc buôn bán không nhân cơ hội này nhúng vào một chân, chẳng lẽ còn ngốc trung thành với triều đình Đại Minh. Triều đình này chẳng lẽ có chỗ tốt gì cho mọi người sao? Mà bọn đại hào phủ Lữ Châu buôn bán điền trang, vào lúc này cũng chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.
Không nói tư binh cường tráng nhà mình không phải là đối thủ của quân lính Từ Châu, vị đại gia Địch gia kia đã truyền lời đến đây, cho dù là không đánh, Từ Châu cũng sẽ đè thấp giá gạo tới cực điểm, khiến cho mọi người táng gia bại sản trước, sau đó lại tiêu tiền đi thu dọn. Đối với uy hiếp này không người nào dám không tin, bởi vì Từ Châu đích xác thao túng giá lương thực, chớ đừng nói hữu dụng của chợ lớn cửa sông Thanh Giang. Chỉ nói riêng điền trang đóng quân khai hoang của Từ Châu nhiều như vậy, thật muốn vạch mặt thương chiến, tức thì là xuất ra được số lượng cực lớn đồ đạc đè sập chợ, chớ đừng nói chi là Từ Châu còn khống chế giá cả vải bông, muối ăn và đồ thiết và hàng loạt hàng hóa, mấy thứ này mà đè xuống, mọi người cũng sẽ sụp đổ hết.
Không có ủng hộ của cường hào thân sĩ khắp chốn, quan quân còn sót lại càng không có lòng dạ gì đi chống cự, bọn võ tướng vì muốn khiến cho chính mình được thoát thân, hoặc là muốn Từ Châu cho ra điều kiện tốt hơn, lập tức bán đi thủ hạ binh lính của mình, những binh sĩ quan quân vốn cũng không tác chiến được bị dời đi phủ Hoài An Nam Trực Lệ và phía Đông phủ Dương Châu, bên kia cần người đồn điền, cần người sửa sông.
Khiến "kẻ sĩ trung thành" buồn bực chính là, bọn tú tài, cử nhân và tiến sĩ hương xã nên trung thành và tận tâm cũng đều rất an phận, không có người nào đi tận trung vì nước, không có người nào đi tổ chức nghĩa quân, thật sự kẻ náo loạn đều là nghèo kiết xác hủ lậu, cách náo loạn của bọn họ chẳng qua là đi khóc lóc trước cửa quan phủ, tiến thêm một bước chính là đi đến nơi đóng quân của Vân Sơn Hành và Triệu Gia Quân ở đó mắng rủa.